Phi Báo Xuất Kích

Lượt đọc: 281 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 147
Kế Hoạch (1)

❊ ❊ ❊

Đối với yêu cầu của những người theo chủ nghĩa dân tộc tại Ấn Độ, các dân tộc vốn là những quốc gia tự trị vào năm ấy. Trung Quốc trải qua tám năm kháng chiến, bốn năm chiến tranh giải phóng, đến năm 1949 mới kiến quốc. Hai nước chênh lệch nhau hai năm. Nền tảng công nghiệp của Ấn Độ cũng tốt hơn Trung Quốc thời bấy giờ không biết bao nhiêu lần. Trong nước không bị chiến tranh tàn phá, môi trường sinh tồn quốc tế càng là điều mà Trung Quốc mới không thể so sánh được. Thế nhưng từ khi nước Trung Quốc mới thành lập đến nay, về mọi mặt, họ vẫn luôn bị Trung Quốc bỏ lại phía sau rất xa.

Đây là tại sao? Có lẽ thông qua phương thức đạt được độc lập của cả hai có thể nhìn ra một vài manh mối. Tại Calcutta, Mumbai, Lahore và những nơi khác lần lượt xuất hiện các nhóm chủ nghĩa Mác. Một vài người kiều dân và đảng viên được M.N. Roy phái về nước cũng trở thành những người sáng lập các nhóm chủ nghĩa Mác này. Những nhóm này tích cực tuyên truyền chủ nghĩa xã hội và tư tưởng cộng sản, sáng lập rất nhiều ấn phẩm, như "Tiếng nói Nhân dân" bằng tiếng Bengal, "Người xã hội chủ nghĩa" bằng tiếng Anh và "Cách mạng" bằng tiếng Urdu, v.v.

Năm 1925, một biên tập viên báo chí ở Kanpur, Ấn Độ là Satyabhakta tuyên bố muốn thành lập một đảng cộng sản hợp pháp. Sau khi được chính quyền cho phép, vào ngày 26 tháng 12, đã triệu tập đại hội toàn quốc lần thứ nhất của những người cộng sản Ấn Độ. Các nhóm cộng sản ở khắp nơi để ngăn chặn ngọn cờ cộng sản bị người khác lợi dụng, đành phải cử người tham gia hội nghị. Tại hội nghị đã thành lập Đảng Cộng sản Ấn Độ, những người phụ trách các nhóm cộng sản đều được bầu vào Ban Chấp hành Trung ương. Ngày 26 tháng 12 năm 1925, ngày này cũng trở thành ngày ra đời của Đảng Cộng sản Ấn Độ, từ đó đánh dấu phong trào cộng sản Ấn Độ bước vào một giai đoạn hoàn toàn mới. Nhưng họ lại không giống như những người cộng sản Trung Quốc, dũng cảm cầm vũ khí lên, xây dựng vũ trang của chính mình, xây dựng căn cứ địa của riêng mình, tiến hành cắt cứ vũ trang công nông. Thay vào đó, họ lại tiến hành những cuộc đấu tranh kịch liệt và thường xuyên trong nội bộ đảng về cương lĩnh tối thiểu cũng như chiến lược sách lược, số phận của đảng nhiều lần rơi vào bấp bênh. Sau khi Đảng Cộng sản Ấn Độ thành lập năm 1925, trải qua 20 năm vẫn chưa giải quyết được vấn đề cương lĩnh tối thiểu, chiến lược sách lược và lộ trình phát triển. Họ lúc thì đề xuất đi theo con đường Cách mạng tháng Mười Nga, lúc thì đề xuất đi theo con đường nông thôn bao vây thành thị, dùng vũ lực đoạt chính quyền của Trung Quốc, lúc lại tuyên bố muốn thiết lập xã hội kiểu chủ nghĩa xã hội, hoặc kết thành mặt trận thống nhất với cánh tả của Đảng Quốc Đại. Nói trắng ra, Đảng Cộng sản Ấn Độ chính là thiếu một vị lãnh tụ vĩ đại hô mưa gọi gió như Mao Chủ tịch. So sánh Trung - Ấn hai nước và hai đảng, lại một lần nữa kiểm chứng sự chính xác của danh ngôn: "Dân tộc không có nhân vật vĩ đại xuất hiện là nhóm sinh vật đáng thương nhất thế giới; quốc gia có nhân vật vĩ đại mà không biết ủng hộ, yêu mến, tôn sùng là quốc gia nô lệ không có hy vọng."

