(Khiêm nhường, cẩn thận)
518. – Lên rằng hay, thế là mất hay ; khoe có công, thế là mất công. Thư kinh
519. – Tính kiêu ngạo chớ để mọc ra ; lòng ham mê chớ để buông rộng ; chí phải cho to, chớ có mãn túc [1] ; vui phải có hạn, chớ có kỳ cùng. Lễ-ký
520. – Người quân-tử, bất kỳ làm việc gì, cẩn thận ngay từ lúc bắt đầu. Lễ-ký
521. – Vì tức giận một lúc, mà quên cả thân, quên cả cha mẹ, thế là nhầm lắm. Luận-ngữ
522. – Chớ khoe điều hay, chớ phô công trạng. Luận-ngữ
523. – Vì mình không tranh, cho nên thiên hạ không ai có thể cùng tranh nổi. Lão-tử
524. – Cứng quá tất gẫy, găng quá tất đứt. Lục thao tam nghi
525. – Loài kim cứng quá thì gẫy, mảnh da căng quá thì rách. Thuyết-Uyển
526. – Cậy mình phú quý, học thức mà khinh người, đều là tự mình gây dựng ra tai vạ cả. Bàng thị gia huấn
527. – Loại kim vì cứng mà hay gẫy, nước vì mềm mà được toàn. Bão-phác-tử
528. – Cảnh giàu sang giống như nhà trọ, chỉ người cẩn thận mới ở được lâu. Cáp-Khoan-Nhiêu
529. – Phàm việc nên nhường công, nên để hay cho người, chớ có khoe tài, khoe đức của mình vào đấy. Tiết-Kính-Hiên
530. – « Khí » kiêng nhất là hung-hăng, « tâm » kiêng nhất là hẹp hòi, « tài » kiêng nhất là bộc lộ [2]. Lã-khôn
531. – Tự khiêm thì người ta càng phục, tự khoe thì người ta càng khinh. Kinh-viên tiểu-ngữ
❀ ❀ ❀
[1] Mãn túc : Tự cho là to, là đầy đủ.
[2] Bộc lộ : Phơi bầy hiển hiện ra ngoài.