VIII. – NGÔN, HÀNH

Hán Học Danh Ngôn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 14 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Viii. – Ngôn, Hành

❊ ❊ ❊

(Nhời nói, việc làm)

171. – Loạn sinh ra là bởi nhời nói. Dịch-Kinh

172. – Người hay, ít nói ; người nông-nổi, nhiều nhời. Dịch-Kinh

173. – Câu nói trái ý, tất phải xem xét câu ấy có hợp lý không ; câu nói chiều lòng, tất phải xem xét câu ấy có vô lý không. Thư-Kinh

174. – Miệng thường làm cho người ta xấu hổ. Thư-Kinh

175. – Bàn việc công, không nên nói truyện tư. Lễ-Ký

176. – Sa chân thì chết đuối, sẩy miệng thì chết oan. Lễ-Ký

177. – Chỉ có nói, không có làm, người quân-tử lấy làm xấu hổ. Lễ-Ký

178. – Nhanh-nhẹn việc làm, cẩn thận câu nói. Luận-ngữ

179. – Lúc đáng nói mới nói, thì người nghe không chán. Luận-ngữ

180. – Người đáng nói với, mà mình không nói, là bỏ hoài người ; người không đáng nói với, mà mình nói là phí mất nhời. Luận-ngữ

181. – Nói, phải nghĩ cả đến làm ; làm, phải nghĩ lại đến nói. Trung-dung

182. – Nhời nói giản-dị mà ý sâu xa, là nhời nói hay. Mạnh-tử

183. – Nói nhời chớ có nuốt nhời. Công-dương truyện

184. – Việc làm muốn trước người, nhời nó muốn sau người. Đại-đái-ký

185. – Nhời nói ngọt-ngào, trong tất cay đắng. Thân-sinh

186. – Nhời nói hay, giúp người ấm hơn vải lụa ; nhời nói dở, hại người, đau như gươm giáo. Tuân-Tử

187. – Miệng là cái cửa hoạ, phúc. Quách-Yên

188. – Không biết mà nói là ngu, biết mà không nói là hiểm. Chiến-quốc sách

189. – Muốn cho người không nghe, chẳng gì bằng đừng nói ; muốn cho người không biết, chẳng gì bằng đừng làm. Hán-thư

190. – Chớ nói nhiều, nói nhiều, lỗi nhiều. Gia-ngữ

191. – Thuốc hay đắng miệng, dã được tật ; nói thật trái tai, lợi việc làm. Gia- ngữ

192. – Suốt đời làm lành, một câu bạc ác đủ đổ đi cả. Gia-ngữ

193. – Quân-tử nói bằng việc làm, tiểu-nhân nói bằng ngọn lưỡi. Gia-ngữ

194. – « Câu nói » không nói ra, nghe lại to hơn tiếng trống, ran hơn tiếng sấm. Quản-tử

195. – Tặng một câu hay, quí hơn tặng vàng ngọc, châu báu. Tuân-tử

196. – Chim mà mỏ quắp thì loài chim sợ ; cá mà miệng ngoáp thì loài cá sợ ; người mà ngọn lưỡi sắc-sảo thì loài người sợ. Hàn thi ngoại-truyện

197. – Nhời nói đáng tin thì giọng không đẹp, nhời nói giọng đẹp thì không đáng tin. Lão-tử

198. – Hai bên cùng mừng, hay khen ngợi quá đáng, hai bên cùng giận, hay bêu-giếu đặt điều. Trang-Tử

199. – Trí khôn muốn cho tròn, việc làm muốn cho góc gách. Hoài-nam-tử

200. – Người quân-tử chẳng sợ cọp, chỉ sợ miệng kẻ gièm–pha. Luận-hành

201. – Không nên mưu việc nhớn với kẻ đa ngôn [1] ; không nên ở chung lâu với người hiếu động [2]. Văn-trung-tử

202. – Việc làm được trước mặt mọi người thì hãy nói ; câu nói được trước mặt mọi người thì hãy làm. Sử-điển

203. – Bệnh theo miệng mà vào, vạ tự miệng mà ra. Phó-Dịch

204. – Biết được làm là khó, thì nói không nhẹ miệng. Chu-Hi

205. – Đương khi vui mừng, chớ có nói nhiều ; đương khi đắc chí, [3] chớ có thay đổi công việc. Chu-Hi

206. – Kẻ giỏi nghị luận người, thường quên mình không xét đến. Trương-Thức

207. – Việc gì không thế đối người nói được thì đừng làm ; việc gì không thể cùng người làm được thì đừng nói. Triệu-Biện

208. – Tâm không bình, khí không hoà, thì nói hay nhầm lỗi. Hứa-Hành

209. – Biết, phải biết cho suốt ; làm, phải làm cho đến nơi. Trương-Tĩnh-Phong

210. – Nghìn nhời nói, muôn câu truyện cốt ở sự thật. Tiết-Huyên

211. – Nhời nói như tên, không không bắn bậy, đã lọt vào tai ai, thì không tài nào rút ra được nữa. Lục-tài-tử

212. – Nhời nói mà giản-dị, vừa-phải, thì ta ít khi hối, mà người ít khi oán. Viên thị thế-phạm

213. - Khi xong việc mới nghị-luận, đứng ngoài cuộc mà phẩm bình, là cái nết xấu của kẻ học-giả. Ngụy-Hy

214. – Đương lúc thích chí, gặp người thích chí, nói truyện thích chí, thì ngôn ngữ lại càng phải cẩn thận lắm. Lưu-trấp-Sơn

215. – Việc làm nên trước mọi người, câu nói nên sau mọi người. Lã-Khôn

216. – Làm việc nghĩa thì chớ tính lợi hại ; luận anh hùng thì chớ kể nên thua. Lã-Khôn

217. – Ngôn ngữ ác nhất là đặt điều, nói không. Lã-Khôn

218. – Gièm-pha mai-mỉa là một chứng xấu nhất ở đời. Lã-Khôn

219. – Nói truyện chớ châm chọc để người ta buốt ; nói đùa chớ cạnh khoé để người ta đau. Lục-lũng-Kỳ

220. – Đại cục tuy một ngày một bại hoại, chúng ta vẫn phải hết sức duy-trì, được phần nào hay phần ấy, còn ngày nào hay ngày ấy. Tăng-quốc-Phiên

❀ ❀ ❀

[1] Đa ngôn : Nói nhiều thường hay lộ truyện.

[2] Hiếu động : Không ở yên, hay sanh sự.

[3] Đắc chí : Thỏa lòng ao ước, được như ý nguyện.

ôn « SÁCH VIỆT MỘT THỜI VANG BÓNG » dự án phi lợi nhuận của TVE-4U.ORG ebook©MotSAch —★— vte-4u© NHÀ XUẤT–BẢN THỌ–XUÂN 1957
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Trần Lê Nhân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.