Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 1826 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
312

❊ ❊ ❊

“Anh thay đổi nhiều thật.” Anh đứng bên cạnh cô một lúc lâu mới thốt ra được câu này.

Cô nghiêng đầu cười hỏi: “Thay đổi ở đâu?”

“Có lẽ là trở nên trưởng thành hơn rồi.” Hình ảnh cô dần dần khớp lại với Trương Uyển Đình nhu mì, trí tuệ trong ký ức của anh, nhưng lại trở nên rất khác biệt, mà cụ thể là khác ở đâu thì anh thực sự không nói ra được.

“Đâu còn là trẻ con nữa, người ta ai rồi cũng phải thay đổi. Cái lợi lớn nhất của việc trở nên trưởng thành là những thứ trước kia không có được, thì bây giờ lại chẳng buồn muốn nữa.”

“Đúng, đúng, đúng là hồi trước muốn ăn cái kẹo cũng không có, nghèo mà, không có tiền. Nhưng bây giờ xem, người ta dâng tận miệng còn chẳng buồn đụng tới.” Anh dường như lại nhớ về quá khứ, những tháng ngày gian khó, những chuyện không sao kể xiết. Có thể vượt qua được quả thật không dễ dàng gì.

“Muốn hút thuốc rồi à?” Cô nhìn bàn tay anh đặt trong túi quần, chốc chốc lại muốn lấy ra, chốc chốc lại thôi, cô thấy buồn cười vô cùng.

Lý Hòa hơi ngượng, nhưng vẫn nghiêm giọng nói: “Bây giờ không hút nữa, đang định cai đây. Mấy ngày nay vẫn chưa quen lắm.”

Anh biết cô là người ghét mùi thuốc lá nhất, đã vậy cô vừa mới về, tại sao anh không thể nhường nhịn một chút chứ?

Trương Uyển Đình cười nói: “Hút đi, anh không cai được đâu.”

“Thật sự không hút.” Không thể vừa mới nói xong đã nuốt lời được, không hút thuốc cũng chẳng chết ai. Để tỏ rõ quyết tâm, anh còn lấy gói thuốc trong túi ra ném vào thùng rác, “Bình thường bạn bè qua chơi, tôi luôn phải chuẩn bị sẵn thuốc trong túi, họ đều hút cả, trong túi không có thuốc thì cũng không hay.”

Cô khẽ nhấp vài ngụm trà rồi mới hỏi: “Tôi nghe nói anh không còn ở trường nữa à?”

Lý Hòa đáp: “Trường học thì có tiền đồ gì chứ, một tháng cái lương ba cọc ba đồng đó còn không đủ tiền xăng xe cho tôi đâu. Cái xe hôm qua tôi lái tới ấy, cô cũng thấy rồi đấy, tốn xăng lắm. Người ta phải đi lên chỗ cao, nước thì chảy chỗ thấp, đúng không nào.”

Anh không muốn đem mấy chuyện cỏn con đó nói cho vợ nghe, Lý lão nhị này cũng là người biết giữ mặt mũi.

Trương Uyển Đình nói: “Ai, anh đấy, chuyện gì tốt đẹp vào tay anh cũng có thể biến thành chuyện xấu được.”

Thấy cô không vui, anh lập tức đổi giọng: “Bây giờ tôi đang làm kinh doanh, tôi đầu tư ở Hồng Kông, Mỹ, Singapore, Malaysia cả rồi, đời này chúng ta không phải lo chuyện ăn uống nữa. Cô yên tâm, nhất định không để cô phải chịu khổ đâu.”

Anh đã lên kế hoạch hợp tác đầu tư với Quách Đông Vân ở Singapore và Malaysia, chủ yếu tập trung vào các dự án trạm xăng.

Trương Uyển Đình thở dài nói: “Anh thực sự chẳng thay đổi chút nào, vẫn y như ngày trước.”

Anh cười hì hì: “Nếu tôi mà thay đổi, thì đâu còn là tôi nữa.”

“Chân anh bị làm sao vậy?”

“Không sao, không sao, lúc tập thể dục buổi sáng bị căng cơ thôi, vài hôm nữa là khỏi.” Cô đột nhiên quan tâm đến anh như vậy khiến anh kích động đến mức nói năng lộn xộn.

“Suốt ngày cứ hấp tấp, vội vàng. Ngồi xuống đi, còn đứng đó làm gì.”

“Ừ.” Vừa định lật đật ngồi xuống bên cạnh cô, anh mới nhớ ra trong nhà chẳng chuẩn bị gì cả: “Để tôi đi mua thức ăn, không biết khẩu vị của cô đã thay đổi chưa, cô thích ăn gì, tôi đi mua. Chợ này lớn lắm, cái gì cũng có, không như hồi chúng ta ở núi Vọng Nhi, muốn ăn chút hải sản thôi cũng khó.”

Anh thật sự đã rất rất lâu không được ăn cơm vợ nấu rồi.

Cô lại khẽ lắc đầu: “Không cần phiền đâu, tôi xin nghỉ phép qua đây thôi, còn phải về đi làm nữa, anh cũng biết mà…”

“Ồ, biết, tôi biết, vậy không sao, không sao.” Anh lại sốt sắng cướp lời.

“Vậy tôi đi đây.” Cô đặt chén trà xuống rồi đứng dậy.

