Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 1943 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
254、Đại thắng

❊ ❊ ❊

Lý Hòa một đêm không ngủ ngon giấc, lúc thì là điện thoại của Thẩm Đạo Như, lúc thì là của Hoàng Bỉnh Tân.

"Lý tiên sinh, giảm rồi, thực sự giảm rồi!" Hoàng Bỉnh Tân gào thét điên cuồng trong điện thoại.

Lý Hòa bực dọc quát vào điện thoại: "Bây giờ là lúc ngủ không ngủ, cậu phát điên cái gì! Có chuyện gì để mai nói."

Dứt lời, anh cúp máy, thuận tay rút luôn dây điện thoại rồi trùm chăn ngủ tiếp.

Cảm giác vừa mới chợp mắt được một lúc, cửa phòng lại bị đập thình thịch. Mở cửa ra thấy Thẩm Đạo Như và Hoàng Bỉnh Tân với đôi mắt đỏ ngầu, anh càng chẳng buồn sắc mặt mà nói: "Bệnh thần kinh à, mới sáng sớm đấy!"

Thẩm Đạo Như bước vào phòng, chỉ tay ra ngoài cửa sổ rồi nói: "Lý tiên sinh, đã mười giờ sáng rồi."

Ánh mặt trời đã tràn vào phòng, thậm chí chiếu tới tận đuôi giường. Ông không hiểu Lý Hòa lấy đâu ra cái tâm thái ung dung như vậy, bên ngoài đã loạn cào cào cả lên, vậy mà cậu ta vẫn có thể ngủ ngon lành, hơn nữa còn vẻ mặt không liên quan đến mình.

"Biết rồi. Lát nữa nói sau." Lý Hòa đi đánh răng rửa mặt trước, mi mắt anh vẫn cứ dính vào nhau, chẳng có tâm trạng nghe ngóng gì cả.

Hai người thấy Lý Hòa chậm chạp như vậy, chỉ có thể đứng một bên nóng lòng, đúng là hoàng thượng không vội mà thái giám vội chết! Họ vô thức châm thuốc, tay cầm bật lửa vẫn còn hơi run, mấy lần mà không châm nổi lửa.

Hoàng Bỉnh Tân thấy Lý Hòa bước ra từ nhà vệ sinh, mới vội vàng nói: "Thị trường mở cửa giảm hơn 200 điểm, lúc đóng cửa, chỉ số công nghiệp Dow Jones giảm 528,32 điểm, từ 2246,72 điểm giảm sâu xuống còn 1718,40 điểm, mức giảm lên tới 22,9%, xác lập kỷ lục giảm điểm cao nhất trong một ngày. Lý tiên sinh, chúng ta thắng cược rồi! Hơn nữa anh dự đoán hoàn toàn chính xác, Sở giao dịch chứng khoán Hồng Kông đã tuyên bố dừng giao dịch bốn ngày!"

Ánh mắt hai người nhìn Lý Hòa đã hoàn toàn khác biệt, quả thực là bội phục sát đất! Lòng kính trọng đối với Lý Hòa như nước sông cuồn cuộn không dứt!

Chỉ số Dow Jones trong một ngày giảm mất mức tăng trưởng của ba năm, đây là điều mà bất cứ ai cũng không thể tưởng tượng nổi, cũng là chuyện chẳng ai dám tưởng tượng!

Vậy mà Lý Hòa lại dám đưa ra dự đoán táo bạo như thế!

Hoàn toàn là dự đoán thần thánh!

Lý Hòa lại ngẩn người, xu hướng của chứng khoán Mỹ có chút lệch so với lịch sử, chứng khoán Mỹ vốn dĩ không có mức giảm lớn như vậy, xem ra do sự gia nhập của anh và Goldman Sachs đã làm trầm trọng thêm đà giảm của thị trường Mỹ!

Thẩm Đạo Như đưa tay quơ quơ trước mặt Lý Hòa: "Lý tiên sinh, Lý tiên sinh."

"Ồ." Lý Hòa hoàn hồn lại: "Đã tất toán vị thế chưa?"

