Đặng Phong bẩm báo rằng anh từ thành phố Shillong, bang Meghalaya, đông bắc Ấn Độ, sau khi dự "Đại hội Ủy ban Cách mạng Nhân dân Bang X" trở về, vừa đến sân bay Đương Hùng đã bị Ủy ban Công tác Tây Tạng đón đi, tiến hành thảo luận về tình hình hiện tại. Đối với vấn đề xử lý "X", trong lòng Đặng Phong đại khái đã nắm rõ. Trong thời gian Quốc khánh năm ấy, khi anh và Lãnh đạo tối cao đàm đạo về vấn đề biên giới Trung - Ấn, đương nhiên đã nói đến vấn đề "X" có liên quan mật thiết với nó. Lãnh đạo tối cao sở dĩ để Đặng Phong tới đây, phần lớn là vì cân nhắc đến tính phức tạp của vấn đề Ấn Độ và "X". Mà những "thần nhân" như Đặng Phong, có kinh nghiệm của đời sau để tham khảo, cách xử lý một số vấn đề tự nhiên sẽ nhiều hơn, giải quyết vấn đề cũng sẽ triệt để hơn.
Đặng Phong không khỏi nhớ lại cảnh tượng khi mình được Lãnh đạo tối cao tiễn chân trước lúc đi Tây Tạng: Tại nhà của Lãnh đạo tối cao ở Cúc Hương Thư Ốc, Đặng Phong và Lãnh đạo tối cao đã bàn về kế hoạch và sắp xếp của anh đối với việc giải quyết vấn đề biên giới Trung - Ấn và vấn đề "X", Lãnh đạo tối cao cũng nói về bố trí chiến lược và nguyên tắc xử lý tổng thể của Trung ương.
Cuối cùng, Lãnh đạo tối cao lại tham lam rít một hơi thuốc, dí mẩu thuốc hút dở vào gạt tàn rồi nói: "Thần tiên, lần này mời cậu xuất sơn, chủ yếu là vì cậu hiểu khá thấu đáo về vấn đề "X" và Ấn Độ. "X" và Ấn Độ rất phức tạp, vấn đề liên quan nhiều, phạm vi dính líu rộng, biết bao mâu thuẫn trong và ngoài nước đan xen vào nhau, rắc rối phức tạp, quan hệ trọng đại. Có vị thần tiên là cậu ở bên đó, tôi mới có thể ngủ ngon được."
Đặng Phong nghĩ thầm, chủ ý là mình đưa ra, việc là mình tự tìm, không còn gì để nói. "Nếu mình không xuống địa ngục thì ai xuống địa ngục đây." Anh đặt chén trà trong tay xuống, kiên định nói: "Chủ tịch, ngài cứ yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không phụ sự kỳ vọng của ngài và nhân dân cả nước."
Lãnh đạo tối cao gật đầu nói: "Tình hình trước sau cậu cũng đã bàn khá nhiều, nguyên tắc chung chúng ta cũng đã nói nhiều rồi. "X" núi cao đường xa hố sâu, lần này tôi trao quyền cho cậu, có một số vấn đề cậu bàn bạc với các đồng chí trong Ủy ban Công tác Tây Tạng mà làm, có một số vấn đề cậu có thể tùy cơ ứng biến, trảm trước tấu sau, vừa trảm vừa tấu." Giống như mỗi lần đến nhà Lãnh đạo tối cao, ngài luôn giữ Đặng Phong ở lại ăn bữa cơm đạm bạc "bốn món một canh", đây cũng là sự đãi ngộ đặc biệt mà Lãnh đạo tối cao dành cho Đặng Phong. Trong bữa ăn, Lãnh đạo tối cao cười hỉ hả gắp cho Đặng Phong một miếng thịt kho tàu nói: "Nào, thần tiên, ăn nhiều thịt kho tàu chút, bổ sung trí não." Lãnh đạo tối cao từ lần gặp đầu tiên đã luôn gọi Đặng Phong bằng cái tên thân thiết như vậy. Mà Đặng Phong và cả nhà Lãnh đạo tối cao sống chung cũng rất hòa thuận. Đặng Phong cũng không khách khí, ăn ngấu nghiến miếng thịt kho tàu thơm ngon Lãnh đạo tối cao gắp cho. Lãnh đạo tối cao hài lòng nhìn Đặng Phong ăn đến mức miệng đầy dầu, cười nói: "Ăn nhiều chút, đến bên đó rất khó ăn được món thịt kho tàu ngon thế này đấy." Lãnh đạo tối cao khẽ nhấp một ngụm rượu vang nói: "Điều kiện ở đó gian khổ, thở thôi cũng tốn sức, để vị thần tiên quen sống cuộc sống thoải mái như cậu đi, trong lòng tôi có chút không yên. Tôi muốn để Ngạn Anh đi cùng cậu."