Đặng Phong, Lý Đại Vi và Lịch Khả Nông đã phân tích nghiêm túc tình hình quá khứ, hiện tại và tương lai của Đảng Cộng sản Ấn Độ. Họ đã xác định kế hoạch mang mật danh "Công trình Nam Á nhỏ".

Trong Đảng Cộng sản Ấn Độ thời đại này, chủ yếu có ba phái lớn. Phái dân chủ do Chủ tịch Đảng là Đan Cao Sĩ Cát đứng đầu. Họ cho rằng: Ấn Độ là quốc gia tư bản chủ nghĩa, là quốc gia có nền kinh tế phát triển tiên tiến nhất trong các quốc gia mới độc lập, nhưng trong nông nghiệp vẫn còn tồn tại quan hệ sản xuất bán phong kiến. Nhiệm vụ cách mạng của Ấn Độ giai đoạn hiện tại chính là liên hợp các lực lượng chống đế quốc, chống phong kiến, chống tư bản độc quyền, thiết lập nhà nước dân tộc dân chủ do giai cấp công nhân, giai cấp tư sản và các giai cấp khác cùng lãnh đạo, thông qua con đường không tư bản chủ nghĩa và tương đối hòa bình để quá độ lên chủ nghĩa xã hội. Về chính sách đối ngoại, ủng hộ chính sách không liên kết mà Đảng Quốc Đại theo đuổi, chủ trương tăng cường mạnh mẽ sự hợp tác với Liên Xô, cho rằng Liên Xô là "đồng minh đáng tin cậy nhất" của các nước không liên kết, là "pháo đài hòa bình thế giới".

Phái nghị trường do Tổng bí thư Đảng là Bố Địch đứng đầu. Họ cho rằng: Nhà nước Ấn Độ là cỗ máy thống trị liên hợp của giai cấp địa chủ và giai cấp tư sản, trong đó giai cấp đại tư sản chiếm địa vị chủ đạo. Xã hội Ấn Độ là một hỗn hợp đặc biệt giữa chủ nghĩa tư bản độc quyền chiếm địa vị chi phối với chế độ đẳng cấp, giáo phái, bộ lạc. Bản chất cuộc cách mạng mà Ấn Độ đang đối mặt là chống phong kiến, chống đế quốc, chống tư bản độc quyền. Con đường cách mạng nên bao gồm công nhân, nông dân, giai cấp tiểu tư sản và giai cấp tư sản dân tộc để lập nên mặt trận dân chủ nhân dân rộng rãi. Dưới sự lãnh đạo của giai cấp công nhân, tích cực tham gia đấu tranh nghị trường. Về chính sách đối ngoại, ủng hộ chính sách không liên kết của chính phủ, tán đồng việc thân cận với Liên Xô.

