Giải mật Tây Du

Lượt đọc: 78 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3: Vấn Đề Quốc Giáo Và Vở Kịch Thái Tông Hoàn Dương

❊ ❊ ❊

VÀ VỞ KỊCH THÁI TÔNG HOÀN DƯƠNG

Người đọc lướt Tây Du Ký thường có khuynh hướng cho rằng Tây Du xiển dương Thích giáo mà áp chế Đạo giáo. Bằng chừng rất nhiều địa phương trong truyện, như nước Xa Trì, nước Diệt Pháp, quận Phụng Tiên, bằng sự có mặt của bốn thầy trò Đường Tăng mà quay sang tín phụng đạo Phật. Quan điểm ấy rất sai lầm!

Nếu có xiển dương thì Tây Du Ký xiển dương cả tam giáo Thích, Đạo, Nho, coi tam giáo ngang hàng nhau, mà ta có thể tìm thấy trong những hội thoại xuyên suốt câu chuyện.

1. Tam giáo quy nhất

1.1. Bồ Đề tổ sư

Bồ Đề tổ sư là thầy dạy thần thông cho Tôn Ngộ Không. Trước khi truyền đạo pháp căn nguyên, tổ sư đã ướm hỏi muốn truyền trước đạo trong môn chữ “Thuật”, môn chữ “Lưu”, môn chữ “Tĩnh”, môn chữ “Động”. Trong đó nói về môn chữ Lưu như sau: “Trong môn chữ Lưu là các loại Nho gia, Thích gia, Đạo gia, Âm dương gia, Mặc gia, Y gia, hoặc xem kinh, hoặc niệm Phật. Đều là loại cầu chân giảng thành cả.”

Tuy đạo trong môn chữ Lưu không giúp người tu hành trường sinh bất lão, nhưng có thể thấy Bồ Đề tổ sư xếp Nho, Thích, Đạo ngang hàng nhau chứ không độc tôn nhà nào.

1.2. Nước Xa Trì

Xa Trì gặp hạn hán, từ vua chí dân tắm gội trai giới cầu mưa đều không thành, rồi một ngày có ba vị đại tiên là Hổ Lực, Lộc Lực, Dương Lực xuất hiện, hô phong hoán vũ chỉ đá thành vàng. Từ đó trong nước hủy bỏ chùa chiền, bắt các nhà sư thành lao dịch. Kết quả là Ngộ Không đấu phép khiến tam tiên bỏ mạng, Quốc vương yết bảng gọi các nhà sư trở về. Đọc qua thì thấy nhờ các hòa thượng Đại Đường phá phép yêu của đạo sĩ mà Thích giáo được khôi phục. Nhưng sự thực là Quốc vương không hề nâng Thích giáo lên thành quốc giáo mà hạ bệ Đạo giáo. Ngay cả lời khuyên của Ngộ Không cho Quốc vương cũng thể hiện sự cân bằng tam giáo: “Mong mọi người hãy coi tam giáo là một, kính đạo trọng tăng, nuôi dưỡng nhân tài. Ta sẽ giữ gìn cho giang sơn các ngài vững bền mãi mãi.”

Nguyên văn câu này là “Vọng nhĩ bả tam giáo quy nhất: Dã kính tăng, dã kính đạo, dã dưỡng dục nhân tài. Ngã bảo nhĩ giang sơn vĩnh cố.”

Tạm bỏ qua việc “tam giáo quy nhất” mang ẩn ý hơi khác, thì rõ ràng Ngộ Không chẳng những đem Đạo và Thích đặt ngang nhau, mà còn thượng tôn cả Nho nữa, tăng nhân, đạo sĩ, nhân tài đều nên coi trọng.

