Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 1826 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
268、Chia lợi tức

❊ ❊ ❊

Tiểu Uy có chút hoảng loạn và sốt ruột, nếu không làm nên trò trống gì, Lý Hòa có lẽ sẽ mặc kệ hắn thật đấy!

Hắn ngẫm lại mấy năm nay, cơ hội nhiều vô số kể, vậy mà chẳng nắm bắt được cái nào, mỗi lần nghĩ lại là thấy hối hận đến trời đất tối tăm, nhật nguyệt không ánh sáng! Ruột gan đều muốn xanh lại rồi!

Nghĩ đến người dưới trướng Lý Hòa, dù là Thọ Sơn, Bình Tùng, hay thậm chí là Phó Hà, Lý Ái Quân những người này, không một ai là không làm nên trò trống gì cả, điều khiến hắn không thể chịu đựng nổi chính là bây giờ Phùng Lỗi còn muốn ngồi lên đầu hắn!

"Đi!"

"Đi đâu?" Đại Khuê nghi hoặc hỏi.

"Đến cửa hàng điện máy!" Tiểu Uy gằn giọng, "Đứa nào làm bố đây không sống yên ổn, bố cũng sẽ không cho nó sống yên ổn!"

Hoàng Quốc Ngọc cùng anh trai hắn là Hoàng Quốc Tuấn đang cặm cụi kiểm hàng trong tiệm, nghe tiếng xe máy liền ngẩng đầu lên, thấy Tiểu Uy tới, liền bỏ việc trong tay xuống cười nói, "Uy ca, hôm nay có thời gian tới đây à."

Tiểu Uy tuy là ông chủ trên danh nghĩa, nhưng số lần tới đây chỉ đếm trên đầu ngón tay, chỉ có một giai đoạn tâm trạng không tốt mới ở đây lảng vảng vài ngày, nhưng cơ bản không quản sự tình, không đánh bài thì cũng tán gẫu, cho nên anh em Hoàng Quốc Ngọc làm việc cũng thoải mái hơn.

Tiểu Uy không thèm để ý hắn, đi vòng quanh cửa tiệm một vòng, ngồi xuống ghế điều chỉnh tư thế rồi mới chậm rãi hỏi, "Dạo này chuyện làm ăn thế nào?"

Hắn vừa rút thuốc lá ra, Hoàng Quốc Tuấn đã quẹt diêm châm lửa cho hắn.

Đừng nhìn hắn trước mặt Lý Hòa như con chó nhỏ, nhưng ra bên ngoài hắn lại cực kỳ chú trọng phong thái, chính là muốn cái cảm giác hư vinh được mọi người theo đuôi. Cuối cùng hắn đã phải trả giá cho sự hư vinh này, thua sạch tiệm bida, còn kèm theo chút va chạm chân tay không mấy thân thiện, tiện thể đi du lịch bảy ngày trong phòng tối.

Hắn bái phục nhất chính là cái "phong thái" của Bình Tùng và Tô Minh, rất có khí chất.

Hoàng Quốc Ngọc nói, "Trừ tiệm ở Xương Bình vị trí hơi hẻo lánh ra, không có khởi sắc gì mấy, những tiệm khác làm ăn vẫn khá ổn."

Tiểu Uy nói, "Gọi Lão Đinh tới đây, tao muốn xem sổ sách."

Lão Đinh là kế toán hắn tự thuê.

"Gọi Lão Đinh á?" Anh em Hoàng Quốc Ngọc đều ngẩn người, Tiểu Uy vậy mà đòi xem sổ sách, chuyện này cả hai đều không ngờ tới, bình thường cho dù sổ sách bày ngay trước mặt, hắn cũng chẳng buồn liếc lấy một cái, đừng nói là lật sổ.

Tiểu Uy thấy hai anh em đều ngẩn ngơ, xấu hổ giận dữ nói, "Sao? Tao không được xem sổ sách à?"

