(Phòng bị việc ưu hoạn)
355. – Người ta nếu không nghĩ xa, thì không bao lâu, thế nào cũng có những sự ưu hoạn khốn khó. Luận-ngữ
356. – Hay nói xấu người, khi sẩy ra có vạ miệng, thì tính làm sao ? Mạnh-tử
357. – Môi hở răng lạnh. Tả-truyện
358. – Sa ngã xuống nước, còn có thể bơi được, đắm đuối với ai, không thể cứu được. Đại-Đái ký
359. – Lỗ kiến vỡ đê, tí lữa cháy đồi. Hậu-Hán thư
360. – Người ta đều biết phòng họa hoạn, ít người biết làm cho họa hoạn đừng có sinh ra. Lão-tử
361. – Chim sẻ làm tổ đầu nhà, mẹ con hú-hí, tự lấy làm yên ; nhà cháy mà chim vẫn như không, là tại không biết tai vạ sắp đến. Không-Tòng-tử
362. – Hổ, báo ở đằng sau, đằng trước tuy có châu báu, cũng không kịp nhặt, là có ý tránh tai họa hoạn trước, còn lợi đành để lại sau. Hoài-Nam-tử
363. – Con voi vì ngà, ve-sầu vì tiếng, đom-đóm vì sáng, mà đều hại thân ; cho nên người biết yêu thân, không quí gì tiếng tăm rực-rỡ. Lã ngữ tập túy
364. – Cái tường thấp hay mời kẻ trộm đến.Thi tử
365. – Chớ khinh việc nhỏ, lỗ thủng con đủ đắm thuyền ; chớ khinh vật nhỏ ; con sâu con đủ hại người. Quan-Roãn-tử
366. – Giữ thân nên như phòng giặc. (Thân không giữ-gìn thì hư, như giặc, không phòng bị thì tràn đến). Trịnh-Thiện-phu
367. – Nên đương lúc có, nghĩ đến lúc không ; chớ đến lúc không, mới tưởng lại lúc có. Ngạn ngữ