“Vậy để tôi đưa cô đi. Tôi có xe, nhanh lắm.”

“Chân anh bị thương rồi, nghỉ ngơi đi. Tôi ra cổng bắt taxi là được, xe nhiều lắm.”

Hai người vừa ra tới cửa liền gặp Triệu Vĩnh Kỳ đang nói chuyện với Uy.

Lý Hòa nói: “Anh tới cũng chẳng báo một tiếng.”

“Tôi tiện đường ghé qua xem thôi.” Triệu Vĩnh Kỳ lại nói với Trương Uyển Đình: “Lần trước họp suýt nữa không nhận ra cô, hóa ra thật sự là cô.”

Cô mỉm cười đưa tay ra: “Chào anh, Trưởng phòng Triệu, lại gặp anh rồi.”

Triệu Vĩnh Kỳ cũng cười đưa tay ra: “Gọi thế người ngoài quá, đều là người quen cả, cứ gọi lão Triệu là được.”

Lý Hòa cũng phụ họa bên cạnh: “Đúng, đúng, cứ gọi lão Triệu là được.”

Trương Uyển Đình chống chiếc ô cầm tay lên rồi nói: “Vậy các anh cứ nói chuyện nhé, tôi có việc, đi trước đây.”

“Tôi đưa cô đi.” Anh khập khiễng đi theo sau cô.

Triệu Vĩnh Kỳ không kìm được mà thở dài một tiếng.

Buổi trưa, mây đen cuồn cuộn kéo đến áp sát mặt đất, ban đầu chỉ là những hạt mưa phùn nhỏ, ngay sau đó là những giọt mưa to như hạt “trân châu”, rồi tiếp theo là cơn giông bão dữ dội. Tiếng sấm ầm ầm vang lên, mưa trút xuống ào ào.

Anh không yên tâm để vợ là Mã Kim Thái đi đón con: “Để anh đi cho.”

Mã Kim Thái nói: “Anh tan làm thì nghỉ ngơi đi. Bình thường không có anh chẳng phải cũng như nhau cả sao.”

Anh nói: “Đường sá xe cộ qua lại, cái tầm mắt của em không xong đâu, người không thấy xe, xe không thấy người, anh không yên tâm.” Hơn nữa, vợ anh người nhỏ thó, gió to mưa lớn thế này, nếu chống ô lên, chưa biết chừng bị gió cuốn bay đi mất.

Ở cổng trường, anh cùng một đám đông phụ huynh tránh mưa dưới mái che nhà để xe đạp, chưa đợi được con thì lại tình cờ gặp ngay Hà Phương vừa từ tòa nhà giảng đường đi ra.

Anh cầm ô rảo bước mấy cái đón lấy: “Cô làm gì ở đây thế?”

Hà Phương cười nói: “Tôi đang làm ở phòng quản lý tài sản, nhà trường sửa sang chỗ này nên tôi qua xem thử. Anh đi đón con à, chị nhà không tới sao?”

“Mưa to thế này tôi không yên tâm. Cô ấy cứ bảo muốn mời cô bữa cơm đấy, nếu không nhờ cô thì con bé đi học đã khó khăn rồi.”

Hà Phương cười nói: “Chúng ta còn có thể nói chuyện tử tế với nhau được không thế, anh toàn nói mấy câu kiểu trêu chọc này.” Hai người hồi trước lúc cùng làm ở phòng sửa chữa quan hệ cũng khá tốt, nói năng không có gì phải kiêng dè.

“Sáng nay tôi đã đến chỗ Lý Tử rồi.” Triệu Vĩnh Kỳ cuối cùng vẫn không nhịn được mà nói ra chuyện đó: “Là tôi không tốt, có vài lời tôi cũng không tiện nói với cậu ấy.”

Hà Phương cười rất gượng gạo: “Tôi cũng lâu lắm rồi không gặp cậu ấy.”

Reng reng, chuông điện của trường vang lên, rất nhiều học sinh không màng mưa lớn ùa ra từ tòa nhà giảng đường.

Lão Triệu chỉ vào một bóng hình đang lao lên phía trước nhất: “Không nói chuyện với cô nữa, đứa con gấu nhà tôi bị ướt thành ra cái dạng gì rồi kìa.”

Không đợi Hà Phương đáp lời, ông đã vội vàng chạy tới ôm lấy con trai vào lòng.

Hà Phương cũng quay người rời khỏi trường, cô sải bước đi, đi như không có ai xung quanh, trên đường không tránh không né. Dưới đất đâu đâu cũng là nước mưa, nước bẩn, cô cũng không tránh, vớ và chân ướt sũng cả. Gió thổi càng lúc càng mạnh, chiếc ô trên tay chao đảo theo gió, cô cũng không chỉnh lại, chẳng biết từ lúc nào mưa đã làm ướt sũng áo quần mình.

Một chiếc taxi phanh gấp trước mặt cô, tài xế mở cửa sổ chửi bới: “Con đàn bà thối kia, không muốn sống nữa à!”

Cô cuống cuồng nói một tiếng xin lỗi rồi vội vã rời đi.

Nơi không có người, cô cuối cùng không kìm được mà bật khóc. Cô nghĩ tới anh từng là một người kiêu ngạo biết bao, sao anh có thể hèn mọn đến thế, hèn mọn đến tận trong bụi bặm.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:470
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.