TAY RAISA RUN RẨY, giữ con dao trước mặt. Cô không thể làm được. Cô không thể giết kẻ này. Hắn đang chơi bài với chồng cô. Leo bước đến cô:
- Anh sẽ làm.
- Tại sao anh chơi bài với hắn?
- Vì đó là em trai anh.
Trên nhà cô bé hét lên. Có tiếng quát tháo, giọng một người đàn ông. Trước khi mọi người kịp phản ứng, Vasili đã xuất hiện ở chân cầu thang, hắn giơ súng. Hắn quan sát cảnh tượng. Hắn cũng tỏ ra bối rối, nhìn chằm chằm những lá bài trên bàn:
- Mày đi cả chặng đường chỉ để chơi một ván bài. Tao nghĩ mày đang săn lùng cái gọi là kẻ giết trẻ con. Hay đây là một phần trong quá trình thẩm vấn kiểu mới của mày?
Leo đã để quá muộn. Không còn cách nào giết Andrei được nữa. Nếu có manh động nào, gã sẽ bị bắn và Andrei vẫn tự do. Thậm chí khi lý do đã rõ của em trai gã về việc giết người - cuộc đoàn tụ của họ - không còn nữa, Leo không tin Andrei có thể dừng lại. Leo đã thất bại. Gã đã quá nhiều lời trong khi lẽ ra phải ra tay. Gã đã không thấy được rằng nhiều người muốn gã chết hơn là muốn em trai gã chết:
- Vasili, tôi cần anh lắng nghe tôi.
- Quỳ xuống.
- Làm ơn...
Vasili lên nòng. Leo quỳ xuống. Gã chỉ biết tuân thủ, cầu khẩn, van xin, nhưng đây là kẻ không chịu lắng nghe, hắn chẳng quan tâm gì khác ngoài hằn thù cá nhân:
- Vasili, điều này quan trọng...
Vasili gí súng vào đầu gã.
- Raisa, quỳ xuống cạnh chồng cô, quỳ ngay!
Cô quỳ xuống cạnh chồng mình, giống như vụ xử tử ở ngoài chuồng bò. Khẩu súng đưa sang sau đầu cô. Raisa nắm tay gã, nhắm mắt. Leo hét lên:
- Không!
Đáp lại, Vasili gõ nòng súng vào đầu cô, trêu ngươi gã:
- Leo...
Giọng Vasili lạc đi. Raisa nắm chặt tay Leo. Nhiều giây trôi qua; chỉ có yên lặng. Không chuyện gì xảy ra. Rất chậm rãi, Leo quay lại.
Lưỡi dao răng cưa đã đâm vào lưng Vasili và xuyên qua bụng hắn. Andrei đứng đó, cầm con dao. Y đã cứu anh trai mình. Y bình thản lấy con dao - y không vấp ngã - và y đâm kẻ này sạch sẽ và lặng lẽ, rất thuần thục. Andrei hạnh phúc, hạnh phúc như khi bọn họ cùng nhau giết con mèo, hạnh phúc như chưa bao giờ có trong đời y.
Leo đứng lên, cầm lấy khẩu súng từ tay Vasili. Máu từ mép Vasili ngoằn ngoèo chảy ra. Hắn vẫn còn sống, nhưng mắt hắn không còn toan tính, những kế hoạch không bao giờ được lập ra nữa. Hắn giơ một tay, đặt lên vai Leo, như thể nói lời tạm biệt một người bạn, trước khi đổ xuống. Kẻ này, kẻ mà cả đời hắn chỉ nhằm vào việc ngược đãi Leo, đã chết. Nhưng Leo không cảm thấy nhẹ nhõm hay thỏa mãn. Gã chỉ có thể nghĩ đến nhiệm vụ còn lại phải thực hiện.
Raisa đứng lên, cạnh chồng mình. Andrei vẫn ở đó. Không ai làm gì. Từ từ, Leo đưa súng lên, nhắm bắn, ngay phía trên sống mũi nơi mắt kính của em trai gã. Trong căn phòng nhỏ, họng súng chỉ cách đầu em trai gã ba mươi xăng ti mét.
Một giọng thét lên:
- Bác làm gì thế?
Leo quay lại. Nadya ở chân cầu thang. Raisa thì thầm:
- Leo, ta không có nhiều thời gian.
Nhưng Leo không làm được. Andrei nói:
- Anh trai, em muốn anh bắn.
Raisa với tay ra, đặt tay vào tay Leo. Họ cùng nhau bóp cò. Súng phát hỏa, giật lại. Đầu Andrei giật giật và y ngã xuống sàn nhà.
Nghe tiếng súng, những quân lính vũ trang ập vào ngôi nhà, chạy xuống cầu thang. Raisa và Leo thả súng ra. Tên trưởng nhóm nhìn chằm chằm vào xác Vasili. Leo nói trước, tay gã run run. Gã chỉ vào Andrei - em trai gã:
- Đây là kẻ giết người. Cấp trên của các anh đã chết khi cố bắt hắn.