"Không được, không được!" Đặng Phong vừa ăn thịt kho tàu vừa liên tục phủ nhận đề nghị của Lãnh đạo tối cao: "Cậu ấy là một cán bộ kỹ thuật, lên đó làm gì, lãng phí nhân tài."
"Cái chỗ đó điều kiện gian khổ, người muốn đi không nhiều, người đi rồi chửi cha mắng mẹ cũng không ít, để cậu ấy đi lòng tôi sẽ dễ chịu hơn một chút, ai bảo cậu ấy là con trai của Mao Trạch Đông tôi chứ."
"Chủ tịch, tôi thấy hay là thôi đi, cậu ấy không thể vì là con trai ngài mà mất đi sự công bằng, cậu ấy cũng là người xuất thân khổ cực, vì cách mạng Trung Quốc mà đã cống hiến rất nhiều rồi, đừng bắt cậu ấy phải dấn thân vào hiểm nguy nữa." Đặng Phong kiên trì nói: "Cậu ấy hiện vẫn đang học thạc sĩ tại Đại học Khoa học Kỹ thuật Lam Thiên Trung Quốc, tôi nghe các đồng chí ở Đại học Khoa học Kỹ thuật nói, cậu ấy là một học sinh có thiên tư cực cao, đối với thông tin điện tử cũng rất hứng thú. Tôi thấy cứ để cậu ấy phát triển trong lĩnh vực mới nổi này đi, sẽ có thành tựu lớn."
Lãnh đạo tối cao cũng giống như tất cả những người làm cha mẹ, nghe thấy người khác khen con mình, trên mặt cũng nở nụ cười mãn nguyện.
Năm 1956, công cuộc cải tạo xã hội chủ nghĩa ở nội địa cơ bản hoàn thành. Các tuyến đường Thanh Tạng, Xuyên Tạng, Tân Tạng, Điền Tạng trên cao nguyên "X" đã thông suốt hoàn toàn. Mạng lưới đường bộ lấy Lhasa làm trung tâm lan tỏa ra toàn bộ "X" đã được hình thành. Đặng Phong cảm thấy thời cơ để giải quyết triệt để vấn đề biên giới Trung - Ấn và "X" đã chín muồi.
Đặng Phong tuân theo phương châm đã định, rất ít khi để ý đến chính quyền "X". Đã là một tỉnh của Trung Quốc thì phải làm theo chủ trương của Chính phủ Trung ương, trong mắt anh, để đám Lạt ma cả ngày không làm gì cả này sống sót đã là sự khoan hồng đặc biệt của Trung ương rồi.
Từ khi Quân Giải phóng Nhân dân tiến vào "X", trong mấy năm qua, "X" đã sinh ra biến hóa to lớn, thêm vào rất nhiều khí tượng mới, đủ loại sự vật mới mẻ không ngừng xuất hiện. Cuộc sống mới mà người "X" mong đợi dường như đã ở ngay trước mắt, trong và ngoài thành Lhasa đã xây dựng các trạm điện mới, quân đội đóng quân tại "X" của Quân Giải phóng Nhân dân đã mở các trường tiểu học, trung học và các loại trường kỹ thuật. Đại học "X" cũng đang tích cực trù bị, 2 vạn cán bộ chiến sĩ Quân Giải phóng Nhân dân chuyển nghiệp tập thể của Binh đoàn Sản xuất và Xây dựng "X" và hàng chục ngàn người di cư từ nội địa được bố trí tại "X", làm cho "X" lập tức náo nhiệt hơn nhiều.
Ban quản lý Khu trình diễn nông nghiệp hiện đại của Trần Tinh cũng cử đội tình nguyện viên hỗ trợ "X" của Đoàn khai hoang nông nghiệp khu trình diễn, truyền thụ kỹ thuật sản xuất nông nghiệp và chăn nuôi hiện đại cho Binh đoàn Sản xuất và Xây dựng "X" và người di cư nội địa, giúp họ sử dụng máy kéo khai khẩn những vùng đất hoang rộng lớn ở "X", giúp họ lập nên các nông trường trình diễn nông nghiệp "X", giúp họ xây dựng hàng loạt căn cứ thực phẩm rau, thịt, trứng. Nông trường nhận những người ăn xin lưu lạc, dạy cho họ kỹ năng lao động mới. Đồng thời còn xây dựng Trung tâm bảo tồn và nhân giống cừu "X", trung tâm phát triển y dược "X" và các phòng khám y dược "X" tại Binh đoàn Sản xuất và Xây dựng "X".
