VARLAM BABINICH đang ngồi khoanh chân trên sàn bê tông bẩn thỉu trong một góc của ký túc xá, lưng quay ra cửa, dùng thân che những đồ vật sắp xếp trước mặt nó. Nó không muốn những đứa khác xía vào vì chúng dễ làm thế nếu có gì đó khiến chúng quan tâm. Nó liếc quanh. Có khoảng chừng ba mươi đứa trong phòng, chúng chẳng thèm để ý đến nó; hầu hết chúng nằm cạnh nhau trên tám cái giường dầm nước tiểu mà chúng buộc phải dùng chung. Nó nhìn hai đứa đang cào lưng cho nhau, những cái lưng bị lũ bọ cắn sưng phồng. Hài lòng vì không bị quấy rầy, nó quay lại nhũng món đồ sắp trước mặt, những đồ vật nó lượm lặt được những năm qua, tất cả đều quý giá với nó, bao gồm thứ mới thêm vào gần đây, trộm được sáng nay - một đứa bé bốn tháng tuổi.
Varlam lờ mờ hiểu rằng lấy cắp đứa bé là nó đã làm điều sai trái và nếu bị bắt nó sẽ gặp rắc rối, rắc rối hơn nó từng dính vào trước đây. Đứa bé đang khóc. Nó không đặc biệt lo lắng về tiếng ồn này bởi sẽ không ai nhận ra tiếng gào của một đứa trẻ khác. Khi đứa bé khóc, nó không quan tâm đứa bé bằng quan tâm cái chăn vàng quấn quanh. Tự hào về món đồ mới này, nó đặt đứa bé ngay giữa bộ sưu tập, hộp thiếc vàng, áo sơ mi cũ màu vàng, một viên gạch son vàng, một mẩu xé ra từ tấm áp phích có nền vàng, chiếc bút chì vàng, cuốn sách bìa mềm vàng. Vào mùa hè, nó thêm vào bộ sưu tập những bông hoa dại màu vàng hái trong rừng. Những bông hoa không giữ được lâu và không gì làm nó buồn hơn khi nhìn những sắc vàng phai đi, những cánh hoa trở nên héo úa. Nó tự hỏi:
Màu vàng đi đâu rồi?
Nó không biết. Nhưng nó hy vọng rồi một ngày nó sẽ đến được nơi đấy, có lẽ khi nó chết. Màu vàng với nó còn quan trọng hơn bất cứ gì hay bất kỳ ai. Màu vàng là lý do cuối cùng nó lại ở đây, Internat Voualsk, một cơ sở nhà nước dành cho trẻ thiểu năng trí tuệ.
Khi còn nhỏ, nó cứ đuổi theo mặt trời, chắc rằng nếu nó chạy đủ xa thì nó sẽ bắt được mặt trời, kéo xuống khỏi bầu trời, và mang về nhà. Nó đã chạy gần năm tiếng đồng hồ trước khi bị bắt và mang về, gào thét tức tối vì cuộc chinh phục của nó bị ngăn chặn. Cha mẹ đã đánh đập nó hy vọng rằng như vậy sẽ uốn nắn được tính cách quái dị của nó, rồi cuối cùng họ cũng chấp nhận rằng phương pháp của họ không hiệu quả và giao nó cho nhà nước. Trong hai năm đầu ở Intemat, nó bị xích vào khung giường, như con chó ở nông trang bị trói vào gốc cây. Tuy nhiên, nó là đứa khỏe mạnh, vai rộng và quyết tâm ngoan cường. Sau mấy tháng, nó đã phá được khung giường, tháo dây xích và trốn thoát. Nó ra khỏi thị trấn, đuổi theo toa màu vàng của con tàu đang chạy. Cuối cùng nó được đưa về Intemat, bị kiệt sức và mất nước. Lần này nó bị nhốt vào tủ đựng bát. Nhưng chuyện đấy đã lâu - bây giờ các nhân viên đã tin tưởng nó. Nó đã mười bảy tuổi và đủ khôn ngoan hiểu rằng nó không thể chạy đủ xa để chạm tới mặt trời hoặc trèo lên cao đủ để hái mặt trời. Thay vì thế, nó tập trung vào việc tìm những màu vàng gần hơn, như đứa bé này đây, nó đánh cắp bằng cách thò tay qua ô cửa sổ để mở. Nếu nó không vội thế thì nó đã cố gỡ cái chăn ra và để đứa bé lại. Nhưng nó đã hoảng hốt, sợ sẽ bị bắt quả tang nên nó đã mang đi cả hai. Bây giờ, nhìn xuống đứa bé đang gào thét, nó nhận thấy tấm chăn khiến da đứa bé như vàng nhạt. Và cuối cùng thì nó mừng vì đã đánh cắp cả hai.