Sau khi trải qua kiếp nạn Bạch Cốt phu nhân, ba thầy trò Đường Tăng tiếp tục đi nhằm hướng nước Bảo Tượng. Đi ngang núi Uyển Tử, Đường Tăng bị yêu quái bắt mất. Con yêu quái ấy vốn là Khuê Mộc Lang trên trời, vì yêu thương Ngọc nữ dâng hương ở điện Phi Hương, nên cùng hẹn nhau giáng trần. Khuê Mộc Lang trở thành Hoàng Bào quái (Hoàng Bào lang), còn Ngọc nữ đầu thai làm Bách Hoa Tu, công chúa con của Quốc vương nước Bảo Tượng. Mười ba năm trước bị Hoàng Bào quái bắt về làm vợ. Công chúa nhân lúc Hoàng Bào đại chiến với Bát Giới, Sa Tăng, liền lén thả Đường Tăng và nhờ mang thư chuyển cho cha mẹ. Sau yêu quái biến thành chàng trai khôi ngô về triều, vu cho Đường Tăng là hổ tinh, lại hóa phép biến Đường Tăng thành hổ. Phải nhờ có Bát Giới bay tới Hoa Quả Sơn cầu cứu Tôn Ngộ Không mới đánh đuổi được Hoàng Bào quái và biến Đường Tăng trở lại thành người. Nói vui một câu, ở hồi 27, Đường Tăng vừa thề “Con khỉ, cầm lấy tờ giấy này làm bằng. Không bao giờ ta nhận nhà ngươi làm đồ đệ nữa. Nếu còn gặp nhà ngươi, ta sẽ sa xuống ngục A Tỳ!”, thì vừa đi một quãng đã biến ngay thành súc sinh, tương đương với một lần trải qua lục đạo luân hồi, ứng với lời thề trước.
Trong kiếp nạn này có một chi tiết “thừa”, đó là việc Ngộ Không sai Bát Giới và Sa Tăng “mang hai đứa trẻ tới nước Bảo Tượng, vứt đánh bịch ngay trước thềm ngọc. Đáng thương thay, hai đứa trẻ khác nào hai tảng thịt, máu me lênh láng, xương cốt nát vụn”. Dựng nên hai tiểu yêu là con chung của Hoàng Bào quái và Bách Hoa Tu đã là thừa, lại thêm tình tiết người tu hành giết hai đứa trẻ khá dã man, ấy là cớ làm sao? Tôi tin rằng tác giả có ẩn ý nào đó với tích truyện này.
Một người phụ nữ bị bắt đi mười ba năm, sinh hạ được hai con trai với kẻ bắt cóc, rồi trở về một mình… Vừa vặn trong lịch sử có một người nổi tiếng như vậy. Đó là Sái Diệm, thường được biết tới với tên gọi Sái Văn Cơ, người thời Đông Hán - Tam Quốc. Tam Quốc Diễn Nghĩa có một đoạn rất hay viết về Sái Văn Cơ:
Nguyên Tháo vốn quen nhau với Sái Ung. Con Sái Ung trước là vợ Vệ Đạo Giới. Về sau, nàng ấy bị phương bắc bắt đi, ở xứ đó sinh được hai con. Nàng đặt ra mười tám khúc kèn rợ Hồ, truyền vào đến Trung Nguyên Tháo thấy vậy, thương nàng lắm, mới sai người đem nghìn nén vàng sang tận phương bắc để chuộc về. Vua rợ Hồ là Tả Hiền vương sợ uy thế Tào Tháo, phải đưa nàng trả về Hán, Tháo mới đem nàng gả cho Đổng Kỷ.
Sái Diệm là con gái của Đại nho Sái Ung đời Đông Hán. Ngoài Sái Diệm, Sái Ung còn có một người con gái là Sái thị gả cho Thái thú Thượng Đảng là Dương Đạo. Ngoài ra sách Tam thập quốc xuân thu còn chép một người con gái nữa. Vậy là Sái Ung có ba người con gái, tuy không rõ thứ tự lớn nhỏ, nhưng Tây Du Ký chép Bách Hoa Tu là con gái thứ ba của Quốc vương có thể gọi là khá tương đồng với Sái Diệm. Năm Hưng Bình thứ 2 [195], nhân Trung Quốc có loạn Đổng Trác, rồi Lý Thôi, Quách Dĩ, người Hung Nô đánh cướp, Tả Hiền vương của Hung Nô bắt được Sái Diệm giữ làm nữ nô. Nàng ở phương Bắc mười hai năm, sinh được hai con, lại sáng tác mười tám khúc kèn rợ Hồ thê thiết truyền vào Trung Nguyên. Đến năm Kiến An thứ 12 [207], Tào Tháo hay tin sai người đến chuộc, đón Sái Diệm về gả cho Đổng Kỷ.
Từ năm 195 đến năm 207 vừa đúng mười ba năm như Tây Du Ký kể Bách Hoa Tu bị yêu quái bắt đi mười ba năm. Cả hai đều sinh hạ được hai người con. Khi Sái Diệm về Trung Nguyên thì hai con đều bỏ lại đất Hồ, cho nên tác giả phải để hai đứa con của Bách Hoa Tu và Hoàng Bào quái bị giết, không về theo mẹ.
Sái Diệm viết mười tám khúc kèn rợ Hồ truyền về Trung Nguyên, tương ứng với việc Bách Hoa Tu viết một phong thư nhờ Đường Tăng chuyển giúp.
Về nhân vật Hoàng Bào quái, cái tên Hoàng Bào đã có ý ám chỉ y phục của Đế vương. Tác giả lại cho Hoàng Bào quái là Khuê Mộc lang - tức con chó sói. Theo truyền thuyết Trung Hoa thì tổ tiên người Hồ là con chó Bàn Hồ, nhiều bộ lạc người Hồ phương Bắc thờ Chó sói như vật tổ. Người Hung Nô lại càng sùng bái chó sói hơn, Ngụy Thư - Nhu Nhiên Hung Nô Đồ Hà Cao Xa liệt truyện cũng mượn tích Bàn Hồ kể rằng Thiền Vu của Hung Nô có hai người con gái tuyệt mỹ, liền dựng cái đài cao vút muốn kén rể trời. Một đêm có con sói xuất hiện trên đài, người con gái út nói rằng hẳn trời cử đến, liền cưới làm chồng. Sau sinh con cháu đông đúc, lập thành nước.
Một huyền thoại khác của Hung Nô là Mạo Đốn cũng được truyền thuyết kể rằng vợ của Thiền Vu Đầu Mạn đang ngủ trưa thì có con sói chui vào trong trướng. Thiền Vu rút đao chém, đuổi chó sói đi. Chín tháng sau sinh ra Mạo Đốn, được đồn là con của thần sói.
Cho nên ghép Hoàng Bào với Khuê Mộc lang là một ẩn dụ ám chỉ một vị vương Hung Nô, mà gắn với tích truyện Văn Cơ quy Hán chính là Tả Hiền vương.