Tracy và Kins lỡ mất chuyến phà trở lại Seattle lúc bảy giờ năm mươi lăm phút tối và bây giờ đang đợi để lên chuyến phà lúc chín giờ năm phút trong một hàng ngắn ngủn. Dĩ nhiên, chỉ có chiếc xe là đứng đợi thôi. Trời quá lạnh nên họ không thể ngồi trong một cái xe đang đỗ, tuy nhiên đó không phải là lý do ban đầu thúc đẩy Tracy đi vào quán bar thể thao ở bên kia đường. Bụng cô đang ậm ạch và những cơn bốc hỏa cứ dâng lên trong cô từ lúc họ trở lại xe sau khi thẩm vấn Trejo. Bác sĩ Kramer đã cho cô biết rằng cả hai triệu chứng đó đều là những tác dụng phụ có thể có của thuốc Clomid. Cô đi vào nhà vệ sinh và vã nước lên mặt, thở những hơi ngắn, gấp gáp, trong một thoáng, cô có cảm giác như mình sắp nôn mửa.
Khi cơn buồn nôn qua đi, Tracy trở lại nhà hàng. Các bức tường và trần nhà được trang trí bằng màu xanh lam và xanh lục của đội bóng bầu dục Seahawk, cùng các vật dụng của đội bóng chày Mariners và đội bóng đá Seattle Sounders. Vào một tối thứ Ba, quán không đông khách lắm và bầu không khí cũng được hạ nhiệt. Kins ngồi ở một bàn, nhìn chằm chằm lên một trong những chiếc ti vi màn hình phẳng, chẳng buồn đoái hoài đến việc Tracy vào nhà vệ sinh lâu đến mức đủ thời gian để viết cuốn tiểu thuyết Chiến tranh và hòa bình, hoặc có lẽ anh chỉ không muốn khơi lên chủ đề ấy vì sợ rằng cô đi lâu như vậy là vì một “vấn đề của phụ nữ”. Ti vi đang bật kênh ESPN - nó đang chiếu lại một trận bóng chày trước mùa giải của đội Mariners - mặc dù nó đang chiếu gì cũng chẳng quan trọng. Dan cũng có thói quen như vậy; anh thường xem bất cứ môn thể thao nào, ngay cả khi đã biết kết quả.
Khi cô ngồi xuống, Kins nói: “Cô muốn gọi chung suất khoai tây chiên với tôi không?”
Tracy phải kìm nén một cú ợ. “Tôi tưởng anh đang cố giảm cân trước cuộc phẫu thuật?”
“Tôi đã quyết định rằng nếu tôi lìa đời, tôi sẽ lìa đời trong vinh quang.”
“Anh đúng là đồ ngốc.” Cô nói. “Tôi hy vọng anh không nói những điều này khi ở bên Shannah.”
Kins gọi cà phê. Tracy muốn uống bia gừng nhưng cuối cùng đành phải uống Sprite. Họ lại nói chuyện về Trejo. “Anh ta đang nói dối.” Kins nói ít nhất là lần thứ ba từ lúc họ rời khỏi căn hộ của Trejo. Anh nhấp ngụm cà phê. “Và anh ta biết rằng chúng ta biết anh ta đang nói dối.”
“Và chúng ta biết rằng anh ta biết chúng ta biết anh ta đang nói dối.” Tracy nói, át đi tiếng hai người đàn ông ở quầy bar.
“Nghe cứ như một vở tấu hài của Abbott và Costello ấy nhỉ?” Kins nhận xét.
“Nhưng cụ thể là anh ta đang nói dối về cái gì, tôi cũng không dám chắc.” Tracy nói.
“Làm thế nào chúng ta xác thực được?”
“Ở các bến phà đều có camera. Chúng ghi hình những chiếc ô tô lên và xuống các chuyến phà. Nếu ngày hôm qua anh ta lên một chuyến phà, chiếc Subaru sẽ xuất hiện trong băng ghi hình.” Cô nhấp ngụm đồ uống của mình và chắp hai tay lại, đặt lên bụng.
“Có thể anh ta không đi phà.” Kins nói. “Có thể anh ta lái xe vòng tới cầu Eo biển Tacoma và đi qua Tacoma để tới Seattle.”
“Chà, nếu anh ta làm thế thì hành động đó cũng cho chúng ta biết được một điều.” Cô nói.
“Anh ta muốn tránh camera ở bến phà?”
“Có thể.”
“Cây cầu đó cũng có camera mà.” Kins nói. “Tôi từng bị phạt một lần vì không trả tiền phí. Tôi đã không nhận ra mình đang đi ở làn đường dành cho xe chở nhiều người. Vài ngày sau, họ gửi cho tôi bức ảnh biển số xe của tôi kèm giấy phạt.”
Tracy lấy khăn giấy lau bàn. “Đó là camera giao thông.” Cô nói.
Kins đặt tách cà phê của mình xuống. “Cảnh sát Tuần tra bang Washington có quyền truy cập hệ thống video đó.”