"Không, không phải." Hoàng Quốc Ngọc hoàn hồn rồi mới chạy lên văn phòng tầng hai gọi người.

Tiệm điện máy là một tòa nhà hai tầng, trang trí không tính là xa hoa, nhưng thắng ở chỗ diện tích rộng.

"Cho cậu này." Một ông già đưa cho Tiểu Uy một cuốn sổ, rồi nói tiếp, "Cuốn này là sổ cái, cậu muốn xem chứng từ gốc và sổ nhật ký thì phải lên văn phòng tôi, nhiều sổ sách quá, mang lên mang xuống phiền phức lắm. Bây giờ nghiệp vụ không lớn. Năm ngày tổng hợp một lần."

Ông già này trước kia là kế toán nhà máy quốc doanh, kiêu ngạo hết chỗ nói, kết quả sau khi nghỉ hưu mất nguồn thu nhập, vì chút lương của Tiểu Uy mà cuối cùng cũng phải khom lưng.

Tiểu Uy làm bộ làm tịch cầm cuốn sổ, lật từng trang từng trang một, đại khái đều có thể xem hiểu, nhưng lật mãi lật mãi liền mất kiên nhẫn, nhảy tới trang cuối cùng.

Ông già nói, "Những cái khác không cần xem, cậu chỉ cần biết mỗi tháng tiền đều tiêu vào đâu, phải biết rõ các khoản vãng lai của từng khách hàng, nhà cung cấp cùng tình hình chi tiết là được."

Cảnh giới cao nhất của làm kế toán có hai loại, một là sổ sách làm ra ai cũng xem hiểu, hai là sổ sách làm ra ngoài bản thân mình ra không ai xem hiểu nổi.

Cách làm sổ sách của ông già rõ ràng đã chiều theo ý Tiểu Uy, để cho Tiểu Uy có thể xem hiểu, cho nên cuốn sổ mang tới chỉ làm dòng tiền chảy vào chảy ra, trong mắt ông ta tiệm điện máy nhỏ như vậy không cần phải xử lý sổ sách phức tạp, chỉ cần sổ ghi chép dòng tiền đơn giản là được.

Theo ngày tháng đăng ký từng bút một, sau đó phân loại một chút xem là loại chi phí nào, rồi ghi chú ở phần ghi chú là dùng vào việc cụ thể gì.

Cuối cùng lại cộng tổng và tính lũy kế cả năm.

Như vậy vừa có thể thấy rõ tiền đã tiêu đi đâu, lại vừa có thể thấy cuối cùng tổng cộng đã dùng bao nhiêu tiền, Tiểu Uy cũng xem hiểu.

"Chúng ta từ Tết Dương lịch đến bây giờ vậy mà kiếm được một triệu một trăm nghìn?"

Hắn không khỏi kinh hãi!

Hắn vậy mà hoàn toàn không biết gì về chuyện này!

Hóa ra tiệm điện máy kiếm tiền như vậy!

Nhiều hơn tiệm bida của hắn kiếm được nhiều!

Đây mới chỉ ngắn ngủi mười tháng thôi đó!

"Mày vậy mà ngày nào cũng kêu ca với tao là không có tiền!"

Hoàng Quốc Ngọc ấm ức nói, "Uy ca, em đã nói với anh rồi, đó đều là vốn lưu động mỗi tháng, tháng nào cũng phải trả tiền hàng đấy."

Tiểu Uy nói, "Bố đây không phải bị đần, số tiền lớn như thế này, mày nói mà tao lại không biết sao?"

Hoàng Quốc Tuấn ở bên cạnh nói, "Mỗi lần Đại Khuê đều ở đó, anh hỏi Đại Khuê xem, lần nào báo cáo sổ sách anh cũng bảo bọn em tự liệu mà làm."

Đại Khuê gật đầu, lúc này mới nhỏ giọng nói, "Uy ca, thực sự có nói rồi, anh chỉ là đang suy nghĩ chuyện trong lòng thôi, không nghe kỹ đó."

