(Bằng lòng số phận)
457. – Mặt giời đứng bóng thì xế, mặt giăng đã tròn thì khuyết, vật gì thịnh lắm thì suy. Thái-Thạch
458. – Người tri túc [1] không vì lợi mà làm lụy thân [2]. Trang-Tử
459. – Người trí túc là người giầu. Lão-Tử
460. – Thích lắm tất tiêu to, chứa nhiều tất mất nhớn, biết đủ thời chẳng nhục, biết thôi thời chẳng nguy. Lão-Tử
461. – Người tri túc không bao giờ nhục. Lão-Tử
462. – Dưa ngọt thì cuống đắng ; trong thiên hạ không có vật gì là đẹp toàn. Mặc-Tử
463. – Biết đủ thường được vui sướng, hay nhẫn tự khắc yên ổn. Khuyến giới toàn thư
464. – Người tri túc thì nghèo hèn cũng vui sướng, người không tri túc thì giầu sang cũng lo buồn. Lã-Bang-Hiến
465. – Người tri túc, giời không bắt nghèo được người vô cầu [3] giời không bắt hèn được. Ngụy-Hy
466. – Phàm việc đã tốt mà còn muốn cho tốt quá, nhiều khi hay hỏng. Tả-Tôn-Đường
❀ ❀ ❀
[1] Tri túc : Biết được thế là đủ rồi, không ham mê theo đuổi nữa. Đừng lẫn với chữ (tự túc) nghĩa là còn thiếu.
[2] Lụy thân : Phiền lụy khó chịu đến thân.
[3] Vô cầu : Không cầu cạnh luồn cúi ai.