(Khí cục bao dong)
347. – Biết người ta dối, không thèm nói ra mồm ; phải người ta khinh, không thèm giận ra mặt ; như thế thì có ý-vị [1] vô cùng, và thụ-dụng [2] vô cùng. Súc đức lục
348. – Giời đâu cũng che, cho nên có tiếng là cao ; đất đâu cũng chở, cho nên có tiếng là rộng ; mặt giời, mặt giăng, chỗ nào cũng soi, cho nên có tiếng là sang ; sông, bể cái gì cũng dong nạp [3], cho nên có tiếng là nhớn. Tào-Thực
349. – Cùng người ta, mà còn có ý so hơn, quản thiệt, thế là trong tâm vẫn còn cặn bã [4], chưa tiêu trừ hết. Tiết-huyên
350. – Nhịn điều người ta không nhịn được, dong điều người ta không dong được, chỉ có người nào kiến thức, độ lượng hơn người, mới được như thế. Trình-Di
351. – Đại trượng-phu nên dong người, chớ để người dong. Chu-Hi
352. – Khí độ hẹp hòi là cái bệnh rất to của kẻ học-gỉa. Lã-Khôn
353. – Bo-bo cùng người, tranh nhau phải trái, như thế thì độ lượng mình cùng độ lượng người, khác nhau được bao nhiêu. Lã-Khôn
354. – Vật gì trông qua biết ngay, thì kỳ trung[5] không có gì cả. Tăng-Quốc-Phiên
❀ ❀ ❀
[1] Ý vị : Thuần nhị vui thú.
[2] Thụ dụng : Được hưởng chịu nhiều sự sung sướng về sau.
[3] Dong nạp : Nhận lấy, hứng đựng lấy.
[4] Cặn bã : Tục tằn bẩn thỉu.
[5] Kỳ trung : Bên trong cái ấy.