Tại Lhasa và những nơi khác, các cửa hàng kiểu mới được mở ra, ở đây có thể mua được muối, trà, vải bông lụa là và một số nhu yếu phẩm sinh hoạt cần thiết cho cuộc sống của người Tạng với giá rất rẻ. Hàng loạt máy móc nông nghiệp tiên tiến cũng được vận chuyển vào "X", khiến "X" bắt đầu nói lời tạm biệt với phương thức sản xuất nông nghiệp nguyên thủy. Các doanh nghiệp công nghiệp "X" cũng theo đó mà được thành lập, nhà máy điện, nhà máy sửa chữa máy nông nghiệp, nhà máy thảm, nhà máy len, nhà máy xi măng, nhà máy bia... Một số thanh niên nam nữ quý tộc thượng tầng ở Lhasa cũng nhìn thấy sự đặc sắc của thế giới bên ngoài, lần đầu tiên họ nhìn thấy và nghe thấy chiếc đài nhỏ có thể phát ra âm thanh từ cách xa hàng ngàn dặm, họ ngồi trên những chiếc xe khách thoải mái đi vạn dặm một ngày, họ dùng đèn điện. Những thứ tốt đẹp mà ngay cả "X" cũng không có này. Họ trở thành những người được hưởng lợi lớn nhất từ việc Giải phóng quân vào "X". Nhìn những người Hán này, đây mới là thần thực sự, cái gọi là "X" chẳng là cái quái gì cả. Chỉ biết lừa mấy tên nô lệ ngu dốt không biết gì, đây là suy nghĩ chân thực nhất trong lòng một bộ phận lớn người trong số họ.
Một triệu nông nô "X" càng nhìn thấy những thay đổi đổi mới từng ngày của "X", họ yêu cầu lật đổ triệt để chế độ nông nô phong kiến, xây dựng chính quyền dân chủ, tiếng gọi ngày càng cao, lòng người triệu nông nô đang thay đổi. Ở "X" dùng chế độ xã hội chủ nghĩa thay thế cho chế độ nông nô phong kiến lạc hậu, hủ bại, cản trở nghiêm trọng sự phát triển của lực lượng sản xuất xã hội và tiến bộ xã hội. Lật đổ chế độ phong kiến, xây dựng chính quyền dân chủ nhân dân đã là điều bắt buộc.
Đặng Phong nhiều lần dâng thư lên Trung ương kiến nghị Chính phủ Nhân dân Trung ương, bãi bỏ chính quyền "X" do "X" đứng đầu, tiến hành cải cách dân chủ toàn diện đối với "X". Trung ương quyết định cũng cho rằng thời cơ cải cách đã chín muồi. Quyết định từ ngày 3 tháng 3 năm 1959, tại một bộ phận khu vực của "X", thực hiện phong trào "song giảm", chính sách "ai trồng người đó thu, giảm tô giảm tức" và bãi bỏ cho vay nặng lãi. Những nông nô và nô lệ không nơi nương tựa hàng nghìn năm nay, lần đầu tiên nhìn thấy hy vọng, họ lần đầu tiên trên mảnh đất này có thể lao động vì cuộc sống hạnh phúc của chính mình, họ chân thành cảm ơn Trung ương, cảm ơn "X", cảm ơn Kim Châu Mã Mễ (Quân Giải phóng Nhân dân).
Đại quân Quân Giải phóng đóng quân, từng con đường được sửa thông, từng sân bay được xây dựng, số lượng người Hán di cư tăng lên. Văn hóa hiện đại của người Hán đang không ngừng thay đổi tư tưởng và lối sống của mọi người. Tất cả những điều này đã gây chấn động mạnh mẽ chế độ chuyên chính lãnh chúa phong kiến "chính giáo hợp nhất" đã kéo dài hàng nghìn năm trên cao nguyên tuyết phủ. Các nhân vật thượng tầng tôn giáo và đại chủ nô "X" đã dự cảm được rằng chế độ mang lại vô số lợi ích và đặc quyền cho mình này sắp diệt vong. Họ không cam tâm rút lui khỏi vũ đài lịch sử một cách lặng lẽ như vậy. Họ giống như một đám ruồi bâu quanh "X" chưa đầy 20 tuổi, khóc lóc, khuyên nhủ, đe dọa, bắt "X" phải đứng ra đấu tranh vì quyền lợi của chính mình. Nói thật, một đứa trẻ 20 tuổi thì hiểu được gì chứ?