Thấy Lý Hòa cuối cùng cũng hỏi vào trọng tâm, Hoàng Bỉnh Tân mới vui vẻ cười nói: "Mặc dù mới tất toán 7 phần, chúng ta đã kiếm được 1 tỷ 864 triệu, Goldman Sachs đã theo thỏa thuận miễn trừ tất cả lãi suất và phí thủ tục cho chúng ta."

Riêng khoản phí này đã tiết kiệm được hơn 50 triệu, bảo sao anh ta không vui.

"Vậy là lãi 62% rồi?" Lý Hòa vẫn khá hài lòng, ba phần vị thế còn lại dù có lỗ anh cũng không xót, đằng nào thì tổng thể cũng đã lãi. Tuy nhiên, so với những cao thủ bán khống thực thụ, chút lợi nhuận này của anh hoàn toàn không đáng kể. Thị trường chứng khoán Mỹ bốc hơi hơn 500 tỷ đô la Mỹ trong một ngày, số tiền này đã rơi vào túi ai?

Thị trường chứng khoán thăng trầm, ai thắng ai thua?

Nếu không nhìn từ kinh tế vĩ mô, mà chỉ đơn thuần nhìn từ thị trường thứ cấp, bản thân giao dịch ở thị trường thứ cấp không trực tiếp tạo ra của cải, mà phần lớn là sự chuyển dịch của cải.

Số tiền này có thể nói là đã rơi vào túi những người bán ở đỉnh, còn người tiếp nhận thì thành kẻ trắng tay.

"Mọi thứ đều mất kiểm soát", tờ *New York Times* đưa tin như vậy.

Ngày hôm đó, những nhà đầu tư chịu tổn thất nặng nề nhiều vô kể, người giàu nhất thế giới Sam Walton mất 2,1 tỷ đô la giá trị cổ phiếu trong một ngày, tỷ phú trẻ nhất thế giới Bill Gates mất 39,45 tỷ đô la, ông trùm máy tính Vương An chỉ riêng trong chiều ngày 19 đã mất 31 triệu đô la.

Nhiều triệu phú chỉ sau một đêm trở thành kẻ nghèo khó, khổ nhất là những nhà đầu tư dùng số tiền máu xương tích góp nhiều năm để đầu tư vào cổ phiếu. Chịu cú sốc cổ phiếu lao dốc, tâm lý nhà đầu tư trở nên cực kỳ mong manh. Nhiều người vì không chịu nổi áp lực nợ nần do chứng khoán sụp đổ mà tinh thần hoàn toàn suy sụp, tin tức tự sát nghe mãi không dứt. Ngân hàng phá sản, nhà máy đóng cửa, doanh nghiệp sa thải hàng loạt, lòng người hoang mang.

Ngày này, Mỹ đã bốc hơi 1/8 tổng sản phẩm quốc dân.

Không chỉ Mỹ, thị trường toàn cầu đều là cảnh tang tóc thê lương.

Bài học lần này đối với người Mỹ quá đỗi sâu sắc, năm 1988, Ủy ban Chứng khoán và Giao dịch Mỹ và Ủy ban Giao dịch Hàng hóa Tương lai Mỹ đã phê chuẩn cơ chế ngắt mạch.

"Cơ chế ngắt mạch" giống như cầu chì, khi dòng điện quá tải sẽ ngắt mạch để bảo vệ thiết bị điện. Áp dụng vào thị trường chứng khoán, nghĩa là khi biên độ biến động giá đạt đến một mức giới hạn nhất định sẽ tạm dừng giao dịch, hoặc giao dịch vẫn có thể tiếp tục nhưng báo giá bị hạn chế trong một phạm vi nhất định.

Về sau nước ta học tập và hội nhập quốc tế, cho mọi người 15 phút để uống nước, viết di thư, chỉnh đốn dung mạo, lựa chọn lý trí cách thức từ giã cõi đời, rồi ung dung hiên ngang đi chịu chết!

Cơ chế ngắt mạch tự nghiên cứu của nước ta dẫn đầu thế giới, bốn ngày ngắt mạch bốn lần, mỗi giây bốc hơi 4,5 tỷ, thị trường chứng khoán Trung Quốc với mức tổn thất 7 nghìn tỷ giá trị vốn hóa trong 4 ngày đã nổi danh toàn cầu, tương đương với việc bốc hơi tổng sản phẩm quốc nội của hai nước Áo trong 4 ngày.

