Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 2085 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
262、Giấy nợ

❊ ❊ ❊

Lão Tứ lục lọi mấy món quà Lý Hòa mang về, không ngừng chê bai quần áo Lý Hòa mua trông già dặn, rồi lại từng món từng món ướm lên người, còn liên tục hỏi Lý Thu Hồng bên cạnh: "Cái này thế nào?"

"Cũng được." Lý Thu Hồng không thấy lạ gì với những thứ này, Lý Ái Quân muốn gì cho nấy, không gì không đáp ứng, cô muốn thứ gì là mua thứ đó, cho nên đối với những món đồ này cô chẳng còn chút cảm giác mới mẻ nào nữa.

"Ngày mai đi sửa lại cái đầu tóc đi." Lý Hòa nhìn tạo hình của Lão Tứ thế nào cũng thấy chướng mắt.

"Em còn chưa uốn đâu, bao nhiêu người đi uốn tóc kìa, trào lưu mà anh không hiểu à." Lão Tứ coi như gió thoảng bên tai lời của Lý Hòa, cô mặc một chiếc áo khoác gió màu xanh nhạt mới toanh, tóc đã cắt ngắn, để ngang vai, phần tóc mái phía trước được sấy phồng cao vút, chải ngược lên trên, một kiểu tóc rất kỳ quái.

Lý Hòa rất không quen mắt: "Em là học sinh, làm cái kiểu đầu kỳ quái này để làm gì."

"Đâu phải chỉ mình em." Lão Tứ lầm bầm nhỏ giọng.

Lý Thu Hồng thấy Lý Hòa cầm cái bát chó đi ra sân, mới hạ giọng nói với Lão Tứ: "Anh trai cậu đúng là đồ cổ hủ, thời đại nào rồi chứ."

Lão Tứ không vui nói: "Việc của cậu à."

Tuy trong lòng cô cũng nghĩ như vậy, bản thân cô nói thì được, nhưng nếu người khác nói anh ruột của cô như thế thì cô lại không đồng ý.

Lý Thu Hồng bĩu môi: "Làm ơn mắc oán."

Lão Tứ hỏi vặn lại: "Sao cậu không dám tô son ở nhà?"

Lý Thu Hồng nghẹn lời, nhưng vẫn cố vớt vát: "Nếu tớ thực sự muốn tô thì không ai cản được tớ, tớ không có nhát gan như cậu."

"Xì, lười tranh cãi với cậu, cậu lo mà gánh nổi anh trai cậu đi rồi hãy nói." Lão Tứ bồi thêm một dao cho Lý Thu Hồng, "Cái váy mùa hè đó của cậu chẳng phải do anh trai cậu cắt sao?"

Lý Thu Hồng đỏ mặt nói: "Nói chuyện với cậu thật chán chết đi được."

Lão Tứ ôm bụng cười ha hả.

Lý Hòa bưng chén trà hỏi Lý Thu Hồng: "Anh trai cô gần đây làm gì thế?"

Theo lý mà nói, anh ta trở về lâu như vậy, Lý Ái Quân lẽ ra phải sang xem sao, nhưng mấy ngày nay lại chẳng thấy bóng dáng đâu.

"Không biết nữa, ngày nào ở nhà cũng không thấy người, hình như đều ở trong xưởng cả." Lý Thu Hồng nói.

Lý Hòa lái xe đi tìm Lý Ái Quân, Lý Ái Quân quả nhiên đang ở trong xưởng, mày nhíu chặt, bộ dạng đau khổ như muốn chết đi sống lại.

"Sao thế này?"

"À, không có gì."

Lý Hòa nói: "Không có gì? Không có gì mà phiền muộn thế này à? Nói thẳng đi, với tôi còn có gì phải giấu nữa."

Lý Ái Quân vẻ mặt sốt sắng nói: "Tôi làm mất giấy nợ rồi!"

Lý Hòa hỏi: "Giấy nợ gì?"