Thực ra, ngay cả những nhân vật thượng tầng tôn giáo và đại chủ nô "X" này cũng biết Trung ương đối xử với họ không tệ. Chưa từng có triều đại chính phủ trung ương nào đối xử với họ đãi ngộ cao như vậy. Ngày 7 tháng 9 năm 1954, Ủy ban Công tác Tây Tạng tổ chức hàng ngàn người tiễn "X" Lạt ma lên đường đến Bắc Kinh tham dự Đại hội Đại biểu Nhân dân toàn quốc lần thứ nhất. Đoàn của "X" đến Bắc Kinh bằng tàu hỏa đặc biệt. Tại nhà ga Bắc Kinh đã nhận được sự chào đón long trọng, Thủ tướng Quốc vụ viện Chu Ân Lai, Phó Chủ tịch Chính phủ Nhân dân Chu Đức... đích thân đón tiếp. Lúc đó vẫn khiến đứa trẻ miền núi 20 tuổi này cảm thấy biết ơn, tại Trung Nam Hải, "X" Lạt ma lần đầu tiên gặp được "X". Và dâng lên ngài một dải khăn khata và một chiếc bánh xe pháp luân bằng vàng có khắc minh văn. Minh văn viết rằng: "Năm 1954, tôi "X" Lạt ma đảm nhận đại biểu tham dự Đại hội Đại biểu Nhân dân toàn quốc lần thứ nhất của đất nước ta, xin kính dâng ngàn chiếc bánh xe pháp luân vàng lên Chủ tịch "X" - vị lãnh tụ vĩ đại của nhân dân các dân tộc nước ta, theo lễ nghi chính giáo "X" để bày tỏ sự ca tụng vô hạn."
Tại Đại hội Đại biểu Nhân dân toàn quốc lần thứ nhất, Đạt Lai Lạt ma đời thứ 14 được bầu làm Phó Ủy viên trưởng Ủy ban Thường vụ Đại hội Đại biểu Nhân dân toàn quốc. Đây là chức vụ cao nhất mà người chấp chính của chính quyền địa phương "X" trong lịch sử từng đảm nhiệm trong Chính phủ Trung ương. Cũng coi như nể mặt đám ký sinh trùng này rồi.
Nhưng nể mặt rốt cuộc cũng không thể thay thế cho quyền lực tối cao mà mình sở hữu. Quyền lực là thứ giống như ma túy, một khi đã dính vào thì sẽ không tự nguyện từ bỏ. Bất kỳ chính trị gia và thế lực chính trị nào, đều vì bảo vệ quyền lực trong tay và lợi ích giai cấp mà mình đại diện để đấu tranh không ngừng nghỉ, dù cho những cuộc đấu tranh sống chết này là vô ích. Cũng sẽ không tự động rút khỏi vũ đài lịch sử, đối mặt với việc quyền lực bị thất thế, họ luôn muốn quậy phá; quậy phá, thất bại, lại quậy phá, lại thất bại, cho đến khi diệt vong. Đây không phải là một sự biết ơn, nể mặt là có thể thay thế được. Đây chính là chính trị, đây chính là lịch sử.
Cũng như những nhân vật thượng tầng "X" đại diện cho chế độ nô lệ lạc hậu dã man cực độ này, không ngoại lệ, họ không thể từ bỏ lợi ích giai cấp chủ nô mà mình đại diện, thế lực phản động này của họ chưa từng ngừng lại sự so đo với Chính phủ Nhân dân Trung ương. Năm 1952 từng xảy ra hoạt động "thỉnh nguyện" cái gọi là tổ chức phi pháp "Hội nghị nhân dân" yêu cầu Trung ương rút quân, hiện tại đối mặt với cải cách dân chủ sắp tới, thế lực phản động do "X" Lạt ma cầm đầu này đã cảm nhận được ngày tận thế của giai cấp mà mình đại diện đã đến, lòng dạ không yên. Dưới sự ủng hộ và dung túng của Chính phủ Ấn Độ, họ đang ráo riết trù bị, vũ trang nổi loạn, muốn thực hiện sự giãy giụa cuối cùng trước khi chết.
Lời phát biểu của chủ tịch "Phong trào độc lập Tây Tạng" Tsering Wangpo đã thổi lên hồi còi của cuộc bạo loạn toàn diện ở "X".
Cái "Phong trào độc lập Tây Tạng" này rốt cuộc là thứ gì?
