Trong Tây Du Ký, khi Phật tổ cử Quan Âm Bồ tát sang Đông thổ tìm người đi lấy kinh, có trao cho một bộ ba chiếc vòng Kim Khẩn, Cấm và dặn rằng: “Bảo bối này gọi là Khẩn cô nhi, tuy ba cái giống nhau nhưng công dụng khác nhau. Ta lại có ba bài Kim Khẩn Cấm nữa. Nếu trên đường gặp phải yêu ma có phép thần thông biến hóa, đệ tử hãy khuyên hắn học đạo, đi theo người lấy kinh làm đồ đệ. Nếu hắn không chịu sai khiến, thì chụp cái vòng ấy lên đầu hắn, cái vòng sẽ mọc rễ cắm chặt vào thịt, mỗi khi niệm câu thần chú, là hắn sẽ đau đầu nhức mắt, đầu óc cứ như bị vỡ tung ra, bắt hắn phải chịu làm môn đệ của ta ngay.”
Nhưng Quan Âm đã không làm theo chuẩn lời dạy của Phật tổ. Khẩn cô nhi đeo cho Ngộ Không, Cấm cô nhi đeo cho Hắc Hùng Tinh ở núi Hắc Phong, còn Kim cô nhi đeo cho Hồng Hài Nhi - tức Thiện Tài đồng tử sau này.
Ý nghĩa của ba chiếc vòng này rất dễ đoán, để giới tam độc, tức Tham, Sân, Si mà Ngộ Không là đại biểu của Sân. Bởi sân nên dùng Khẩn cô nhi để siết chặt lại. Vậy thì tại sao không đeo hai chiếc vòng còn lại cho Bát Giới ẩn dụ cho Tham và Sa Tăng ẩn dụ cho Si? Ấy là bởi Bát Giới và Sa Tăng pháp lực thấp, dễ hàng phục, nên không cần dùng tới bảo bối. Hắc Hùng Tinh là một ẩn dụ khác của Tham, khi Quan Âm viện phát hỏa, ban đầu hắn định bay tới cứu, nhưng “thấy giữa nhà có ráng lành rực rỡ quanh quất, trên án có chiếc tay nải bằng chiên xanh, bèn mở ra xem, thấy một tấm áo cà sa bằng gấm, là loại bảo bối của nhà Phật. Thấy của tối mắt, yêu tinh không cứu đám cháy, cũng chẳng gọi nước, nẫng ngay tấm áo cà sa, lợi dụng lúc nhốn nháo vút ngay lên mây về thẳng sơn động.”
Bởi tài nghệ không thua kém Ngộ Không, mà cũng không phải phường giết người không thấy máu nên Quan Âm Bồ tát đã chụp chiếc Cấm cô nhi lên đầu Hắc Hùng Tinh rồi đưa về núi Lạc Già làm một vị Sơn thần hộ pháp. Độc giả tinh ý sẽ thấy Hắc Hùng Tinh chính là một hình ảnh của Trư Bát Giới, hay nó chính là một lão Trư tham lam thứ hai. Cũng bởi Quan Âm trên đường sang Đông thổ đã thu phục Bát Giới trước nên gã tham lam Hắc Hùng Tinh không có chỗ trong đoàn thỉnh kinh. Tác giả đã khéo xếp đặt để ngay sau kiếp nạn ở núi Hắc Phong chính là tới Cao Lão trang của Trư Bát Giới để độc giả có manh mối so sánh. Hắc Hùng Tinh tham nên dùng Cấm cô nhi để ngăn.
Hắc Hùng Tinh là ẩn dụ của chữ Tham còn tương đối dễ hiểu, chứ Hồng Hài Nhi là ẩn dụ của chữ Si sao được? Hồng Hài Nhi có ngọn lửa tam muội chân hỏa kinh thế hãi tục, mà lửa thường đi đôi với sân hận chứ đâu phải ngu si. Hồng Hài Nhi dẫu tu hành ba trăm năm ở Hỏa Diệm Sơn nhưng vẫn là đứa nhỏ (hài nhi) và hiệu là Thánh Anh đại vương. Anh nhi là một thuật ngữ trong Đạo giáo. Người tu hành kết đan được ví với Thánh thai. Bước tiếp theo là thánh thai sinh anh, tức Thánh anh. Tại đan điền sẽ xuất hiện một đứa trẻ sơ sinh. Đứa trẻ ấy là biểu tượng của vô tri - không biết gì hết. Bởi vô tri nên bị Ngộ Không biến thành cha mình nó cũng không nhận ra, bởi vô tri nên nó hóa hình thành Quan Âm Bồ tát để lừa người khác*. Hồng Hài Nhi là Si, nên dùng Kim cô nhi mang thuộc tính kim loại để khai mở trí tuệ. Tương tự như trường hợp Hắc Hùng Tinh, bởi trong đoàn thỉnh kinh đã có Sa Tăng biểu thị cho chữ Si nên Hồng Hài Nhi được Quan Âm thu về núi Lạc Già.
Xem thêm về giải nghĩa tên Lục kiện tướng của Hồng Hài Nhi ở Phụ lục.