Leo nhặt chiếc cặp đen lên. Không biết phán đoán của gã có đúng không, gã mở nó ra. Bên trong là một lọ thủy tinh được bọc trong một tờ báo. Gã vặn mở nắp, đổ thứ trong lọ ra, lên trên ván bài. Đó là dạ dày của nạn nhân cuối cùng của em trai gã, được gói trong một ấn phẩm báo. Leo nói thêm, giọng gã gần như không nghe được:
- Vasili đã chết như một anh hùng.
Khi công an đi quanh bàn, xem xét cái phát hiện gớm ghiếc này, Leo bước lùi lại. Nadya chằm chằm nhìn gã, sự giận dữ hệt bố nó hiện lên trong mắt.
MÁTXCƠVA 18 THÁNG BẢY
LEO ĐỨNG TRƯỚC THIẾU TÁ GRACHEV trong chính văn phòng nơi gã đã từ chối tố cáo vợ mình. Leo không nhận ra tay thiếu tá. Gã chưa nghe nói đến ông ta. Nhưng gã không ngạc nhiên có người mới phụ trách ở đây. Không ai tồn tại lâu bên những nấc thang cao trong Bộ An ninh Quốc gia, và bốn tháng đã trôi qua từ khi gã đứng đây. Lần này không đời nào họ bị trừng phạt lưu đày, không bị giám sát hay đưa vào Gulag. Việc xử tử họ sẽ xảy ra tại đây, ngay hôm nay.
Thiếu tá Grachev nói:
- Cấp trên trước đây của cậu là thiếu tá Kuzmin, người được bổ nhiệm. Cả hai đã bị bắt. Vụ việc của cậu giờ được giao cho tôi.
Trước mặt gã là tập hồ sơ nhàu nát thu giữ được ở Voualsk. Grachev lật giở các trang hồ sơ, những bức ảnh, lời khai, hồ sơ tòa án:
- Trong tầng hầm đó, chúng tôi tìm thấy phần còn lại của ba cái dạ dày, hai cái đã được nấu chín. Chúng là dạ dày của những đứa trẻ, mặc dù chúng ta vẫn còn đang cố tìm hiểu xem nạn nhân là ai. Cậu đã đúng. Andrei Sidorov là kẻ giết người. Tôi đã xem lại tiểu sử của hắn. Hình như hắn là đồng bọn của quân Đức Quốc xã và do nhầm lẫn đã được trả về xã hội chúng ta sau cuộc chiến, thay vì bị xử lý đúng đắn hơn. Đấy là một sai lầm không thể tha thứ của chúng ta.
Ông ta ngừng lại, nhìn Leo:
- Cậu không nghĩ vậy sao?
- Đó chính là điều tôi nghĩ, thưa thiếu tá.
Grachev giơ tay ra:
- Sự phục vụ của cậu với đất nước thật phi thường. Tôi được lệnh thăng chức cho cậu, một vị trí cao hơn trong Bộ An ninh Nhà nước. Một con đường thênh thang đi đến một vai trò chính trị, nếu cậu muốn. Chúng ta đang ở thời kỳ mới, Leo. Vợ cậu đã được thả. Vì cô ấy đã giúp đỡ cậu truy tìm tên gián điệp nước ngoài này, bất kỳ nghi ngờ nào về sự trung thành của cô ấy giờ đã được trả lời. Hồ sơ của hai người sẽ được trong sạch. Bố mẹ cậu sẽ có lại căn hộ cũ. Nếu nó không còn, họ sẽ được một căn hộ tốt hơn.
Leo vẫn im lặng.
- Cậu không có gì để nói sao?
- Thật là lời đề nghị rộng lượng. Tôi rất vinh dự. Thiếu tá hiểu là tôi đã hành động mà không hề nghĩ đến thăng tiến hay quyền lực. Tôi chỉ biết kẻ này phải bị ngăn chặn.
- Tôi hiểu.
- Nhưng tôi xin phép được từ chối lời đề nghị. Và thay vì thế, tôi đưa ra một đề nghị của mình.
- Cứ nói đi.
- Tôi muốn điều hành Ban Chống Tội phạm Giết người ở Mátxcơva. Nếu một ban như vậy không tồn tại thì tôi muốn thành lập nó.
- Cần gì phải thành lập một ban như vậy?
- Như thiếu tá đã nói, giết người sẽ trở thành một vũ khí chống lại xã hội chúng ta. Tôi tin tội phạm sẽ trở thành một mặt trận mới trong cuộc đấu tranh của chúng ta với phương Tây. Chúng sẽ dùng nó để xâm hại bản chất hài hòa của xã hội. Khi chúng làm thế, tôi muốn có mặt để ngăn chặn.
- Nói tiếp đi.
- Tôi muốn chỉ huy Nesterov được chuyển đến Mátxcơva. Tôi muốn anh ta làm việc cùng tôi ở ban mới này.
Grachev xem xét lời đề xuất, và gật đầu long trọng.