(Câu vặt)
710. - Không phải thần đáng tế mà tế, là siểm nịnh. Luận-ngữ
711. - Ba lần gẫy tay mới hay thuốc. Tả-truyện
712. - Tóc ngắn tấm lòng dài. Tả-truyện
713. - Người đàn-bà góa không nghĩ việc dệt vải mà lo nhà nước nguy vong (quên việc mình, lo việc nước). Tả-truyện
714. - Chó anh Chích [1] cắn vua Nghiêu [2], không phải tại vua Nghiêu bất nhân, tại vua Nghiêu không phải là chủ nó. Khoái-Triệt
715. - Không phải thổ-nghi, giống cũng không mọc ; không phải ý muốn, dạy cũng không thành ? Sử-ký
716. - Người sinh ở đời như bóng ngựa câu qua cửa sổ. Trương-Lương
717. - Vì nước quên nhà, vì công quên tư. Giả-Nghị
718. - Muốn cho nước sôi nguội dần, một người đun, trăm người khuấy, vẫn vô ích ; sao bằng rút củi ra và tắt lửa đi. Mai-Thặng
719. - Thiên-hạ có người sợ bóng mình, ghét vết mình, cắm cổ chạy, vết lại càng nhiều, bóng lại càng nhanh ; chẳng bằng đến chỗ rợp mà nghỉ, thì tự nhiên bóng mất hẳn mà vết tuyệt ngay. (Sửa mình thì tự khắc những nhời gièm-pha chê bai tịt mất). Mai-thặng
720. - Chẳng hôi thối thì ruồi, nhặng đã chẳng hay đến. Trần-Phồn
721. - Thợ vẽ ghét vẽ chó, ngựa, thích vẽ ma quỉ, vì sự thực khó hình-dung, mà sự hão-huyền dễ bầy đặt vậy. Trương-Hành
722. - Kẻ sĩ nhiều người cậy « tài » mà hỏng mất « nết ». Phùng-Diễn
723. - Gai góc không phải là nơi phượng-hoàng đậu. Cừu-Lãm
724. - Củi cả rừng không thể tiếp được lửa ma-chơi, nước cá sông không đổ đầy được chén thủng. Vương-Phù
725. - Bạn nghèo hèn không nên quên, vợ hàn-vi không nên bỏ. Tống-Hoằng
726. - Báo chết để da, người ta chết để tiếng. Vương-ngạn-Trương
727. - Chim đến lúc cùng thời mổ, muông đến lúc cùng thời cào, người ta đến lúc cùng thời dối-giá. Nhan-Hồi
728. - Tính người tầm thường, như nước ở lọ ; lọ vuông nước vuông, lọ tròn nước tròn. Vương-Hóa-Cơ
729. - Biết con không ai bằng cha. Quản-tử
730. - Cá mất nước thì cá chết, nước mất cá, nước vẫn là nước. Vựng-Uyển
731. - Lòng người nham hiểm hơn núi, sông. Trang-tử
732. - Kẻ, có mặt người ta, hay nịnh hót, thì khi người ta vắng mặt, cũng hay chê-bai. Trang-tử
733. - Vượn, khỉ mà cho mặc áo đẹp, tất cào, cắn, xé rách, sau mới hả lòng. Trang-tử
734. - Lưới giời lồng-lộng thưa mà không sót. Lão-tử
735. - Vật trong thiên-hạ chẳng gì mềm nhũn bằng nước, thế mà to vô hạn, sâu vô cùng. Hoài-nam-tử
736. - Nguồn trong, giòng nước trong ; nguồn đục, giòng nước đục. Tuân-tử
737. - Giời không vì người ghét rét, mà bỏ mùa đông. Tuân-tử
738. - Chim hồng, chim hộc, cất cánh bay xa, là nhờ có lông cánh ; lông nhỏ trên lưng, lông tơ dưới bụng, mọc thêm một nắm, bay chẳng cao hơn, rụng mất một nắm, bay chẳng thấp hơn. Hàn thi ngoại-truyện
739. - Một mình trông, chẳng bằng cùng nhiều người trông, sáng hơn ; một mình nghe, chẳng bằng cùng nhiều người nghe, suốt hơn. Hàn thi ngoại-truyện
740. - Thân dê mà lốt cọp, thấy cỏ thì thích, thấy chó sói thì run, quên mất cả bộ da khoác là lốt cọp. Dương-tử
741. - Người ta ai cũng có lòng ham muốn, ham muốn thời cầu, cầu thời tranh, tranh thời phải chết. Tuân-tử
742. - Con gà ấp mổ con cáo, con chó đẻ gừ con cọp, tuy hăng-hái thật, song cái chết đã theo sau. Ngô-tử
743. - Núi nhọn thời không cao, sông hẹp thời không sâu. Tân-tụ
744. - Con hổ, con báo chưa đủ lông vằn, đã có chí ăn thịt trâu, dê ; chim hồng, chim hộc chưa đủ lông cánh, đã dắp lòng bay xa bốn bể. Thi-tử
745. - Lửa bốc lên cao, nước chảy xuống thấp, thế mà lửa bao giờ cũng thua nước. Văn-trung-tử
746. - Giận bốc lên nóng hơn lửa ; lưỡi nói ra sắc hơn gươm. Hoàng-Hiên
747. - Tay áo dài thì múa khéo, tiền bạc nhiều thì buôn giỏi. Hàn-phi-tử
748. - Mặt giời mặt giăng làm sáng-sủa cho thiên-hạ mà không ai ơn ; đất nước núi sông, làm no ấm cho thiên-hạ, mà không ai quí. Nhâm-tử
749. - Con cá nó muốn làm khác hẳn loài cá, bỏ nước nhẩy lên bờ thì phải chết ; con hổ muốn làm khác hẳn loài hổ, bỏ núi ra đồng bằng thì phải bắt. Quan-Roãn-tử
750. - Giời xa mà đáng tin, người gần mà khó biết. Cổ ngữ
751. - Người giỏi không thương thân mình chết, mà lo nước nhà suy. Tô-Tuân
752. - Phú quí là cạm của giời, bần tiện là trường học của giời, hoạn nạn là roi vọt của giời. Tạ-Mai-Trang
753. - Ngày thường chẳng thấp hương, lúc nguy cấp mới ôm chân phật. Cổ ngạn
754. - Ngựa hèn hay quanh quẩn ở chuồng. Cổ ngạn
755. - Mõ vì kêu mà chóng thủng, dầu vì sáng mà chóng hao. Cổ ngạn
756. - Ban ngày chớ nói truyện người, ban đêm chớ nói truyện ma. Cổ ngạn
757. - Cái tay giận-dỗi không đánh nổi cái mặt tươi cười. Cổ ngạn
758. - Đem lửa thử thì biết vàng tốt xấu, đem của thử thì biết người hay, hèn. Cổ ngạn
759. – Nhà ở cần có láng-diềng tốt, đi đường xa cần có anh em bạn hay. Cổ ngạn
760. – Người ta sợ lửa hơn là sợ nước, thế mà chết cháy ít, chết đuối vẫn nhiều. Cổ ngạn
761. – Thiên-hạ dù loạn, nhà ta phải giữ cho trị ; nhà ta chẳng may cũng loạn, thân ta, tâm ta phải cố giữ cho trị. Vô danh.
❀ ❀ ❀
[1] Chích : Tên thằng ăn trộm.
[2] Nghiêu : Một bực thánh đế đời cổ.