(Tính giời, Tính người)
128. – Đáng vui mà buồn, đáng buồn mà vui, đều là táng tâm [1] cả. Tả truyện
129. – Sự vui sướng của thằng dại, người khôn lấy làm buồn rầu. Chiến-quốc-sách
130. – Những người cùng thích một việc hay ghen ghét nhau ; những người cùng lo một việc hay thân thiết nhau. Chiến-quốc-sách
131. – Tiếng người không cánh mà bay xa tình người không rễ mà bám chặt. Quân-tử
132. – Người còn, bụng chết , còn gì thảm hơn. Trang-tử
133. – Vui không gì vui bằng thích điều lành, khổ không gì khổ bằng nhiều lòng dục. [2] Tố-thư
134. – Tính nước vẫn trong, cát đá làm bẩn tính ngưới vẫn lành, thị dục làm hại. Văn-tử
135. – Sự « giận khí huyết » [3] không nên có sự « giận nghĩa lý » [4] không nên không. Sử-điền
136. – Nghe nhời chê-bai mà giận, là làm ngòi cho người ta gièm pha ; nghe câu khen ngợi mà mừng, là làm mồi cho người ta nịnh-hót. Văn-trung-Tử
137. – Lòng giận-giổi tệ hại vô cùng : bốc lên thì dễ, giẹp đi thì khó. Trình-Di
138. – Cũng một chữ « tình » đem dùng cho quốc gia, xã-hội, thì hay vô cùng, đem dùng ở chốn nguyệt-hoa, thì có khi thiệt mạng. Hiệp-tà-Kính
139. – Hai chữ « lần lữa » [5] đủ hại một đời. Cổ-ngữ
140. – Sĩ phu nên có tấm lòng lo việc nước, chẳng nên chỉ có nhời bàn lo việc nước. Cấp chủng Chu thư
141. – Thói thường người đời rất hay thay đổi : việc chưa đến, ai ai cũng nói giỏi ; việc đã đến, ai ai cũng tránh khó ; việc đã xong, ai ai cũng nhận công. Nhân sinh tất độc thư
142. – Kẻ hay hiếu danh, việc làm thường giã dối. Lã-Khôn
143. - Ở đời cái gì thung dung thì còn, mà cấp bách [6] thì mất : Việc mà thung dung thì có ý vị, người mà thung dung thì thường sống lâu. Lã-Khôn
❀ ❀ ❀
[1] Táng tâm : mất tính tự nhiên, tính thường, người mà như thế là dở lắm.
[2] Dục : ham mê say đắm.
[3] Giận khí huyết : Tức hơi hung hăng, xằng một lúc.
[4] Giận nghĩa lý : Tức giận, bực, căm theo nghĩa phải theo lẽ công, mà ai ai cũng lòng như vậy.
[5] Lần lữa : Nấn ná nay để mai, mai để ngày kia.
[6] Cấp bách : Hấp tấp mãi vội.