One Step Ahead of the DevilMột bước trước cái ác
Được tận mắt thấy Strike bằng xương bằng thịt, què quặt, đi bộ trên vỉa hè đối diện về phía quán the Court thật là một bất ngờ thú vị.
Kể từ lần chạm trán cuối cùng hắn đã ú ra bao nhiêu, hắn rảo bước trên đường, vai mang ba lô như thằng lính quèn ngày nào, còn không nhận ra người đã gởi cái chân cho hắn đang ngồi cách đó chưa tới năm mươi mét. Vậy mà cũng là thám tử kỳ cựu! Hắn bước vào quán gặp Ả Thư Ký. Hẳn là hắn đang ăn nằm với ả. Y cũng mong là thế. Nếu vậy thì việc y sắp làm còn thỏa thuê hơn.
Thế rồi, khi giương kính râm nhìn Strike đang ngồi sau cửa sổ tửu quán, y cảm giác như Strike quay lại nhìn y. Đương nhiên, hắn không thể thấy rõ mặt từ bên kia đường, sau hai tấm kính và cặp kính râm, nhưng có gì đó trong thái độ của hắn, cả gương mặt hắn quay về hướng y, khiến y căng thẳng tột độ. Cả hai nhìn nhau từ hai bên đường, xe cộ gầm gào qua lại, thi thoảng che khuất tầm nhìn.
Y đã đợi cho đến lúc ba chiếc xe buýt hai tầng trườn đến, lấp đầy không gian giữa hai người, rồi mới rời khỏi ghế, bước qua cửa gương nhà hàng, rẽ lên con ngõ bên cạnh. Adrenalin rần rần trong người, y cởi áo khoác rằn ri, lộn trái lại. Không thể vứt áo được: dao của y giấu trong hai lớp vải áo. Đến một ngõ quanh nữa, y vùng chạy thục mạng.