(Nhân-đức, thương yêu)
339. – Người quân-tử yêu ai, hay dùng cách phải ; người thường yêu ai, hay dùng cách cẩu-thả, nộm tạm. Lễ-ký
340. – Yêu con sâu xa, thì phải bắt con cần lao [1] mới được. Luận-ngữ
341. – Kính ông già ta, đến cả ông già người ; yêu con trẻ ta, đến cả con trẻ người. Mạnh-Tử
342. – Người quân-tử rất ghét việc làm hại đồng loại. Gia-ngữ
343. – Ăn quả cây nào, chớ bẻ kềnh cây ấy. Hoài-nam-tử
344. – Giời không phải cho riêng một người giầu, ý giời muốn ký thác [2] những kẻ nghèo cho người ấy ; giời không phải cho riêng một người sang, ý giời muốn ký thác những kẻ hèn cho người ấy. Sử-điển
345. – Có yêu người, vậy sau mới giữ được thân. Trương-Tái
346. – Việc tốt nhất ở thế gian, không gì bằng cứu người nguy cấp, thương kẻ khốn cùng. Cổ ngữ
❀ ❀ ❀
[1] Cần lao : Chăm chỉ làm ăn.
[2] Ký thác : Nhờ cậy ủy thác ai việc gì.