"Giấy nợ tiền bán giày, tiền hàng đều là ba tháng hoặc một tháng tất toán một lần, người ta viết giấy nợ cho tôi, tôi đều để hết trong cặp, hôm kia tôi dẫn nhân viên tài chính đi thanh toán, kết quả phát hiện cái cặp bị mất rồi."

Lý Hòa vẻ mặt nghiêm trọng hỏi: "Có khi nào rơi ở nhà không?"

Lý Ái Quân lắc đầu: "Nhà cũng lục tung cả lên rồi, trong xưởng tôi cũng lục tung cả rồi, đều không thấy, đó là hơn ba trăm vạn đấy! Nhưng anh Lý cứ yên tâm, việc sai lầm tôi gây ra thì tôi tự gánh, chuyện này không liên quan gì đến anh cả."

Lý Hòa hỏi: "Có nhớ số nợ cụ thể không?"

"Tất nhiên là nhớ, khoản nào cũng qua tay tôi, tôi nhớ rõ mồn một." Những đồng tiền này là do anh bán mạng liều chết mới kiếm được, sao có thể quên, Lý Ái Quân nói tiếp, "Cho dù tôi có nhớ, người ta không thừa nhận thì biết làm sao? Không bằng không chứng mà."

Lý Hòa nói: "Đừng vội, cứ đi hỏi từng nhà một xem sao, người ta thừa nhận thì tốt, người ta không thừa nhận thì mình cũng đừng dùng biện pháp mạnh, cứ coi như xui xẻo nhận trái đắng thôi."

Làm kinh doanh có quy tắc của làm kinh doanh, tay không bắt giặc đi đòi nợ thì đúng là không có lý lẽ gì. Người ta trả là tình cảm, người ta không trả là quy tắc.

"Vậy chỉ còn cách đó thôi, lúc anh chưa đến tôi cũng đang định đi đây." Lý Ái Quân đứng dậy nói, "Buổi trưa không giữ anh ăn cơm nữa, tôi đi tìm đám người Ôn Châu đó đây."

"Liên quan gì đến người Ôn Châu?"

"Người Ôn Châu lấy hàng nhiều nhất, thương hiệu của họ bây giờ bị làm bẩn rồi, tự nhiên phải nghĩ cách lấy hàng từ chỗ tôi, thậm chí cả mẫu giày cũng là của tôi."

Lý Hòa nói: "Để tôi đi cùng cậu."

Lý Ái Quân nói: "Chỉ mình tôi đi là được rồi, đi đông quá giống như đi đánh nhau vậy, vốn dĩ chúng ta đã không chiếm lý rồi."

"Vậy tôi đợi tin của cậu."

Sau khi Lý Ái Quân đi, cha Lý lo lắng hỏi: "Cậu nói như thế có thành không?"

Lý Hòa cười nói: "Đi một ngày đàng học một sàng khôn, số tiền này chúng ta đền được."

Ba trăm vạn đối với xưởng giày tuy có hơi nhiều, nhưng chưa đến mức tổn thương nguyên khí.

Lý Hòa về đến nhà, Lão Tứ liền giơ tay ra với anh.

"Làm gì?"

Lão Tứ nói: "Đưa tiền đây."

"Tiền gì?"

Lão Tứ nói: "Tiền mừng đám cưới nhà Tô Trân là em ứng trước, anh phải đưa lại cho em."

"Tô Trân là ai?" Lý Hòa bị Lão Tứ làm cho hơi mất kiên nhẫn.

"Chính là em gái của cái người Tô Minh đó, cô ấy đỗ đại học, cha cô ấy đến mời anh uống rượu, anh không có nhà, em cùng Lý Thu Hồng đi thay."

"Ồ, là cô ấy." Lý Hòa vẫn luôn không rõ tên đầy đủ của Tô Tiểu Muội, hình như là học lại cấp hai, rồi học lại cấp ba, không biết là kháng chiến năm thứ mấy mới đỗ được đại học, "Trường gì?"