1.3. Nước Diệt Pháp

Kiếp nạn mà bốn thầy trò trải qua ở nước Diệt Pháp là một ví dụ mà người đọc cho rằng Tây Du Ký xiển Thích ức Đạo. Hồi 84 và 85 kể rằng Quốc vương nước Diệt Pháp có lời nguyền giết đủ một vạn hòa thượng. Tôn Ngộ Không liền đại triển thần thông trong một đêm cạo trọc đầu từ vua tới hậu cùng bá quan văn võ. Kết cục là Quốc vương tình nguyện quy y, muốn tôn Đường Tăng làm thầy, đổi tên nước từ Diệt Pháp thành Khâm Pháp (nghĩa là tôn kính pháp). Độc giả thấy khá rõ ràng phải không?

Nhưng khoan!

Ở đó có một câu: “Na Quốc vương thính thuyết tức tr Quang lộc tự đại bài diễn yến. Quân thần hợp đồng bái quy vu nhất” mà bản Như Sơn dịch là “Quốc vương nghe xong, lập tức sai quan Quang lộc tự bày đại tiệc khoản đãi. Vua tôi cùng tới dự, bái lạy thầy trò”, còn bản Thụy Đình dịch rằng: “Quốc vương nghe nói liền sai Quang lộc tự đặt một đại tiệc. Vua tôi đã hợp nhau, cùng theo về một đạo”. Bản Thụy Đình đã đi rất sát với ẩn nghĩa của Tây Du: đó là quy nhất, như đã được nhắc tới ở nước Xa Trì.

Ngoài ra thì quốc hiệu của nước là một điểm đáng nghi vấn. Thực khó hiểu khi tên một nước thường mang ý nghĩa cao đẹp chứ không khi nào lại đặt chữ mang nghĩa xấu như Diệt cả. Vậy thì tác giả có ẩn ý gì khi đặt tên nước là Diệt Pháp rồi sau đổi thành Khâm Pháp?

Theo thiển ý thì chữ Pháp (法) cận âm với chữ Phát (髪) nghĩa là “tóc”. Khi Quốc vương giết hòa thượng thì tên nước là Diệt Phát - cạo sạch tóc; mà khi Quốc vương trọc đầu quy y thì tên nước là thành Khâm Phát - tôn quý bộ tóc. Một ẩn ý rằng không hề đem Thích giáo thành độc tôn trong nước.

1.4. Nam Sơn đại vương

Con yêu quái báo gấm này bản lĩnh tuy chẳng ra gì những cũng tốn của Tôn, Trư, Sa rất nhiều nước mắt vì tưởng sư phụ đã bị ăn thịt. Con yêu quái này thì liên quan gì tới vấn đề quốc giáo mà chúng ta đang bàn đến? Dĩ nhiên con báo tinh này thì không, nhưng câu nói của Tôn Ngộ Không đáp trả khi nó xưng là “Nam Sơn đại vương” thì rất đáng lưu ý: “Đồ đê tiện to gan kia! Nhà ngươi bao nhiêu tuổi mà dám dùng hai chữ Nam Sơn? Lão Quân họ Lý là ông tổ khai thiên lập địa chỉ được ngồi ở bên phải cung Thái Thanh, Phật tổ Như Lai là bậc tổ giúp đời chỉ được ngồi ở dưới cánh đại bàng, Đức thánh Khổng là ông tổ đạo Nho cũng chỉ được gọi là phu tử mà thôi.”

Chỉ một câu nói, liền đem ba vị tổ của tam giáo đặt ngang nhau. Cứ cho rằng Ngộ Không trước tu Đạo, nay theo Phật thì việc đưa Đức Khổng tử với đại Nho xa lạ với chính lão Tôn, mà đối tượng lại là một con yêu quái chốn núi rừng xa xôi, đủ để thấy quan điểm về tam giao quy nhất của tác giả.

