(Lấy, cho)
583. – Người quân-tử cứu kẻ khốn khó, chẳng làm giàu thêm cho kẻ đã giàu. Luận-ngữ
584. – Người ta ai cũng biết có « lấy » mới gọi là « lấy », nhưng không biết có cách « cho » mà cũng gọi là (lấy). Hàn-Đàm truyện
585. – Giàu có mà biết trẩn cấp cho kẻ khốn cùng mới là quý, nếu không, thì chỉ là một đứa canh tiền. Mã-Viện
586. – Kẻchịu ơn, thường sợ người ; kẻ làm ơn, thường kiêu người. Gia-ngữ
587. – Không đáng cho mà cho, thì không phải là ơn. Diêm-thiết-luận
588. – Bo-bo giữ của không biết bố thí, thì thật là đầy-tớ đồng tiền. Đường-tử
589. – Làm ơn cho ai, thì chớ kể ; chịu ơn của ai, thì chớ quên. Viên thị thế-phạm