(Sự dạy dỗ)
292. – Người ta không kỳ loài giống nào, đều có thể dạy được cả. Luận-ngữ
293. – Ăn no, mặc ấm, ở rỗi, mà không có dạy-dỗ, thời gần như giống vật. Mạnh-Tử
294. – Để cho con một hòm vàng, không bằng dạy cho con một quyển sách. Vi-Hiền–truyện
295. – Đem việc làm dạy người ta thì người ta theo ; chỉ đem nhời nói mà dạy người ta thì người ta không phục. Đệ-ngũ-Luân
296. – Người mẹ lành quá, hay có con hư. Diêm thiết luận
297. – Sửa điều dở cho ai chớ nghiêm khắc quá ; dạy điều hay cho ai, chớ cao xa quá. Sử điền
298. – Người ta ngu đến đâu cũng dạy được mà khôn đến đâu cũng phải đậy. Trần-Hoành-Mưu
299. – Chồng sợ vợ cố nhiên là ngu, nhưng vợ mà không biết sợ chồng, lại là hạng ngu quá. Cổ Huấn
300. – Nuôi con mà không dạy là gây một đàn trộm cướp. Vô danh