(Loài vật)
699. - Hai con hổ tranh mồi đánh nhau, con nhớn tất đau, con nhỏ tất chết. Trần-Trần
700. - Áo cừu tuy rách, không thể dùng da chó mà vá được. Xuân-thu hậu ngữ
701. - Chim bị bắn sẩy, thường sợ cây cung. Phó-Dịch
702. - Cái bóng không vì vật cong mà thẳng được, cái vang không vì tiếng xấu mà tốt được. Quản-tử
703. - Cây thẳng đẫn trước, giếng ngọt cạn trước. Trang-tử
704. - Đá đập được, mà không thể làm mất được chất rắn ; son mài được, mà không thể làm mất được sắc đỏ. Lã-thị xuân-thu
705. - Ngựa giống như hươu, thì giá nghìn vàng ; hươu thật thì không bao giờ được giá ấy. Hoài-Nam-tử
706. - Cá, gải chán vực sâu mà ra chỗ nông, cho nên mắc phải chài lưới ; chim, muông chán rừng rậm mà xuống đồng bằng, cho nên bị phải cạm bẩy. (Người ta không biết yên phận thì thường khổ). Hàn thi ngoại-truyện
707. - Gấm vóc mà xé rách từng mảnh, không bằng vải thường mà còn nguyên. Bão-phác-tử
708. - Những thứ hổ, báo ăn thừa, là thứ chuột bọ tranh nhau chí chết. Bão-phác-tử
709. - Ngọc mà hóa ra đá, châu mà hóa ra sỏi, là tại nhời gièm-pha cả (Những nhời gièm-pha làm cho hay quá dở). Luận-hành