Phái cách mạng triệt để do Tư lệnh Chiến tranh Nhân dân của Đảng Cộng sản Ấn Độ là Nạp Mạt Đế đứng đầu. Họ cho rằng: Ấn Độ là quốc gia tư bản chủ nghĩa do giai cấp đại tư sản, giai cấp tư sản quan liêu mại bản và giai cấp đại địa chủ chiếm địa vị chủ đạo. Bản chất cuộc cách mạng mà Ấn Độ đối mặt là cuộc cách mạng vô sản chống đế quốc, chống phong kiến, chống giai cấp tư sản độc quyền. Cách mạng phải do công nhân, nông dân, giai cấp tiểu tư sản tạo thành mặt trận dân chủ nhân dân, tiến hành dưới sự lãnh đạo của giai cấp công nhân, lấy chủ nghĩa Mác, Lenin, Mao làm tư tưởng chỉ đạo, kết hợp chủ nghĩa Mác-Lenin với thực tiễn cụ thể của Ấn Độ, thông qua việc thực thi cách mạng dân chủ để đánh đổ chủ nghĩa đế quốc, chủ nghĩa phong kiến và giai cấp tư sản quan liêu mại bản, thiết lập xã hội dân chủ mới, cuối cùng thực hiện chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản. Họ cho rằng, chủ nghĩa Mao trong quá trình hình thành lý luận cách mạng vô sản quốc tế, là sản vật sau chủ nghĩa Mác, chủ nghĩa Lenin khi cách mạng thế giới bước vào giai đoạn thứ ba, là dấu mốc chủ nghĩa Mác-Lenin phát triển lên giai đoạn mới cao hơn, là chủ nghĩa Mác-Lenin vĩ đại nhất đương thời. Thực tiễn cách mạng Trung Quốc đã chứng minh, chủ nghĩa Mao có ý nghĩa chỉ đạo phổ biến đối với giai cấp vô sản Ấn Độ ngày nay. Thông qua chiến tranh du kích nông thôn bao vây thành thị, xây dựng căn cứ địa cách mạng, cuối cùng dùng vũ lực đoạt chính quyền mới là con đường đúng đắn duy nhất của giai cấp vô sản Ấn Độ. Cách mạng hiện tại nên xây dựng trên nền tảng chiến tranh cách mạng ruộng đất, nông thôn và những khu vực chính quyền thống trị yếu kém chính là trọng tâm công tác hiện nay của đảng. Mở rộng chiến tranh nhân dân và triển khai chiến đấu trên mọi mặt trận, ở những khu vực chiến tranh du kích phát triển tương đối tiên tiến, phải nâng chiến tranh du kích lên tầm chiến tranh vận động, và cố gắng mở rộng đấu tranh vũ trang ra toàn bộ Ấn Độ. Quan trọng nhất của phái này là họ nắm giữ số vũ trang ít ỏi của Đảng Cộng sản Ấn Độ, trong tay có mấy nghìn chiến sĩ du kích, hoạt động ở khu vực Ấn Độ, có hàng chục triệu người nằm dưới sự ảnh hưởng của họ. Vào một ngày tháng 6, Nạp Mạt Đế mang theo các thủ lĩnh du kích của Đảng Cộng sản Ấn Độ, cải trang thành thương nhân, trải qua bao khó khăn gian khổ, vượt qua bao trắc trở mới đến được biên giới Trung Quốc, được trực thăng của căn cứ đón đến rìa huyện Đương Hùng gần thành phố Lhasa. Họ đã nhận được sự tiếp đón nồng hậu của Đặng Phong, chủ nhiệm "Ủy ban Công tác Đặc biệt Ấn Độ", cơ quan thực thi kế hoạch "Công trình Nam Á". Trong chiếc lều dã chiến, Đặng Phong giới thiệu với Nạp Mạt Đế về quá trình cuộc chiến tranh chống Mỹ viện Triều và chiến tranh giải phóng Đài Loan, cũng như tình hình giải trừ triệt để mối họa quân phiệt Nhật Bản hồi sinh, đồng thời phân tích tình hình quốc tế hiện nay, xu thế phát triển cũng như quan hệ hai nước Trung - Ấn, giới thiệu chính sách đối ngoại của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Đặng Phong nhấn mạnh trọng tâm vấn đề biên giới Trung - Ấn.

Đoàn của Nạp Mạt Đế giới thiệu với Đặng Phong tình hình nội bộ Ấn Độ và tình hình cơ bản trong Đảng Cộng sản Ấn Độ, cũng như lập trường chính trị và thực lực của các phái trong đảng. Đối với việc chính quyền Ấn Độ kế thừa y bát của thực dân Anh, chiếm đóng phi pháp vùng Tạng Nam của Trung Quốc, họ bày tỏ sự phẫn nộ cách mạng vô sản mạnh mẽ, kiên quyết ủng hộ chính phủ Trung Quốc thu hồi lãnh thổ bị Ấn Độ xâm chiếm.