"Hình như là một trường cao đẳng, không hỏi kỹ."

"Trong ngăn kéo đầy tiền, còn đến đòi tôi cái gì, dở hơi à!" Lý Hòa vỗ một cái vào tay cô bé, rồi lại tò mò hỏi: "Em không chơi cùng cô ấy à?"

Trong mắt anh, Tô Tiểu Muội con bé này vẫn khá được, hoạt bát cởi mở, nói chuyện cũng thú vị.

"Lý Nhị Hòa, anh đúng là buồn cười, không lẽ ai em cũng phải sấn vào bợ đỡ à."

Lý Hòa càng ngày càng cảm thấy không quản nổi Lão Tứ, con bé này bây giờ đã bắt đầu biết cãi lại anh rồi.

Buổi tối Lý Ái Quân vui vẻ chạy tới, vừa vào cửa đã hăm hở nói: "Anh đoán xem tôi lấy về được không!"

"Còn cần đoán à? Tôi không có ngốc."

Lý Hòa nhìn biểu cảm của anh ta là biết ngay.

Lý Ái Quân cười nói: "Đám người Ôn Châu đó đúng là trọng nghĩa khí, không nói hai lời liền thanh toán cho tôi, rành mạch không chút do dự, đúng là không uổng công kết giao. Ồ, đúng rồi, tôi gặp cái người Trương Tiên Văn đó. Chính là người lúc trước cùng anh buôn đồng hồ điện tử đấy."

"Tôi biết, lúc tôi về cũng đã gặp mặt cậu ta trên máy bay rồi."

"Cậu ta nói cũng muốn lấy hàng từ chỗ tôi, cũng là mua chịu, trước đây không giao thiệp với cậu ta, cậu ta lại không có chỗ đặt chân, có nên cho chịu không? Liệu có bỏ trốn không nhỉ, nên tôi chưa đồng ý, chỉ nói là xem tình hình thế nào."

Lý Hòa nói: "Người này tôi đảm bảo, nhỏ nhen ham rẻ hám tiền là đầy rẫy tật xấu, nhưng có một điểm tốt, là giữ chữ tín, sẽ không làm cái trò quỵt nợ đâu. Cậu cứ cho cậu ta chịu là được."

Anh ước chừng chịu ảnh hưởng từ giày dép Ôn Châu, gia sản của Trương Tiên Văn cũng sắp cạn kiệt, nhưng cơ hội của thời đại mới chỉ vừa bắt đầu, người như Trương Tiên Văn làm lại từ đầu cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

Khi Quốc khánh mùng một tháng mười, anh liên tiếp tham dự hai đám cưới, một là của Mạnh Kiến Quốc, một là của Phùng Lỗi.

Mạnh Kiến Quốc thông qua người giới thiệu đã "bén duyên" với một nữ giáo viên của trường Phụ Trung, hai người cũng cưới nhau chớp nhoáng.

Lý Hòa hỏi: "Hai người từ xem mắt đến kết hôn này có đến hai tháng không, tốc độ nhanh quá đấy, xem ra là chân ái."

Mạnh Kiến Quốc nói: "Đến cái tuổi này rồi, còn bàn cái gì yêu hay không yêu, chỉ là đến tuổi nên kết hôn thôi, thực sự ai cũng không muốn phải làm vui lòng ai nữa, ở bên cạnh ai thấy thoải mái thì ở cùng người đó."

Bao gồm cả bạn bè cũng vậy, mệt rồi thì tránh xa một chút. Đã qua cái tuổi mà dù anh không thích tôi, tôi vẫn cứ cố chấp thích anh rồi. Làm vui lòng người khác chẳng bằng tự làm mình vui. Thà cô độc, còn hơn làm trái lòng mình. Thà ôm nỗi hận, còn hơn miễn cưỡng. Người có thể vào lòng ta, ta đối đãi bằng bậc quân vương.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:299
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.