"Cơ chế ngắt mạch" từ khi triển khai chính thức đến lúc bị đình chỉ chỉ vỏn vẹn 4 ngày, có lẽ sẽ trở thành một trong những biện pháp quan trọng đoản mệnh và thảm hại nhất trong lịch sử chứng khoán Trung Quốc.

Hoàng Bỉnh Tân nói: "Đúng vậy, chờ hợp đồng chỉ số cổ phiếu của Goldman Sachs đáo hạn, chia lợi nhuận theo thỏa thuận, chắc chắn còn nhiều hơn thế này. Lần này họ đã đầu tư năm tỷ."

"Năm tỷ?" Lý Hòa không khỏi tặc lưỡi, quả nhiên có tiền thì tùy hứng. Thế này cũng tốt, hai bên từ nay về sau cùng một con thuyền, kẻ cao lớn chắn đạn phía trước, anh chỉ việc im hơi lặng tiếng mà phát tài. So với lợi nhuận khổng lồ của Goldman Sachs, chỗ này của anh hoàn toàn không đáng kể.

Thẩm Đạo Như kích động nói: "Lý tiên sinh, bước tiếp theo chúng ta làm gì?"

Lần này, ông đã hoàn toàn phục sát đất Lý Hòa, nghĩ đến việc sau này mình sẽ nắm quyền một công ty trị giá hàng tỷ đô la Mỹ, ông không khỏi phấn khích. Ông đã hạ quyết tâm trăm phần trăm, phải đoàn kết chặt chẽ xung quanh ban lãnh đạo công ty mà Lý Hòa là ông chủ lớn, quán triệt sâu sắc tinh thần chỉ thị của Lý Hòa, giương cao ngọn cờ vĩ đại tư tưởng Lý Hòa, lấy quan điểm phát triển Lý Hòa làm kim chỉ nam cho công ty!

Lý Hòa cười nói: "Không muốn kiếm một ghế chủ tịch công ty niêm yết để chơi sao?"

"Lý tiên sinh, anh nói là thật sao?" Thẩm Đạo Như không ngờ hạnh phúc lại đến nhanh như vậy!

"Tất nhiên là thật, muốn thâu tóm vài công ty là quyền của anh." Lý Hòa trầm ngâm một lát rồi nói tiếp: "Tôi khá lạc quan về mảng bách hóa và bất động sản, tôi chỉ có một điều kiện duy nhất, phải đạt được quyền kiểm soát tuyệt đối. Tôi không hứng thú với việc làm cổ đông."

Hiện tại anh nói chuyện đã có chút mùi vị giàu sang phú quý. Với tiềm lực tài chính hiện tại của công ty Viễn Đại, muốn thâu tóm một công ty niêm yết thì chẳng có vấn đề gì cả! Mấu chốt nằm ở chỗ lựa chọn thế nào!

"Nhưng, theo dự đoán của anh, chứng khoán Hồng Kông sẽ còn tiếp tục giảm, nếu lúc này vào cuộc, liệu có tổn thất không?"

Lý Hòa chỉ tay vào Hoàng Bỉnh Tân: "Cậu nói đi."

Hoàng Bỉnh Tân nói: "Lúc này những công ty có vốn hóa ba, năm trăm triệu đô la Hồng Kông nhiều vô kể, vốn của chúng ta hoàn toàn có thể kiểm soát thị trường, cũng hoàn toàn không sợ đối thủ bán khống! Có bao nhiêu chúng ta ăn bấy nhiêu! Đảm bảo chúng một đi không trở lại!"

Thẩm Đạo Như hỏi: "Vậy khi nào chúng ta ra tay?"

Nếu thực sự thành công, từ nay về sau ở Hồng Kông ông cũng là nhân vật có tên có tuổi rồi!

Lý Hòa nói: "Tất nhiên là chờ chính quyền Hồng Kông tuyên bố cứu thị trường, các anh phải tuyên truyền mạnh mẽ việc ủng hộ chính quyền Hồng Kông, có bao nhiêu vốn cứ ném vào cho tôi!"

Thẩm Đạo Như cười nói: "Anh yên tâm, đến lúc đó chúng tôi cũng sẽ tổ chức họp báo, công khai tuyên bố cứu thị trường!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:299
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.