Cuối cùng Nạp Mạt Đế rất chân thành nói với Đặng Phong: "Đảng chúng tôi thành lập đến nay đã nhiều năm, vẫn là một đám cát rời rạc, đến nay cũng không thể hình thành một ý chí thống nhất. Chúng tôi rất ngưỡng mộ Đảng Cộng sản Trung Quốc các đồng chí, có thể có một vị lãnh tụ vĩ đại như vậy thống lĩnh toàn đảng, chỉ dùng thời gian ngắn ngủi mấy năm, chiến thắng chủ nghĩa đế quốc Nhật Bản, lật đổ sự thống trị phản động của Tưởng Giới Thạch, thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Chỉ mới một năm sau khi kiến quốc đã đánh bại chủ nghĩa đế quốc Mỹ hùng mạnh nhất thế giới. Chúng tôi nhìn thấy khoảng cách khổng lồ giữa hai đảng chúng ta trên thân Đảng Cộng sản Trung Quốc, đồng thời nhìn thấy hy vọng. Tôi và các đồng chí của mình quyết tâm thành lập Đảng Cộng sản Ấn Độ (Chủ nghĩa Mao), học tập Đảng Cộng sản Trung Quốc, đi theo con đường của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Đảng chúng tôi sẽ tuân theo lời dạy của nhà giáo chủ cách mạng vô sản vĩ đại Mao Chủ tịch về việc 'súng đẻ ra chính quyền'. Chuẩn bị hợp nhất vũ trang hiện có của đảng ta, vốn dĩ thuộc về 'Đội quân du kích nhân dân của Chiến tranh Nhân dân Đảng Cộng sản Ấn Độ' và 'Trung tâm hành động Chủ nghĩa Mao Ấn Độ' thành lập Quân Giải phóng Nhân dân Ấn Độ. Sau khi hợp nhất, Quân Giải phóng Nhân dân Ấn Độ sẽ có hàng nghìn chiến sĩ, nhưng hiện tại vũ khí thiếu thốn, chỉ có hơn trăm khẩu súng trường Anh, súng lục tự chế và một số lượng ít ỏi lựu đạn, mìn. Vẫn chưa thể gây ra mối đe dọa nghiêm trọng cho chính quyền tư sản phản động các bang. Cách mục tiêu đoạt chính quyền còn xa hơn nữa. Cho nên chúng tôi hy vọng Đảng Cộng sản Trung Quốc có thể cho chúng tôi sự ủng hộ và giúp đỡ thích đáng. Nếu có thể, hy vọng Đảng Cộng sản Trung Quốc có thể cử một số cán bộ công tác đảng và chuyên gia du kích đến hướng dẫn đảng chúng tôi tiến hành công tác xây dựng lý luận đảng, xây dựng tổ chức và xây dựng quân đội."

Đặng Phong tán dương cao độ tinh thần cách mạng triệt để của Nạp Mạt Đế, khẳng định đầy đủ tính đúng đắn trong chủ trương của các đồng chí Ấn Độ này. Hy vọng họ đoàn kết đại đa số đồng chí trong đảng, xây dựng nên một hệ thống tổ chức đảng chặt chẽ thuộc về giai cấp vô sản Ấn Độ thực sự từ Ban Chấp hành Trung ương đến địa phương, cung cấp nền tảng tổ chức tốt và hệ thống tổ chức nội bộ cho sự lớn mạnh của đội ngũ Đảng Cộng sản Ấn Độ (Chủ nghĩa Mao). Đảng Cộng sản Ấn Độ (Chủ nghĩa Mao) mới thành lập khi thời cơ chưa chín muồi thì tạm thời không nên công khai. Khi xây dựng quân đội phải luôn kiên trì sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng đối với quân đội, phải tuân thủ nghiêm ngặt "Ba kỷ luật, Tám chú ý", cắm rễ quân đội vào trong quần chúng nhân dân. Và không ngừng mở rộng vũ trang nhân dân trong chiến đấu. Đồng thời chỉ ra, Đảng Cộng sản Ấn Độ những năm qua sở dĩ không làm nên trò trống gì chính là vì không có một tư tưởng chỉ đạo thống nhất, đã các anh đã chọn tư tưởng Mao làm tư tưởng chỉ đạo và nền tảng lý luận của đảng mình, thì phải kiên trì đến cùng không lay chuyển. Tôi tin rằng dưới sự dẫn dắt của tư tưởng Mao, các anh nhất định có thể từ nhỏ đến lớn, từ yếu đến mạnh, từ thắng lợi đi đến thắng lợi to lớn hơn nữa.

Đặng Phong nói tiếp: "Cuộc đấu tranh mà các anh đang tiến hành chính là sự tiếp nối cuộc đấu tranh của chúng tôi, chi viện cho các anh là nghĩa vụ quốc tế vô sản mà chúng tôi phải làm. Đối với những yêu cầu các anh đưa ra, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức thỏa mãn trong khả năng có thể. Tôi hy vọng các anh có thể xây dựng căn cứ địa cách mạng vững chắc ở vùng Đông Bắc Ấn Độ nơi chính quyền Ấn Độ thống trị tương đối yếu kém, cũng như khu vực biên giới Trung - Ấn, mạnh dạn phát động quần chúng nhanh chóng thiết lập chính quyền vũ trang công nông. Và thiết lập một vài con đường bí mật để chúng tôi cung cấp viện trợ vật tư cần thiết cho các anh. Khi các anh phát triển lớn mạnh, vào thời cơ chín muồi, chúng tôi sẽ phối hợp với các anh giải phóng khu vực phía Bắc sông Hằng, giúp các anh xây dựng đất nước xã hội chủ nghĩa độc lập tự chủ của riêng mình."

