(Chí khí tiết hạnh)
159. – Thấy lợi chẳng bỏ nghĩa, thấy chết chẳng đổi lòng. Lễ-Ký
160. – Quân-tử cố cùng, (Quân tử bền gan chịu cảnh cùng không vì cùng mà làm bậy). Luận-ngữ
161. – Giầu sang không thể đãng được tâm mình, nghèo hèn không thể đổi được tiết mình, uy vũ [1] không thể tỏa được chí mình. Mạnh-Tử
162. – Người ta, có chẳng chịu làm điều dở, vậy sau mới khả dĩ làm được điều hay. Mạnh-Tử
163. – Bỏ đời người đi, để làm việc nghĩa. Mạnh-Tử
164. – Giầu mà luộm-thuộm, chẳng bằng nghèo mà thanh danh ; sống mà nhục, chẳng bằng chết mà vinh. Lễ-Ký
165. – Sang một mình, giầu một mình, người quân-tử lấy làm xấu hổ. Lễ-Ký
166. – Chịu nhục để sống ở đời, người trượng-phu lấy làm xấu hổ. Yên-đan tử
167. – Chí người trượng-phu, càng cùng càng phải kiên gan, càng già càng phải hăng-hái. Mã-Viện
168. – Quan văn không tiếc tiền, quan võ không tiếc mạng, thiên-hạ mới được thái-bình. Nhạc-Phi
169. – Đối với việc nước, hết hơi, hết sức, làm cho đến khi chết mới thôi. Gia-Cát Khổng-Minh
170. – Liều thân chẩy [2] nạn nước, coi chết thoảng như về [3]. Tào-Tử-Kiến
❀ ❀ ❀
[1] Uy vũ : Uy quyền và sức mạnh.
[2] Chẩy : Đem mình giấn vào.
[3] Về : Trở lại chỗ cũ. Người ta sống là ở trọ, chết là về quê của mình.