(Chăm chỉ, trễ biếng)
309. – Có siêng-năng thì sự nghiệp mới to. Thư-kinh
310. – « Biết », không phải là khó ; « làm » mới là khó. Thư-kinh
311. – Đường dài trăm dậm, tuy đi được chín mươi, song mới là một nửa (Thói thường làm ăn, trước thì chăm, sau thì lười, cho nên công việc mười phần được chín mà vẫn hay hỏng ; người ta cũng vậy, thường trước hay sau dở ; cho nên càng về sau càng cần, mẫn trì thủ thì mới hay). Chiến-quốc sách
312. – Dịp may khó được mà dễ mất. Tề Thái-Công
313. – Dòng nước chảy luôn thì không thối, then cửa đẩy luôn thì không mọt. Lã thị xuân-thu
314. – Đường tuy gần, chẳng đi chẳng đến ; việc tuy nhỏ, chẳng làm chẳng nên. Tuân-tử
315. – Rỗi quen thành lười, lười quen thành bệnh. Nhan thị gia-huấn
316. – Việc đời vì khó mà bỏ, mười việc độ một việc ; vì lười mà bỏ, mười việc đến chín việc. Nhan thị gia-huấn
317. - Ở đời chả có việc gì chẳng khó nhọc mà làm nên. Văn-trung-tử
318. – Người ăn dưng, ở rỗi là người bỏ đi. Hồ-Thanh-phủ
319. – Tấc bóng là tấc vàng, có tấc vàng khó mua được tấc bóng. Cổ thi
320. – Chăm-chỉ là thuốc chữa « lười », cẩn thận là thuốc chữa « kiêu ». Tăng-Quốc-Phiên
321. – Chăm thời tuy yếu cũng phải mạnh, tuy ngu cũng phải sáng. Tăng-Quốc-Phiên
322. – Tập quen khó nhọc là cốt để sau này gánh vác việc đời. Tăng-Quốc-Phiên
323. – Cái lười sinh đủ mọi nết xấu. Tăng-Quốc-Phiên
324. – Tinh thần càng dùng càng nẩy ra, không nên nhân tinh thần mỏi mệt mà quá yêu tiếc. Tăng-Quốc-Phiên