(Lòng thương, việc phải)
508. – Kẻ bất nhân không xử lâu được cảnh cùng khổ, cùng khổ mãi thì làm liều ; không xử lâu được cảnh yên vui, yên vui mãi thì sinh đãng [1]. Luận-ngữ
509. – Làm bất nghĩa mà được giàu sang, giàu sang ấy ta coi như mây nổi. Luận-ngữ
510. – Kẻ bất nhân mà ta ghét bỏ quá tệ, thế là khích nó làm càn. Luận-ngữ
511. – Người ta nhân thì vinh, bất nhân thì nhục. Mạnh-Tử
512. – Người chỉ làm giàu là người bất nhân, người chỉ làm nhân là người không giàu. Mạnh-Tử
513. – Người nhân thường rộng yêu cả loài người. Lễ-ký
514. – Kẻ đã bất nghĩa mà lại mạnh thế, càng chóng chết lắm. Tả-truyện
515. – Nghĩa mà trọng hơn đời người, thì bỏ đời người đi là phải ; đời người mà trọng hơn nghĩa, thì giữ trọn đời người là phải. Đỗ-Kiều
516. – Người nhân chẳng chịu khổ thân để cầu lấy hư danh [2] ; người nghĩa chẳng làm thiệt người để vụ lấy tự-ích [3]. Tân-tự
517. – Sự học, trước hết phải phân biệt việc nghĩa với việc lợi. Trương-Thức
❀ ❀ ❀
[1] Đãng : Hư, phóng túng, chẳng hay giữ mình.
[2] Hư danh : Tiếng hão, chỉ có tiếng không có sự thật.
[3] Tự ích : Ích riêng cho thân mình.