Porter
Ngày 6 - 5:04 sáng
Porter lật trang cuối nhật ký của Bishop lần thứ ba rồi khẽ chửi thề.
Anh cần phải biết chuyện gì đã xảy ra sau khi chúng giết chết Stocks.
Chẳng điều nào trong này có lý cả. Anh đọc lại mấy trang vài lần trong chuyến bay, hy vọng tìm được điều gì đó giúp lần lại hồi ức của mình nhưng chẳng thấy gì.
Anh nhìn quanh cabin trống rỗng.
Chúng tôi đang theo dõi anh, Sam. Cho dù chỉ một giây thôi cũng đừng tin rằng hôm nay anh chỉ có một mình.
Mẹ kiếp Sarah. Bà và thằng con của bà.
Bà ta đã bỏ chạy. Phải thế thôi. Không dám mạo hiểm để bị bắt giữ. Ít nhất đó là những gì Porter tự nhắc mình hai tiếng trước khi chiếc phi cơ chạy xuống đường băng rồi cất cánh. Anh nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ - bà ta ở đâu đó dưới kia, đang náu mình giữa mấy cái xe. Có thể vẫn đang ở trong chiếc BMW. Trốn tránh, đợi chờ họ đi khỏi.
Anh không sẵn sàng chấp nhận phương án khác.
Anh sẽ không tới đó.
“Mình không điên.”
Nghe những lời này nói ra thành tiếng cũng chẳng khiến anh cảm thấy nó bớt chân thật đi. Thực ra vào lúc những lời này bật ra khỏi miệng, Porter thấy mình đang nhìn quanh cabin riêng để xem có ai nghe thấy mình không.
Anh xoa xoa hai bên thái dương. “Mình chỉ cần ngủ một chút thôi.”
Nói to câu này lên cũng chẳng khiến mọi sự bớt điên rồ.
Từ cái khay bên cạnh, anh ăn miếng thịt lợn muối xông khói cuối cùng. Đã có cả một bữa sáng hoành tráng đợi chờ anh - ba quả trứng chần, hai bánh nướng xốp kiểu Anh, thịt lợn muối xông khói, nước cam và một bình đựng cà phê rang đậm.
Anh đã hy vọng bữa ăn sẽ giúp được gì đó, nhưng anh vẫn bị nhức đầu kinh khủng, cơn đau hành hạ sau đôi mắt anh như thể ai đó thò tay vào trong sọ và cố gắng giật hết các hồi ức khỏi não bộ. Chân anh bỗng nảy lên, một kiểu co giật cơ cưỡng bức. Hơn một lần anh đã tỉnh táo chặn đứng cử động này chỉ để thấy chân mình lại chợt nảy lên vài phút sau đó.
Khi chiếc phi cơ bắt đầu hạ xuống qua những đám mây, anh há hàm ra rồi lại ngậm vào nhằm giảm thiểu tiếng ồn trong tai. Họ sẽ sớm hạ cánh; anh cần một kế hoạch.
Các bức ảnh nằm trên chiếc phong bì trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh. Khoảng hơn ba mươi tấm cả thảy. Vài tấm ảnh đầu là mấy bé gái, cả hai đều đang tạo dáng khá khêu gợi, nhìn thẳng vào máy ảnh, cưới khúc khích hoặc bật cười to với nhau. Túm chặt quần áo của nhau. Chắc đây là Tegan và Kristina, nhưng anh không có cách nào chắc chắn được. Anh không nhận ra cả hai đứa này. Cũng có cả một bức hình chụp Anson. Trẻ trung, nhiều nhất chỉ khoảng mười bốn hoặc mười lăm tuổi. Hắn đứng cạnh một bé gái nhỏ tuổi, các đầu ngón tay của chúng khẽ chạm vào nhau. Đôi mắt con bé nhìn vào máy ảnh, nhưng đôi mắt hắn tập trung vào một thứ gì đó đằng sau. Porter nhận ra phòng khách riêng ở căn nhà trang trại - đồ đạc nội thất, ghế sô pha, chiếc bàn làm việc trong góc. Ánh mặt trời rực rỡ trải dài từ một ô cửa sổ không thấy được. Không có máu.
Chưa thấy.
Nhưng sẽ sớm thôi.
Đây chắc là Libby. Vài vết bầm tím còn nhìn thấy rõ trên cánh tay trái của con bé, gần đến khuỷu tay. Đã gần khỏi rồi nhưng vẫn chưa phai.
Có một tấm ảnh Paul Upchurch đang làm mặt ngố nhìn vào máy ảnh. So với người đàn ông anh đã quen thì Porter không thể nhận ra gã. Thằng bé trong bức ảnh còn rất nhỏ, sinh động, đầy sức sống. Chẳng hề giống người đàn ông ở tận Chicago. Đầu trọc với vết sẹo ghê tởm.
Đến đây Porter ngừng lại. Anh vẫn cầm bức ảnh ấy trên tay.
Anh chưa từng gặp Paul Upchurch. Hồi gã còn bé cũng như khi đã lớn. Làm sao anh biết được rốt cuộc người này trông như thế nào?
Anh xua nó đi. Nash đã từng nói với anh, hoặc có thể là Poole. Gần đây quá nhiều chuyện đã xảy ra, mọi thứ như một màn sương mủ. Chờ đã, chính Bishop đã bảo anh, trong hành lang ở tận Guyon. Vậy thì Porter đã gọi cho Clair, kể cho cô ấy nghe về tình trạng của Upchurch - cũng chỉ là lặp lại những gì Bishop đã nói với anh. Anh thực sự chưa từng gặp Upchurch, nhưng tâm trí chắc đã gợi lên một hình ảnh dựa trên các quan sát này.
