(Xa hoa, tần tiện)
325. – Xa xỉ thì việc gì cũng quá lạm, hà-tiện thì việc gì cũng quê mùa. Luận-ngữ
326. – Cả nước xa xỉ, thì dạy nước lấy tiết kiệm ; cả nước tần-tiện thì dạy nước lấy lễ nghi. Lễ-ký
327. – Cái hại xa xỉ quá là thiên tai [1]. Tấn-thư
328. – Kẻ xa xỉ, thì giàu mà tiêu vẫn không đủ ; kẻ kiệm ước, thì nghèo mà tiêu vẫn có thừa. Đàm-tử
329. – Ai mà tự phụng [2] có tiết độ [3], thì không sinh lòng tham. Văn-trung-tử
330. – Tiết kiệm, chất phác, đều là đức tốt của người ta. Trình-Di
331. – Người mà chịu khổ, ăn rau cho là ngon, thì việc gì làm chả nổi. Uông-Cách
332. – Biển lận với kiệm ước khác nhau xa ; bủn-xỉn gọi là biển lận, tần-tiện gọi là kiệm ước. Uông-Cách
333. – Có kiệm ước mới thanh liêm. Phạm-thuần-Nhân
334. – Người nào tự phụng xa xỉ thì họ-hàng ít khi được nhờ. Trần-Cơ-Đình
335. – Thường lo không đủ thì tự nhiên có thừa. Ngụy-Tế-Thụy
336. – Việc đáng bớt tiêu, mà không bớt tiêu, tất đến việc nên tiêu, lại không chịu tiêu. Ngụy-Hy
337. - Ở đời loạn, lại càng không nên xa xỉ lắm. Tăng-quốc-Phiên
338. – Kẻ hay kiệm ước không phải lụy người. Tăng-quốc-Phiên
❀ ❀ ❀
[1] Thiên tai : Tai hại giời làm, như lụt, bão, đại hạn mất mùa, tật dịch v, v…
[2] Tự phụng : Ăn mặc tiêu dùng cho thân mình.
[3] Tiết độ : Chừng mực, có hạn chế.