1.5. Kim khẩu của Phật tổ Như Lai

Khi trao chân kinh cho Đường Tăng, chính Phật tổ Như Lai đã nhấn mạnh rằng: “Công đức của những quyển kinh này không gì sánh nổi. Tuy là giới luật của cửa ta, nhưng cũng là nguồn dòng của tam giáo. Khi về tới Nam Thiệm Bộ Châu phải bảo cho hết thảy chúng sinh không được coi thường, phải tắm gội trai giới sạch sẽ mới được mở xem. Phải quý báu! Phải coi trọng! Bởi trong đó có phép màu đắc đạo thành tiên, có phương lạ phát minh biến hóa.”

Không chỉ nhắc tới tam giáo mà ngài còn bảo đó là “phép màu đắc đạo thành tiên”, một tư tưởng hoàn toàn mang màu sắc Đạo giáo.

2. Thế thì vấn đề quốc giáo là sao?

Quá trình thỉnh kinh của bốn thầy trò Đường Tăng kéo dài mười bốn năm, điệp văn có đóng ấn của “nước Bảo Tượng nước Ô Kê, nước Xa Trì, nước Tây Lương, nước Tế Trại, nước Chu Tử, nước Tỳ Kheo, nước Diệt Pháp, lại có cả ấn quận Phượng Tiên, châu Ngọc Hoa, phủ Kim Bình nữa”. Nhưng không phải ở các nước, các châu, quận, phủ đều nhắc tới việc cải đạo quy y. Mặc dù vậy, nếu coi Thiên đình là trung tâm thống trị tối cao của trời đất, và Ngọc Hoàng Thượng Đế là bậc chí tôn cai trị tam giới, thì việc muôn dân tín phục, thờ phụng trời đất luôn được đặt lên hàng đầu, bất kể dân lành hay ác, bất kể Thích hay Đạo. Quận Phượng Tiên là một ví dụ điển hình.

2.1. Quận Phượng Tiên

Quận hầu ở quận Phương Tiên bởi bất kính với Ngọc Hoàng Thượng Đế nên ba năm liền trời làm hạn hán không mưa, tới mức “Chết khô cây cỏ cùng ngũ cốc”, “Người sống ba phần, hai đã chết”. Mà Quận hầu là người thế nào? Tây Du Ký hồi 87 viết: “Quận hầu vốn là người ngay chính hiền lương, thương dân rất mực”. Quận Phượng Tiên cũng không hề có yêu quái hay đàn áp tam giáo, từ quan chí dân đều lương thiện, ấy thế mà Ngọc Hoàng phải ra tay trừng phạt là cớ làm sao?

Thế rồi được Tôn Ngộ Không chỉ bảo, “Quận hầu dập đầu lễ bái, xin phát nguyện quy y. Tức thì triệu mời các sư trong xứ, lập đàn tràng mọi người đều làm sớ tâu lên khắp nơi tam thiên thế giới. Quận hầu đem mọi người đến dâng nhang lễ bái, cầu trời khấn đất, thú nhận tội lỗi. Tam Tạng cũng tụng kinh cầu cho. Một mặt lại khẩn sức cho dân ở trong thành, vô luận nhà giàu nhà khó, trai gái mọi người, đều phải dâng hương niệm Phật.” Thế là được xá tội, “năm ngày nổi một cơn gió, mười ngày làm một trận mưa”.

Nếu bởi Quận hầu bất kính thì một mình Quận hầu tạ tội là đủ, sao lại bắt vạn dân đều phải “dâng nhang lễ bái, cầu trời khấn đất, thú nhận tội lỗi”? Ấy là bởi Ngọc Hoàng - vị chúa tể của vạn dân cần thần dân của mình quy phục chứ không phải chỉ một viên quan. Và cả nước kính ngưỡng Thích giáo, Đạo giáo hay Nho giáo đều được, bởi đó là công cụ của bộ máy cai trị vận dụng để quy tụ lòng dân. Đó cũng là lý do mà Thích giáo được Ngọc Hoàng Thượng Đế ủng hộ, truyền vào Nam Thiệm Bộ Châu, mà ông tổ Đạo giáo là Lão Quân cũng không có biểu hiện phản đối. Đơn giản là Thiên đình được hương khói đầy đủ, tín ngưỡng lực* dồi dào thì ai cũng có lợi cả. Một khi Đạo giáo không còn đáp ứng được yêu cầu của Thiên đình, thì một thứ tôn giáo mới - Thích giáo - sẽ được ủng hộ để thay thế tôn giáo đang thịnh hành cũ. Và cuộc thỉnh kinh đã được các thế lực kiến thiết lên bởi vậy.