“Nó sẽ cho ta thấy cái gì - một biển số xe? Có lẽ là chiếc xe đó?” Tracy hỏi, nói ra ý nghĩ trong đầu. “Liệu nó có cho ta thấy được người lái xe không? Trejo nói chiếc xe của anh ta bị mất cắp; anh ta sẽ nói cuốn băng video đã chứng minh được điều đó.”
“Có thể, nhưng chúng ta nên nhờ mấy anh chàng chuyên xử lý video liên lạc với Cảnh sát Tuần tra Bang Washington để xem liệu họ có thể phát hiện điều gì không, có thể là phát hiện chiếc xe đó xuất hiện trong băng ghi hình chẳng hạn. Trejo nói hôm đó anh ta đi làm bình thường và tan làm vào lúc năm giờ.” Kins nói. “Vì vậy chúng ta có thể thu hẹp khoảng thời gian anh ta đỗ xe ở bến phà này hoặc lái xe qua cây cầu ấy.”
Tracy cởi áo khoác ra. “Cứ tiến hành đi, nhưng hãy luôn nhớ rằng, cho dù anh có thấy chiếc xe trong băng ghi hình, chúng ta cũng chỉ xác định được đó là xe của anh ta. Chúng ta cần xác định được anh ta là người cầm lái.”
“Chúng ta có thể làm điều đó nhờ ADN.”
“ADN của anh ta sẽ có ở khắp xe. Anh ta là chủ của nó mà. Chúng ta chỉ có được bằng chứng chủ chốt nếu ADN của anh ta có ở trên túi khí.” Cô nói.
“Hoặc nếu trong xe của anh ta có máu.” Kins nói. “Nếu anh ta thực sự bị sứt trán vì va vào một cái tủ bếp như anh ta nói thì anh ta sẽ càng khó giải thích làm thế nào mà máu lại dây ở trong xe của anh ta đấy.” Sau một thoáng, Kins hỏi: “Ta có cần cung cấp mẫu ADN khi ta gia nhập quân đội không nhỉ?”
“Chỉ với mục đích nhận dạng thôi - và nó chỉ có thể được dùng để nhận dạng anh nếu anh thiệt mạng khi đang làm nhiệm vụ.” Cô nói. “Nó không thể được dùng trong một vụ phạm pháp.”
“Cô biết điều này hay cô chỉ nghĩ vậy thôi?” Kins hỏi.
“Tôi biết điều này nhờ NCIS từ cái vụ mà tôi đã kể với anh đây. Không được phép dùng nó để chứng minh một người phạm một tội gì đó. Nếu anh muốn xác thực ADN, anh phải làm một xét nghiệm ADN khác.”
“Trejo sẽ không đồng ý làm thế đâu.”
“Anh ta có thể không có quyền lựa chọn.” Cô nói. “Theo những gì tôi nhớ, trong Hải quân có những thủ tục bắt buộc và không bắt buộc. Nếu chúng ta có đủ bằng chứng, tôi nghĩ Hải quân có thể bắt buộc anh ta cung cấp mẫu ADN.” Tracy kiểm tra đồng hồ trên điện thoại. Họ vẫn còn nửa tiếng nữa trước khi chuyến phà khởi hành. Cô cảm thấy một cơn bốc hỏa khác đang dâng lên. “Chúng ta cũng nên nhờ Jensen kiểm tra thanh hãm xung ở đằng sau để xem liệu anh ấy có thể tìm thấy một cái chìa khóa được giấu ở đó không.”
“Có thể nó chưa bao giờ ở đó.” Kins nói.
Cô nhấm nháp ly nước. “Tôi cũng không nghĩ nó ở đó. Nhưng nếu Trejo đúng là người lái xe vào lúc bấy giờ thì anh ta làm thế nào để trở lại Bremerton sau khi đã giấu cái xe?”
“Hoặc tại sao anh ta có thể tự mình giấu cái xe ở bãi đất đó được?” Kins nói. “Nó không phải là một địa điểm công cộng, và anh ta nói anh ta sinh trưởng ở San Diego. Chúng ta nên tìm hiểu xem vợ anh ta là người ở đâu. Có lẽ cô ta biết khu vực đó và giúp anh ta giấu nó.”
“Vậy họ về nhà bằng cách nào?” Tracy hỏi. “Họ chỉ có một chiếc xe thôi mà.”
“Cô ta có thể mượn xe của ai đó.”
“Có thể, nhưng như thế sẽ có thêm một nhân chứng nữa và một chiếc xe nữa dính dáng đến vụ việc này.” Cô lại kiểm tra giờ giấc trên điện thoại.
“Ít nhất chúng ta cũng nên hỏi.”
“Tôi đồng ý.” Điện thoại của Tracy đổ chuông và cô kiểm tra tên người gọi đến. “Là Jensen.” Cô nói, rồi trả lời điện thoại. “Anh gọi điện để báo tin tốt cho tôi, phải không?” Cô lắng nghe một lúc. “Được rồi. Chúng tôi sẽ tới đó.” Cô ngắt máy. “Chúng ta sẽ sớm được biết về chuyện ADN thôi. Họ đã lấy được lệnh khám xét và sẽ kiểm tra bên trong chiếc xe vào sáng sớm mai.”