"Thật sự nói rồi?" Tiểu Uy lại không chắc chắn hỏi lại một lần, thấy mọi người đồng loạt gật đầu, mới bất lực nói, "Vậy tao có thể chia được bao nhiêu tiền?"

Hoàng Quốc Ngọc quá hiểu cái tính dở hơi của Tiểu Uy, vội vàng đưa cho Lão Đinh một ánh mắt cầu cứu.

Lão Đinh nói, "Cái đó không tính là lợi nhuận, bên trong còn có các khoản phải trả, bao gồm tiền hàng đến hạn, tiền thuê nhà và điện nước."

"Phải trả cái gì không phải trả, tao chỉ muốn biết nếu chia hoa hồng thì tao chia được bao nhiêu tiền!" Tiểu Uy không kiên nhẫn.

Lão Đinh nói, "Cậu định đóng cửa không làm nữa à?"

Tiểu Uy nói, "Một năm kiếm cả trăm vạn, thằng ngu mới không làm ấy."

Lão Đinh nói, "Vậy cậu rút tiền đi rồi, còn làm ăn gì nữa? Tiền hàng, tiền thuê nhà tôi đều ghi chép rõ ràng trong sổ, tháng nào cũng phải chi trả đấy."

Hoàng Quốc Ngọc nói, "Tuy công ty Viễn Đại và Kim Lộc có quan hệ không tệ với chúng ta, nhưng cũng không có lý do gì mà nợ gối đầu được, tháng nào tiền hàng chưa tới là tiền đã chuyển đi trước rồi."

Anh em cậu ta kể từ sau khi kinh doanh quần áo thua lỗ, suýt chút nữa là gục ngã không đứng dậy nổi, kết quả tình cờ quen biết được tay anh chị địa phương như Tiểu Uy, mở ra cho cậu ta một cánh cửa khác.

Sau khi quen thân với Tiểu Uy, cậu ta kích động Tiểu Uy bỏ vốn làm kinh doanh đồ điện gia dụng, nhưng đồ điện gia dụng khó hơn cậu ta tưởng tượng rất nhiều. Trong thị trường bán hàng, chưa bao giờ phải lo không bán được hàng, chỉ cần có nguồn hàng, chuyển tay là có thể bán ra tiền, nhưng nhập hàng mới là chuyện khiến người ta đau đầu!

Các tổ chức thương mại lớn đều là quốc doanh, có trạm bán buôn cấp một, trạm bán buôn cấp hai, đều có kênh và mạng lưới nhập hàng riêng, chỉ duy nhất cậu ta không có, cho dù có nguồn hàng, giá nhập cũng cao hơn trung tâm thương mại quốc doanh rất nhiều.

Để lấy được nguồn hàng giá rẻ, cậu ta không tiếc thân mình đi Phiên Ngu lấy một số hàng buôn lậu.

Khi cậu ta khoe công với Tiểu Uy, Tiểu Uy cười ha hả, "Thằng ngốc nhà mày, đại ca của đại ca tao chính là ông chủ bán buôn lớn nhất Hoa Bắc, mày còn đi tìm hàng buôn lậu, đúng là đồ ngu thật sự. Bách hóa Thiên Kiều đủ ngầu không?"

Cậu ta há miệng, "Ngầu."

"Họ lấy hàng đều thông qua bên mình."

Cứ như vậy cậu ta bắt được mối quan hệ với Bình Tùng, rồi thuận lý thành chương lại dây dưa với công ty Viễn Đại và Kim Lộc của Hồng Kông, đặt vào trước kia cậu ta nghĩ cũng không dám nghĩ tới việc sẽ làm ăn với người Hồng Kông.

Cuối cùng cậu ta mới hiểu ra, tất cả những nỗ lực của cậu ta đều không địch lại nổi một câu nói của người ta.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:299
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.