(Lễ phép, phong thể)
301. – Những nhà đời đời giàu sang, ít nhà ăn ở có lễ độ. Thư-kinh
302. – Người ta có lễ độ thời yên, không lễ độ thời nguy. Lễ-ký
303. – Người ta khác giống cầm thú, vì rằng có lễ. Lễ-ký
304. – Người giàu sang mà biết lễ, thời không kiêu ngạo, không hoang dâm ; người nghèo hèn mà biết lễ thời chí mới hăng-hái. Lễ-ký
305. – Tự xử nghiêm trang mà việc làm thời giản dị. Luận-ngữ
306. – Nhả quá hoá nhờn, nghiêm quá thì không ai thân. Gia-ngữ
307. – Ai mà tự kính, thời người ngoài mới kính ; ai mà tự khinh, thời người ngoài cũng khinh. Chu-Hi
308. – Làm người không nên có « bộ dạng khinh người », nhưng cũng chẳng nên không có « cốt cách khinh đời » (Không nên khinh người, song nên biết khinh người dở, sự dở). Lục-Lũng-Kỳ