Tín ngưỡng lực là một khái niệm không liên quan tới Tây Du Ký nhưng khá phổ biến. Thần tiên trên trời được hưởng hương khói ở hạ giới, thì sinh ra tín ngưỡng lực.

2.2. Nguồn cơn thỉnh kinh

Tây Du Ký có chút mâu thuẫn khi ở hồi 8, Phật tổ Như Lai khởi lên việc truyền kinh sang Đông Thổ, nhưng khi Quan Âm Bồ tát gặp thủy quái sông Lưu Sa thì yêu quái nói đã ăn thịt chín người thỉnh kinh trước đó. Như vậy là Thích giáo có chủ trương âm thầm truyền đạo vào trung thổ từ trước, nhưng vẫn bất thành. Tại sao nói âm thầm? Bởi các vị Bồ tát, La hán đều không ai hay biết việc có người từng đi thỉnh kinh này. Sau khi hàng phục Tề Thiên Đại thánh giúp Thiên đình, Phật tổ mới chính thức công khai tổ chức cuộc thỉnh kinh và có kế hoạch cụ thể. Hẳn là Ngọc Hoàng Thượng Đế đã đồng ý cho Thích giáo từng bước thay thế Đạo giáo đang thịnh hành ở Nam Thiệm Bộ Châu.

Với việc đại diện của giới yêu ma tu đạo dưới hạ giới là Thất Đại thánh, chống lại Thiên đình*, và các yêu quái hạ giới năm lần bảy lượt cản đường đoàn thỉnh kinh, có thể thấy Đạo giáo phát triển ở hạ giới đã không hướng chúng sinh tới việc thờ phụng Thiên đình mà nghiêng về tự phát triển, mưu lợi cá nhân, thậm chí phản loạn. Các nhà thống trị liền cho phát triển một tôn giáo mới, song song với Đạo giáo, nhằm một lần nữa hướng bá tính tới việc thờ phụng Thiên đình. Tình huống này cũng giống hệt như chính quyền phong kiến Trung Quốc, khi thì sùng Phật, khi thì tôn Nho, khi thì xiển Đạo. Mục đích cuối cùng của họ không phải là khiến dân thành hòa thượng, đạo sĩ hay hiền tài, mà chỉ cần dân có chỗ quy tụ về để dễ bề cai trị.

Xem bài Vì sao lục Đại thánh không giúp Ngộ Không chống lại Thiên binh. 

Để đạt được mục tiêu tối thượng ấy, Thiên đình cùng Tây phương đã bắt tay nhau thực hiện một âm mưu ép Đường Thái tông phải cử Đường Tam Tạng sang Tây thỉnh kinh.

3. Đường Thái tông và vở kịch hoàn dương

Người đọc Tây Du ai cũng có thể lờ mờ nhận ra vở kịch Thái tông du địa phủ vốn là được Thích giáo thông qua quyền lực của Địa Tạng vương Bồ tát cai quản cõi âm, dùng vong hồn Lý Kiến Thành, Lý Nguyên Cát cùng sáu mươi tư yên trần, bảy mươi hai thảo khấu, dọa cho vị Hoàng đế cõi nhân gian kinh hồn bạt vía. Sau khi hoàn dương, Đường Thái tông vội vàng tổ chức Đại hội Thủy lục và Quan Âm Bồ tát xuất hiện dưới bộ dạng du tăng, giảng cho Trần Huyền Trang rằng: “Giáo lý Tiểu thừa ấy không siêu độ được vong hồn, chỉ có thể mát mẻ sáng sủa hơn mà thôi. Ta có pho kinh Đại thừa Phật pháp tam tạng có thể siêu độ cho vong hồn được lên trời, cứu vớt người hoạn nạn thoát khổ, có thể tu sống lâu vô lượng, có thể bất diệt, bất sinh.”

