(Nhầm lỗi)
221. – Thấy phải thời theo, có lỗi thời đổi. Dịch-kinh
222. – Chớ xấu hổ có lỗi, mà lại làm càn. Thư-kinh
223. – Có lỗi mà chẳng đổi, thế thật là có lỗi. Luận-ngữ
224. – Có lỗi đổi được, còn gì hay hơn. Tả truyện
225. – Người ta thường có lỗi, vậy sau mới hay đổi. Mạnh-Tử
226. – Người ta khổ vì không biết cái lỗi của mình. Đường Thái-Tôn
227. – Cái lỗi cốt ý làm, là lỗi nhớn : lỗi vô ý nhỡ là lỗi nhỏ. Đường-Bưu
228. – Có lỗi mà chẳng đổi, gọi là kẻ mất hết lương tâm. Trung-luận
229. – Không gì dở bằng « Ghét nghe điều nhầm lỗi của mình ». Uý-liệu-Tử
230. – Nói đương sướng hả mà nín ngay được ; ý đương hớn-hở mà thu hẳn được : tức, giận, ham mê đương sôi-nổi, nồng-nàn mà tiêu trừ biến mất được ; không phải là người kiên-nhẫn, thì không tài nào được như thế. Vương-thủ-Nhân
231. – Có lỗi đã là một điều lỗi, không chịu nhận lỗi, lại là một điều lỗi nữa. Lã-Khôn
232. – Kẻ khoe cái hay của mình là xấu ; kẻ nhặt nhạnh cái hay của người làm của mình, lại càng xấu nữa ; kẻ lấy hẳn cái hay của người làm của mình, lại càng xấu lắm nữa. Lã-Khôn
233. – Lúc giầu chẳng sẻn, lúc nghèo mới hối ; lúc rỗi, chẳng học, lúc làm mới hối ; lúc thường chẳng giữ gìn, lúc ốm mới hối. Cổ-ngữ
234. – Điều dưỡng cái « khí » lúc đang giận ; đề phòng (câu nói) lúc sướng mồm ; lưu tâm sự « nhầm » lúc bối-rối ; biết dùng « đồng tiền » lúc sẵn-sàng. Uông-Thụ-Chi