(Hiếu-thảo, thân yêu)
275. – Dậy sớm, thức khuya, nghĩ làm sao không để nhục đến cha mẹ. Thư-kinh
276. – Người mà cha mẹ yêu, ta cũng phải yêu ; người mà cha mẹ kính, ta cũng phải kính. Lễ-ký
277. – Chớ để nhục đến thân mình, chớ làm xấu cho cha mẹ. Lễ-ký
278. - Ở nhà thì hiếu-thảo với cha mẹ, ra ngoài thì kính thuận với người trên. Luận-ngữ
279. – Cha mẹ như có lỗi, phải dịu-dàng hoà-nhã, liệu nhời can ngăn. Luận-ngữ
280. – Con ăn ở với cha mẹ, việc phụng dưỡng cần phải có, mà lòng tôn kính cần phải có hơn. Luận-ngữ
281. – Không thừa nhận để vui lòng cha mẹ, không đáng gọi là người ; không cảm động để làm hay cho cha mẹ, không đáng gọi là con. Mạnh-Tử
282. – Người con đại hiếu, suốt đời mến cha mẹ. Mạnh-Tử
283. – Trong gia-đình mà người trung [1] chẳng dạy dỗ kẻ bất trung, người tài chẳng trông nom kẻ bất tài, thì kẻ hay, người dở cũng chả khác nhau mấy. Mạnh-Tử
284. – Kẻ biết làm con, vậy sao mới biết làm cha. Gia-ngữ
285. – Cây muốn lặng, gió chẳng đừng ; con muốn nuôi, cha mẹ đã khuất. Gia-ngữ
286. – Anh em liên can với nhau như là tay phải với tay trái. Thiệu-Tục
287. – Thế-gian rất khó được là anh em. Tô-Quỳnh
288. – Người hếu lắm, nuôi chí cha mẹ, người hiếu vừa, nuôi thân-thể cha mẹ. Ý lâm
289. – Cha con cùng lòng thì đất cũng hoá ra vàng, anh em gom sức thì đá cũng thành ra ngọc. Cổ ngạn
290. – Con nhà tử tế, cha giận, sợ ít, cha không nói, lại sợ nhiều. Cổ-ngữ
291. – Con ăn ở với cha mẹ, cốt nhất nuôi « tâm » [2] người, thứ nhì nuôi « thân » [3] người ; nuôi thân mà không nuôi « tâm » là kém lắm ; ăn ở chỉ văn-vẻ bề ngoài, mà chẳng nghĩ đến « thân » người, lại là kém quá lắm nữa. Lã-Khôn
❀ ❀ ❀
[1] Trung : Đứng đắn, công minh, người hay và giỏi.
[2] Nuôi tâm : Thừa thuận cái chí của cha mẹ mà làm cho người vui lòng, bằng lòng.
[3] Nuôi thân : Nuôi thân thể người cho được no ấm, yên ổn.