Đoàn của Nạp Mạt Đế vô cùng phấn chấn trước lời nói của Đặng Phong. Bày tỏ nhất định không phụ lòng kỳ vọng của các đồng chí Trung Quốc, sẽ nỗ lực phấn đấu vì việc nhanh chóng thiết lập đất nước xã hội chủ nghĩa của chính nhân dân Ấn Độ!

Trong những ngày tiếp theo, Đặng Phong và các thành viên khác của "Ủy ban Công tác Đặc biệt Ấn Độ" đã trao đổi với đoàn của Nạp Mạt Đế về một số vấn đề cụ thể. Cuối cùng đã cử ba cố vấn Trung Quốc mang theo hai bộ điện đài, đi cùng tới Ấn Độ để khảo sát thực tế và hướng dẫn công tác chiến tranh nhân dân của Đảng Cộng sản Ấn Độ. Buổi tối, đoàn của Nạp Mạt Đế và ba cố vấn Trung Quốc được trực thăng đưa đến một khu rừng rậm gần vùng Đông Bắc Ấn Độ. Đến đây, Đảng Cộng sản Ấn Độ (Chủ nghĩa Mao) như một ngôi sao mới rực rỡ, xuất hiện trong tầm nhìn của thế giới.

Sau khi đoàn của Nạp Mạt Đế trở về Ấn Độ, dưới sự lãnh đạo trực tiếp của "Ủy ban Công tác Đặc biệt Ấn Độ" do Đặng Phong đứng đầu, với nhiệt huyết cách mạng tràn đầy, đã tích cực triển khai công tác. Ngày 16 tháng 6, tại hội nghị đặc biệt của Đảng Cộng sản Ấn Độ ở Calcutta, Nạp Mạt Đế đã đọc bài diễn văn dài. Ông phê phán gay gắt tập đoàn của Chủ tịch Đảng Cộng sản Ấn Độ Đan Cao Sĩ Cát vì đã từ bỏ học thuyết nhà nước của chủ nghĩa Mác, từ bỏ đấu tranh giai cấp, cấu kết với giai cấp đại tư sản và đại địa chủ để thực hiện hợp tác giai cấp, ảo tưởng quá độ lên chủ nghĩa xã hội thông qua con đường nghị trường hòa bình. Tại hội nghị, Nạp Mạt Đế phẫn nộ nói: "Các đồng chí, hãy nhìn xem hai đảng Trung - Ấn, đều đã đi qua mấy chục năm thời gian, các đồng chí Trung Quốc đã đoạt được chính quyền toàn quốc, thiết lập nên nhà nước thuộc về giai cấp vô sản Trung Quốc - Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, nhìn lại chính chúng ta, mấy chục năm qua đã làm được những gì! Chúng ta không cảm thấy xấu hổ sao? Cách mạng Ấn Độ chỉ có tiến lên dưới sự dẫn dắt của ngọn cờ chủ nghĩa Mao, đi theo con đường cách mạng mà những người cộng sản Trung Quốc đã khai phá, mới là con đường đúng đắn duy nhất của Đảng Cộng sản Ấn Độ." Sau đó Nạp Mạt Đế tuyên bố mình sẽ tổ chức thành lập Đảng Cộng sản Ấn Độ (Chủ nghĩa Mao), hy vọng những đảng viên cộng sản chân chính có thể cùng mình lãnh đạo giai cấp vô sản Ấn Độ đi theo con đường cách mạng triệt để, cho đến khi thiết lập được chính quyền toàn quốc cho giai cấp vô sản và quần chúng lao khổ Ấn Độ. Bài phát biểu của Nạp Mạt Đế đã nhận được sự tán đồng và hưởng ứng nhiệt liệt của đa số các đồng chí. Họ kéo bè kết nhóm lần lượt gia nhập Đảng Cộng sản Ấn Độ (Chủ nghĩa Mao) mà Nạp Mạt Đế vừa thành lập.

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.