(Công bình, thiên tư)
452. – Giời không che riêng, đất không chở riêng, mặt giời mặt giăng không soi sáng riêng. Gia-ngữ
453. – Không thể lấy nặng nhẹ dối được người có cân, không thể lấy dài ngắn dối được người có thước. Quản-Tử
454. – Tâm ta như cán cân, không thể vì người mà đuối, mà tươi được. Gia-cát-lượng
455. – Tâm địa bình tĩnh tự nhiên khoan khoái công minh. Trình-Hiệu
456. – Việc của thiên-hạ, nên đem cái tâm của thiên-hạ mà khu xử ; chớ nên khu xử bằng cái khôn ngoan vụn vặt, trí tuệ nhỏ-nhen. Tả-Tôn-Đường