(Rộng-rãi bao dong)
549. – Việc gì người ta làm cho ta mà ta không thích, ta cũng chớ làm việc ấy cho người ta. Lễ-ký Trung-dung
550. – Những điều mình không muốn, thì chớ làm cho người. Luận-ngữ
551. – Một nhời nên làm luôn là « Thứ » [1] ; một việc nên có luôn là « Chính » [2]. Thân-giám
552. – Người quân-tử không trách việc người ta không nghĩ tới, không ép việc người ta không làm được, không bách việc người ta không sở thích. Văn-trung-tử
553. – Chim không thể chạy, ngựa không thể bay, can gì chê nhau những điều không thể hay. Nguyện Điền
554. – Đừng oán ta không bằng ai, người khôngbằng ta vô số; đừng khoe ta giỏi hơn ai, người giỏi hơnta cũng nhiều. Khuyến giới toàn thư
555. – Đem lòng trách người mà trách mình, thì ít lỗi; đem lòng dong mình mà dong người, thì ít oán. Lâm-Bô
556. – Trông thấy những việc cực ác [3] thế-gian, thì còn sự nhầm, sự lỗi gì, mà chả dong thứ ; nghĩ đến những kẻ cực oan [4] xưa nay, thì còn câu mỉa, câu chê gì là đáng so kể. Lưu-cao
557. – Trách người ta đến nỗi người ta ngậm miệng, nín tiếng, đỏ mặt, toát mồ hôi, mình tuy hả lòng, song thế thật là con người nông-nổi khe-khắt quá. Lã-Khôn
558. – Không trách gì người làcách cần nhất để biết sửa lấy thân ; hay thể [5] cho người talà cách cần nhất để tập cho có lượng. Lã-khôn
559. – Việc đời có việc mình không thích mà người thích, có việc người thích mà mình không thích. Lã-khôn
560. – Chớ đem điều mình giỏi, mà bắt người cũng như thế ; chớ đem điều mình hay, mà khinh người không được thế. Triệu-Khiêm
561. – Thiện không gì quí bằng « khoan dung » ; ác không gì dở bằng « ghen ghét ». Tăng Quốc-Phiên
❀ ❀ ❀
[1] Thứ : Khoan dong, có lượng.
[2] Chính : Ngay thẳng, không gian phi.
[3] Cực ác : Tàn nhẫn, hung dữ quá chừng.
[4] Cực oan : Bị cực khổ một cách vô lý quá chừng.
[5] Thể : Đem thân mình mà xử vào cảnh người.