Có một tấm ảnh chụp mụ Finicky. Porter thực sự nhận ra mụ ta, nhưng trong ảnh này mụ ta trẻ hơn. Anh biết mụ là người phụ nữ giả vờ là mẹ của Bishop. Người phụ nữ anh và Sarah đã cứu ra khỏi nhà tù chỉ để thấy Bishop hành hình mụ ta một cách lạnh lùng.
Giờ thì chúng ta hòa. Bishop từng nói với mụ ta.
Các tấm ảnh tiếp theo lại là hai đứa con gái, Tegan và Kristina. Trong tấm ảnh đầu tiên chúng đều khỏa thân, chân tay chúng đan vào nhau trên giường dưới chiếc chăn bông màu xanh, trong căn phòng có những bức tường sơn vàng nhợt nhạt. Quá trẻ. Cả hai đứa đều nhìn vào máy ảnh và trong khi chúng cố tỏ ra hấp dẫn, nhưng nỗi sợ cũng hiện hữu ở đó, vẻ cầu xin trong đôi mắt chúng.
Tegan có mặt trong tấm ảnh tiếp theo, lần này con bé khoác vai một người đàn ông. Ông ta cũng trần truồng. Ban đầu Porter không nhận ra ông ta. Mái tóc ông ta dài hơn, và không có màu xám. Hình thể không cân đối, nhưng ông ta ít nhất vẫn nhẹ hơn người đàn ông mà Porter biết mười tám cân. Nhưng chính là ông ta, giờ thì anh chắc chắn.
Căn cứ vào năm mà tấm ảnh này được chụp, ông ta hoặc là ủy viên cơ quan lập pháp hoặc vẫn đang làm riêng - luật doanh nghiệp, theo như Porter còn nhớ. Ông ta chưa theo đuổi hoạt động chính trị.
Chẳng có ngày tháng nào được ghi trên các bức ảnh, chúng đã được chụp rất lâu trước khi ông ta ngồi trong văn phòng cao cấp nhất tại Chicago, nhưng Porter biết chắc đó là ông ta, ngài thị trưởng đương thời. Trong tấm ảnh này ông ta chắc khoảng ba mươi tuổi. Tegan và Kristina chắc chỉ mười lăm, mười sáu tuổi.
Trong tấm tiếp theo, Thị trưởng Barry Milton chụp cùng Kristina. Đôi bàn tay ông ta bị trói vào nhau trong một sợi dây da, trên miệng như bị dán băng dính. Con bé đứng sau lưng ông ta.
Porter đặt tấm ảnh sang một bên, anh không thể xem tiếp nữa.
Còn nhiều nữa.
Còn ghê tởm hơn nữa.
Porter không thể xem những bức ảnh chụp cả trẻ em trai lẫn trẻ em gái - chúng khiến dạ dày anh quặn lên.
Anh cũng nhận ra người đàn ông trong bức ảnh tiếp theo. Lúc đầu thì không - giống như ngài thị trưởng, trong ảnh ông ta trẻ hơn nhiều, với mái đầu còn đầy tóc và không đeo kính. Nhưng tại sao ông ta lại ở Charleston? Có khả năng là đi du lịch cùng ngài thị trưởng chăng? Vì điều này sao? Có thể. Họ đã biết nhau được bao lâu rồi? Họ đã đi cùng nhau bao xa rồi? Porter không biết. Người đàn ông đang ngồi trên mép giường, chải tóc cho một thằng bé mặc bộ đồ đen. Dạ dày Porter lại quặn lên. Anh muốn ghim một viên đạn xuyên sọ ông ta.
Rồi anh chợt nảy ra một ý.
Anh thấy một cái bút trên chiếc bàn bên cạnh, nằm trong một cái hốc nhỏ để tránh bị rơi. Porter mở nắp bút, viết nguệch ngoạc một dòng ghi chú phía sau bức ảnh, sau đó gập nó lại ở giữa rồi bỏ tọt vào túi áo.
Năm tấm ảnh cuối cùng khác với các tấm còn lại. Chúng được chụp từ góc thấp hơn. Không chụp cận cảnh nữa. Các đối tượng trong ảnh không nhất thiết phải đứng ở giữa hay thậm chí nằm trọn trong khung hình. Cảm tưởng như thợ chụp ảnh đang giơ máy ảnh bên cạnh sườn rồi chỉnh cửa trập, mà thậm chí chẳng buồn nhìn vào kính ngắm. Những tấm ảnh chân thật.
Hillburn.
Anh ta đứng cạnh chiếc xe tải của mình, đang hút thuốc. Không nghi ngờ gì nữa, chính là anh ta.
Một tấm khác chụp Nhà trọ Carriage House. Người chụp ảnh đang bước về phía tây.
Bức ảnh tiếp theo chụp bãi đỗ xe bên kia đường đối diện nhà trọ. Bãi đỗ xe mà Porter vừa mới đừng vài giờ trước. Một bên là quán McDonald’s, một bên là cửa hàng linh kiện xe ô tô. Một chiếc xe tuần tra đỗ ở đó, phía bên trái tấm ảnh.
Tấm ảnh cuối cùng có thể là tấm tệ nhất trong tất cả. Khi Porter cầm nó trong tay, anh cảm thấy không còn hít được dưỡng khí vào phổi nữa, như thể cơ thể anh không còn muốn thở nữa. Mờ mịt, hơi chệch khỏi tiêu điểm. Tấm ảnh cuối cùng này chụp anh đang giận dữ nhìn vào máy ảnh.