Lại giảng cho Thái tông rằng: “Vị pháp sư giảng toàn là giáo lý Tiểu thừa, không siêu độ được các vong hồn để được lên trời. Tôi có pho kinh Đại thừa Phật pháp tam tạng có thể cứu vớt các vong hồn thoát khổ, sống lâu không chết.”

Hay tin kinh văn Tiểu thừa không siêu độ được cho các vong hồn để lên trời, trong khi kinh Đại thừa không những làm được việc đó, lại còn khiến người ta trường sinh bất tử, đúng như giấc mộng của bao vị đế vương, Đường Thái tông quyết tâm lấy cho được các bộ kinh Đại thừa. Quả thực vị vua này đã bị Thiên đình và Tây phương lừa cho một võ. Tại sao nói Thái tông bị lừa? Đơn giản là bởi kinh văn Tiểu thừa cũng siêu độ được người chết. Hồi 13 kể rằng bà mẹ của người thợ săn Bá Khâm thuật lại giấc mơ đêm trước: “Mẹ thấy bố con về nói rằng, nhờ có trưởng lão siêu độ cho, thoát được ác nghiệp được đầu thai vào một nhà trưởng giả ở Trung Quốc.” Hai vợ chồng Bá Khâm cũng có cùng giấc mơ như vậy.

Vai trò của Tây phương thể hiện quá rõ trong màn kịch này rồi, còn Thiên đình thì sao? Ta hãy cùng xem.

3.1. Ngọc Hoàng mới là người khởi xướng

Hồi thứ 10 mở màn với hai diễn viên phụ: Ngư và Tiều. Hai vị ngư phủ và tiều phu rượu được nửa tuần, chuếnh choáng đi dọc sông Kinh Hà ngâm ngợi khoe non xanh nước biếc. Thế rồi đột nhiên ngư phủ khoe về ông thầy bói trong thành: “Hằng ngày tôi biếu ông ta một con cá chép vàng, và nhờ ông ta bói cho một quẻ. Tôi cứ theo vị trí trong quẻ bói mà quăng lưới, trăm lần trúng cả trăm.”

Tình cờ khi ấy có quỷ Dạ xoa đi tuần, về tâu lại Long vương Kinh Hà. Chuỗi câu chuyện diễn ra sau đó là Long vương nổi giận tìm ông thầy bói cá cược về việc làm mưa, rồi tự ý sửa đổi ngày giờ và lượng mưa, bởi vậy mà phạm phép trời, phải tội chết. Thiên đình sai Nhân tào Ngụy Trưng chém Long vương trong giấc mơ.

Khoan! Có rất nhiều điểm khả nghi trong đoạn này. Thứ nhất: Long vương Kinh Hà phạm tử tội vì thay đổi lượng mưa. Ở động Hỏa Vân, khi Ngộ Không cầu Long vương làm mưa để dập lửa của Hồng Hài Nhi, Long vương cho biết: “Tôi nay trông coi việc mưa, nhưng không dám tự tiện, mà phải có sắc chỉ của Thượng đế lệnh cho mưa ở địa phương nào, mưa mấy thước, mấy tấc, giờ nào làm mưa, giờ nào tạnh mưa. Lại còn phải có ba quan hạ bút. Thái Ất đưa trát hội họp ông sấm, bà chớp, bác gió, chú mây nữa chứ.”

Nhưng Ngộ Không nói không cần gió mây sấm chớp, thì Tứ hải Long vương liền giúp cho Hành Giả một trận mưa “sầm sập trút xuống”. Ở nước Chu Tử, khi Ngộ Không xin Long vương làm một trận mưa để có nước không rễ cho Quốc vương dùng thuốc, Long vương liền “giấu kín nguyên hình, nhổ một bãi nước bọt, hóa thành một trận mưa ngọt.”

