Trong vòng tám ngày tiếp theo việc bắt giữ Roland, Léonore bị mê sảng vì cơn sốt. Tính mạng của nàng bị treo lơ lửng trên cái vực thẳm hư không mà dường như mỗi một va chạm nhỏ có thể quật ngã cái sinh vật còn sống thoi thóp này.
Tuy nhiên đã đến thời điểm mà tư tưởng của nàng thiếu nữ được khai thông khỏi sương mù của cơn sốt và ở trong đó tuổi thanh xuân và sinh lực của nàng đã chiến thắng cái chết. Cha nàng đã canh chừng nàng trong suốt thời kỳ đáng lo sợ đó.
Những sinh vật hiến mình nguyên vẹn cho điều ác hay cho điều thiện đều là những hiện tượng. Bà mẹ thiên nhiên nơi tấm lòng nhân đức của mình, đã định phân trong mỗi người đàn ông những số lượng gần như bằng nhau tính độc ác và tính nhân từ. Dandolo thương yêu con gái mình, ông thành thật khóc than. Ông đau khổ trong im lặng của tấm lòng phụ tử mà những sự giày vò không thể tả của người đàn ông thấy thịt da của thịt da mình chết dưới mắt mình. Và khi cuối cùng Léonore đã thoát khỏi, ông biết được và vui mừng khôn xiết.
Trong suốt tám ngày đó, Altieri tránh không đếngặp Dandolo. Ông ta chỉ bằng lòng đi vơ vẩn trong đảo Olivodo, luôn trầm ngâm. Mỗi ngày ông đến trình diện cả hai mươi lần, ban ngày, hoặc vào ban đêm ở cửa ngôi nhà để mong có những tin tức mới về nàng. Hỏi thăm những người tớ gái và hớn hở, hoặc phiền muộn tùy theo ông nhận một lời hy vọng hay một tin không lành.
Nhưng khi Dandolo chắc chắn rằng con gái mình đã được cứu sống, ông cảm thấy sống dậy nơi mình lòngkhát vọng. Ông tự bảo rằng Léonore sẽ dễ dàng mau quên lãng tấn thảm kịch và sẽ vui duyên mới. Và ông nghĩ rằng cần phải hướng dẫn mối tình đó và sử dụng nó làm lợi khí cho sự giàu sang của ông.
Hai tháng trôi qua, Léonore đang trong thời kỳ dưỡng bệnh. Một buổi tối nọ, nàng ngồi dưới tàng cây bách hương lớn trong vườn. Nàng thích ẩn náu ở đây để có nhiều thời gian mơ mộng.
Nàng không khóc nữa, nàng tự giấu kín trong lòng cái tang vị hôn phu của mình – đây cũng là cái tang cho tình yêu của nàng! Tuy nhiên khi người cha đứng trước mặt nàng, với nhiều câu hỏi dồn dập trên môi, nhưng nàng không có đủ can đảm để bày tỏ cùng ông.
Buổi tối hôm đó, nàng mạnh dạn hỏi:
– Thưa cha, con muốn biết xem “họ” đã ra sao?... Con thấy dường như việc đó sẽ là một sự khuây khỏa cho con...
– Nói đi, con, ta sẵn sàng trả lời cho con...
– Thân phụ của chàng?
– Đã đi... xa khỏi Venise... Người ta không biết ở đâu...
– Chao ôi! Và thân mẫu của chàng?...
– Cũng biến mất...
– Và chàng?
– Roland Candiano?
Vào lúc đó, mười hai giờ điểm.
– Mười hai giờ đêm!... Giờ mà chàng rời con... giờ mà chàng chạy đến người đàn bà chàng yêu thương!... Trước sắc mặt tái xanh của người con, trước ánh mắt sững sờ và cứng rắn, với nỗi thất vọng của nàng, Dandolo hiểu rằng đã đến phút phải đánh một đòn dứt khoát và hoàn thành cái kế hoạch của Altieri đã vạch cho ông.
– Đừng nên nghĩ đến người đàn ông đó nữa, conạ!... Ông ta đã rời khỏi Venise... Ông ta đã đi mà không gặp lại con, kẻ bội bạc... Cũng không gặp lại nhà quý tộc Altieri, người đã hăng hái bênh vực cho ông ta trước Hội đồng và cứu mạng sống của ông ta trước hết, kế đó là sự tự do của ông ta?... Hãy quên đi, con gái của ta! Hãy quên đi người đàn ông đó và cha mẹ ông ta!Đó là một gia đình bị nguyền rủa...
– Chàng đã đi rồi! Léonore rên rỉ.
– Bị thất bại, như con biết, ông ta bị bắt... Tạ ơn Trời, con vẫn chưa phải là vợ của ông ta. Cha run rẩy khi nghĩ rằng âm mưu của ông ta có thể bị khám phá quá trễ. Ba ngày sau khi ông ta bị bắt, Altieri xin được người ta trả tự do cho ông ta, dưới lời thề trang trọng là ông ta sẽ không bao giờ toan tính điều gì chống lạinước Cộng hòa. Ông ta thề và bỏ đi... Ông ta bây giờ ra sao? Người ta không ai biết...
– Chàng đã đi rồi! Nàng thiếu nữ nhắc lại.
Với giọng tàn nhẫn, người cha kết thúc:
– Người ta nói rằng ông ta bị thúc đẩy bởi thị hiếu nhất thời của một người đàn bà bất lương... Một người đàn bà La Mã đến Venise có lẽ để khích động những sự rối loạn... Chàng thanh niên khốn nạn đó trong sự đam mê của mình...
– Cha hãy im đi, cha hãy im đi!...
– Ta nói với con những chuyện đó để bào chữa cho ông ta một ít. Tội ác mà ông ta định trước được bắt đầu thi hành bằng cách sát hại ngài Davila bất hạnh, tội ác đó, tóm lại không phải riêng một mình ông ta... Người đàn bà đó...
– Xin thương xót! Cha hãy im đi!... Cha không thấy rằng con đang lịm chết sao!...
Quá đau đớn, Léonore ngã ngửa ra sau, răng nghiến chặt, mắt nhắm nghiền, một giọt lệ đọng lại.
Ngày hôm sau, khi Léonore đã vượt qua nỗi đau đớn trong lòng, dường như nàng đã hoàn toàn thay đổi. Nét mặt bất động, nàng không than van. Nàng tiếp tục quán xuyến chăm sóc gia đình, lo điều khiển công việc gia đình, đi lại như thường lệ. Tuy nhiên, không bao giờ người ta còn thấy nàng ngồi mơ mộng dưới cây báchhương trong vườn nữa. Đôi mắt to đẹp của nàng như sâu hơn cũng như là những vực thẳm đã mở ngay trong đó.
Không bao giờ nàng nhắc tới Roland, hoặc đến quang cảnh buổi lễ đính hôn. Nàng tiếp đãi với sự lãnh đạm lễ độ tất cả những vị khách đến viếng cha nàng. Trong số những quan khách đó, người ân cần nhất là Altieri, cuối cùng ông ta trở thành người thân của gia đình Dandolo.