Cửu Linh Nguyên Thánh là con sư tử chín đầu, vật cưỡi của Thái Ất Cứu Khổ Thiên tôn, lén hạ phàm thu sáu con yêu sư tử làm con cháu. Vì Ngộ Không giết một trong số đó là Hoàng Sư Tinh nên Cửu Linh Nguyên Thánh trả thù, biến hóa bắt đi thầy trò Đường Tăng cùng cha con vương gia ở châu Ngọc Hoa. Cuối cùng Tôn Ngộ Không phải tới cầu cứu Thái Ất Thiên tôn mới thu phục được lão yêu.
Ít ai có thể ngờ kiếp nạn Cửu Linh Nguyên Thánh lại ẩn chứa một sự giễu nhại sâu xa thâm trầm, mà đối tượng châm biếm lần này là Minh Thế tông tức Gia Tĩnh đế.
Trước tiên phải nói một chút về xuất thân kỳ đặc của vị Hoàng đế này. Chu Hậu Thông là em họ của Minh Vũ tông. Vũ tông mất sớm không con, Hậu Thông được Thái hậu và Thủ phụ Dương Đình Hòa chọn để nối ngôi. Cũng vì duyên do không phải dòng đích nên cha mẹ Hậu Thông không được phối hưởng trong Thái miếu, dẫn tới sự kiện chấn động triều đình xảy ra ở năm Gia Tĩnh thứ 3, gọi là Đại lễ nghị và cố sự Huyết tiên Tả Thuận môn.
Từ năm Chính Đức thứ 16 (1521), Gia Tĩnh đế muốn truy tôn cha mẹ đẻ làm Hoàng đế và Hoàng hậu và muốn đưa vào thờ trong Thái miếu. Trong khi Thủ phụ Dương Đình Hòa, Lễ bộ thượng thư Mao Trừng trước đó vẫn muốn Gia Tĩnh đảm nhậm vai trò con thừa tự của Minh Hiếu tông (tức cha của Vũ tông), để danh chính ngôn thuận kế vị. Bởi khi đã là con thừa tự của người khác thì cha mẹ sinh ra mình không còn được gọi là cha mẹ. Dẫu có lên ngôi Hoàng đế thì cha đẻ cũng chỉ được tôn làm Hoàng thúc mà thôi.
Đỉnh điểm của sự bất đồng này là ở ngày 12 tháng Bảy năm Gia Tĩnh thứ 3 (1524), Gia Tĩnh để giáng chiếu cho bộ Lễ bắt ngày 14 phải ban sách văn, tế cáo trời đất, tông miếu để đưa bài vị cha mẹ đẻ vào thờ trong Thái miếu. Quần thần kinh hãi, hơn hai trăm vị đại quan quỳ khóc lớn trước Tả Thuận môn để xin Hoàng đế rút lại chiếu chỉ.
Gia Tĩnh đế hay tin, liền sai Thái giám ra truyền các quan giải tán. Bá quan không tuân theo, Hoàng đế lại sai Cẩm y vệ vác roi tới loạn đả các đại thần ở Tả Thuận môn khiến máu văng tung tóe, rồi chiếu sai bắt các quan từ ngũ phẩm trở xuống hạ ngục tra tấn, các quan trên ngũ phẩm hơn tám mươi sáu người thì cho đình chức chờ tội. Sự kiện đó sau được gọi là Tiên huyết Tả Thuận môn.
Trong đám quần thần này có Dương Thận, chính tác giả bài Lâm giang tiên Cổn cổn Trường giang đông thệ thủy… Dương Thận chính là con trai của Thủ phụ Dương Đình Hòa, từng đỗ Trạng nguyên nên được Gia Tĩnh đế bổ làm Hàn lâm tu soạn. Chức quan này lo việc giảng sách cho Hoàng đế, nên cũng coi như thầy dạy của vua. Dương Thận thường nhân cơ hội giảng sách mà liên hệ với tình hình xã hội thực tế bấy giờ để giảng cho Gia Tĩnh, việc này khiến Gia Tĩnh mất hứng nên thường mượn cớ để đình việc giảng sách.
Trong biến cổ Tả Thuận môn, Dương Thận chính là một trong những người hăng hái nhất, từng hô hào “Quốc gia dưỡng sĩ nhất bách ngũ thập niên, kiên thủ tiết tháo đại nghĩa nhi tử, tựu tại kim nhật. - Quốc gia nuôi kẻ sĩ đã một trăm năm mươi năm nay, giữ vững đại nghĩa tiết tháo mà chết là ở ngày hôm nay.” Rốt lại, ông cũng bị hạ ngục và tra tấn, sau bị đày tới Vân Nam sung quân.
Trong Tây Du Ký, tác giả đã khéo léo chơi chữ, đem Dương Thận là Đế sư (thầy dạy vua), chữ sư (师) - thầy đồng âm với sư (狮) - sư tử, và ám chỉ việc Gia Tĩnh sai người đánh thầy mình.
Hồi 90 chép (nguyên văn) “Bàng biên bào quá sư nô nhi, nhất bả qua trụ hạng mao, dụng quyền trứ hạng thượng đả cú bách thập - Người chăn sư tử chạy đến bên cạnh túm chặt lấy lông cổ, giơ nắm tay lên tống vào cổ hàng trăm cái.”
Đây chính là mô tả việc Hoàng đế lệnh cho đám gia nô (ám chỉ Cẩm y vệ) loạn đả cả thầy dạy mình.