Như vậy việc tự ý làm mưa không hề bị Ngọc Hoàng xử phạt. Thậm chí có chiếu chỉ của Ngọc Hoàng về phân lượng mưa, thì ở nước Xa Trì cầu đảo, khi mưa đã ngập phố xá, Quốc vương sai quan Chấp sự tới báo mưa đã đủ, “Hành Giả nghe nói, lập tức lại giơ cây gậy lên trời. Trong giây lát sấm yên gió lặng, mưa tạnh trời quang.” Không ai quan tâm đến sắc lệnh Ngọc Hoàng là mấy phân mấy giọt hết.

Rốt lại, Long vương Kinh Hà chỉ là con tốt thí của Thiên đình mà thôi.

Thứ hai: Việc hành hình của cõi trời sao lại nhờ tay một ông quan hạ giới, đã thế còn là quan văn? Ta hãy xem Thiên đình xử tử tội nhân ra sao?

Với Tề Thiên Đại thánh: “Lại nói chuyện Tề Thiên Đại thánh bị thiên binh áp giải đưa đến đài trảm yêu, trói chặt vào cột hàng yêu, đao chém, búa bổ, kiếm xỉa, giáo đâm, mà thân thể không hề xây xát. Nam Đẩu tinh quân lệnh cho các thần ở bộ Hỏa, phóng lửa đốt cũng không cháy. Lại sai các thần ở bộ Lôi lấy roi sét đánh, cũng chẳng đứt một sợi lông.”

Với Quyển Liêm đại tướng (tức Sa Tăng sau này):

Thượng Đế nổi ngay cơn thịnh nộ,
Sai Tả phụ tướng giải đem đi.
Cách hết chức quan, lột áo xống,
Điệu đến pháp trường chém chẳng tha.

Không hề có chuyện mời một quan văn trần thế lên làm đao phủ. Hẳn nhiên Thiên đình đã lập sẵn âm mưu để kéo Đường Thái tông vào cuộc.

3.2. Vai trò của Ngụy Trưng

Sẽ có độc giả thắc mắc rằng, giả như Ngụy Trưng không ngủ gật trong khi đánh cờ với Đường Thái tông, thì ai sẽ chém Long vương? Hay mưu kế sẽ thất bại?

Xin thưa rằng, chắc chắn vào giờ Ngọ ba khắc hôm ấy, Ngụy Trưng sẽ ngủ bằng bất cứ giá nào bởi ông ta là một phần trong màn kịch lừa dối.

Tây Du Ký hồi 8 viết:

Thời ấy là đời vua Thái Tôn nhà Đường, đổi niên hiệu là Trinh Quán, đã làm vua được mười ba năm. Năm ấy là năm Kỷ Hợi, thiên hạ thái bình, tám phương tiến cống, bốn bể xin làm tôi. Một ngày kia, vua Thái Tôn ra chầu, hội họp các quan văn võ. Lễ triều bái rồi có Thừa tướng Ngụy Trưng đứng ra tâu rằng:
- Hiện nay thiên hạ thái bình, tám phương yên ổn, nên theo phép cổ, mở khoa thi, kén chọn hiền sĩ, cất dùng nhân tài, giúp việc trị nước.
Thái tông phán:
- Lời tâu của khanh có lý lắm.

Không lẽ nào Ngô Thừa Ân là nhà Nho lão luyện lại nhầm lẫn về lịch sử khoa cử. Chế cử đời Đường xuất hiện khoảng năm Trinh Quán thứ 11 chứ không phải tận năm Trinh Quán thứ 13 mới có. Vậy là tác giả đã cố tình làm sai khác lịch sử để khiến người đọc phải truy tung tìm vết. Và Ngụy Trưng là nhân vật được dựng nên, và ghép cho việc đề xướng thi cử. Qua kỳ thi tuyển này, Trần Quang Nhị, cha của Trần Huyền Trang trúng Trạng nguyên.

Nhờ trúng Trạng nguyên mà Quang Nhị sánh duyên cùng Ôn Kiều, mà kết quả của cuộc hôn nhân ấy là đứa con trai, sau này lớn lên là Đường Tam Tạng. Nhưng nếu cuộc đời bằng phẳng thì cậu bé Huyền Trang - Kim Thiền Tử đầu thai - là cháu ngoại của Thừa tướng, con của quan Trạng sẽ nối dòng Nho gia, sẽ tham gia khoa cử, và lại làm quan. Sẽ không có cuộc thỉnh kinh nào hết.

Cho nên Ngụy Trưng lại tiếp tục xuất hiện với việc đề cử quan Tân khoa đi làm Tri phủ Giang Châu:

Sáng sớm hôm sau, Thái Tôn ngự ra điện Kim Loan hội các quan văn võ vào triều bái. Thái tông hỏi:
- Tân khoa trạng nguyên là Trần Quang Nhị nên bổ chức gì?
Thừa tướng Ngụy Trưng tâu:
- Hạ thần tra xét các châu huyện, ở Giang Châu còn khuyết quan, xin chúa thượng bổ cho chức ấy.

Bởi lần ra ngoài làm quan này mà Quang Nhị mất mạng Ôn Kiều vì đứa bé trong bụng mà phải gá thân làm vợ tên cướp Lưu Hồng. Huyền Trang ra đời, bị thả trôi sông lạc đến chùa Kim Sơn và trở thành chú tiểu. Vậy là từ việc hướng bạt đô của Kim Thiền Tử tái sinh, rồi khiến cậu bé đi tu, đều khởi xuất từ một tay Ngụy Trưng cả.

Vai trò của Ngụy Trưng trong phân đoạn trảm Long vương Kinh Hà đã nhắc ở trên, tiếp theo là đẩy Đường Thái tông vào tay Thôi Phán quan dưới Địa phủ:

Thôi Giác là quan hầu giá đức Thái thượng hoàng, trước lĩnh chức lệnh Tư Châu sau thăng làm Thị lang bộ Lễ; lúc còn sống là bạn thân với hạ thần, giao du rất hậu. Nay mất đi làm chức Phán quan ở dưới âm ty, giữ sổ sinh tử ở Phong Đô, trong giấc chiêm bao thường gặp gỡ hội họp với thần; nếu lần này bệ hạ giao được bức thư này cho y, tất nhiên y nghĩ đến tôi đòi phận mỏng sẽ phóng bệ hạ về.

Sau khi Thái tông trở về dương thế, quyết định mở Đại hội Thủy lục, ai là người được trao cho trọng trách thiết lập và chọn lựa cao tăng chủ trì? Xin thưa lại là Ngụy Trưng:

Liền sai Ngụy Trung và Tiêu Vũ, Trương Đạo Nguyên làm lễ thỉnh chư phật, kén chọn lấy một vị đại đức cao tăng làm chủ, lập đàn làm chay. Triều thần đều cúi đầu tạ ơn lui ra. Từ đấy ban ra hẳn pháp luật: kẻ nào nhạo sư báng phật phải tội chặt tay.
Hôm sau ba vị triều thần triệu tập các sư ở đàn Sơn Xuyên hỏi han hết lượt, chọn được một vị cao tăng có đức hạnh.

Dưới bàn tay đạo diễn tài ba của Ngụy Trưng, người kết nối các lực lượng Thiên giới, Dương gian, Địa phủ và Tây phương, Vở kịch Đường Thái tông hoàn dương đã hạ màn như vậy. Linh hồn Kim Thiền Tử đã từng bước biến thành Tam Tạng pháp sư, từ đó được giao trọng trách lên đường sang tây thỉnh kinh điển Đại thừa, xiển dương Thích giáo ở cõi Đông Thổ.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.