Dưới sự lãnh đạo của Đặng Phong, trong báo cáo mật gửi Trung ương vào cuối năm 1958 đã đề cập đến tổ chức này: "Nửa đầu năm 1956, dưới sự tài trợ ủng hộ của Chính phủ Ấn Độ và một số tổ chức "X", nhân vật thượng tầng tôn giáo và đại chủ nô "X", tại Kalimpong, Ấn Độ, một bộ phận phần tử phản động đi theo cựu Nhiếp chính vương "X" là Lukanwa và Losang Tashi đã tổ chức thành lập một tổ chức chính trị phản động "Phong trào độc lập Tây Tạng" với tôn chỉ là "X" độc lập, lấy bạo lực khủng bố làm thủ đoạn. Chúng lấy các phần tử "X" ở khu vực Tây Khang làm cốt cán, lấy Kalimpong của Ấn Độ làm cứ điểm (cứ điểm này vào tháng 3 năm 1957 đã bị Quân Giải phóng Nhân dân Ấn Độ do ủy ban chúng tôi lãnh đạo nhổ tận gốc), trong các tài liệu đã tịch thu được của "Phong trào độc lập Tây Tạng" dưới sự ủng hộ của Chính phủ Ấn Độ cho thấy tổ chức này liên hệ mật thiết với CIA của Mỹ, lâu dài tiến hành các hoạt động lật đổ chính phủ Trung Quốc thực thi chủ quyền đối với "X", nhằm đạt được mục đích "X" độc lập.
"Phong trào độc lập Tây Tạng" là tổ chức khủng bố bạo lực "X" tập đoàn vọng tưởng duy trì chế độ nông nô "X" và "X" độc lập, là mối nguy hại an ninh lớn nhất và kẻ thù hung ác nhất của Trung Quốc tại "X", "X", Thanh Hải, Cam Túc và các tỉnh khác.
Vào thời điểm thành lập tổ chức này, "X" để anh trai mình là Gyalo Thondup đại diện cho mình tham dự hội nghị, người này liên hệ mật thiết với CIA của Mỹ, đã bị Quân Giải phóng Nhân dân Ấn Độ tiêu diệt. Tại hội nghị, ông ta đọc "Tuyên bố của Đạt Lai Lạt ma", "Chủ quyền tông chủ là thứ mà người Hán ép buộc lên người "X"", "phải khôi phục vị thế tự do và độc lập đặc trưng của "X" trước khi Trung Quốc xâm lược năm 1950".
"X" là một trong những quốc gia bị chiếm đóng lớn nhất trên thế giới hiện nay". Từ đó không khó để thấy "X" bất chấp lịch sử "X" từ xưa đến nay là một phần không thể tách rời của Trung Quốc, hàng ngàn năm qua, các triều đại Chính phủ Trung ương luôn thực thi quyền quản lý chủ quyền hiệu quả đối với "X", rêu rao "X" là quốc gia "X"". Vì vậy đừng đặt bất kỳ ảo tưởng nào vào hắn nữa.
Anh trai của "X" là Gyalo Thondup càng cực lực rêu rao, vì sự độc lập của "X", người Tạng hãy cầm vũ khí, tiến hành các cuộc tấn công khủng bố vào Quân Giải phóng tại các khu vực tập trung người Tạng thuộc bốn tỉnh Tứ Xuyên, Cam Túc, Thanh Hải, "X" của Trung Quốc.
Tổ chức này, tại Dharamshala, Ấn Độ thành lập một căn cứ huấn luyện vũ trang, tổ chức "Tổ chức chiến sĩ độc lập Tây Tạng". Tại căn cứ huấn luyện này, do các đơn vị đặc nhiệm Ấn Độ tiến hành huấn luyện hoạt động bạo lực khủng bố cho các thành viên trong vòng 6 tháng, sau đó chúng sẽ được phái về nước với tư cách là thành viên của đội đặc nhiệm "Tổ chức chiến sĩ độc lập Tây Tạng". Theo tình hình chúng tôi nắm được, trong hai năm 1957-1958, chúng đã lần lượt phái hơn 20 đợt thành viên đội đặc nhiệm về trong nước, tổng số người từ 300 đến 500. Tiến hành huấn luyện hoạt động bạo lực khủng bố cho các phần tử "X" trong nước, tại các khu vực tập trung người Tạng thuộc bốn tỉnh "X", Cam Túc, Thanh Hải, tổ chức "Lớp huấn luyện kỹ thuật bộc phá", "Lớp huấn luyện chiến thuật du kích" v.v.
Theo tình báo liên quan khác, "Phong trào độc lập Tây Tạng" vào tháng 3 năm 1958, tổng cộng đã vận chuyển 14 lần vũ khí đạn dược với hơn 400 thồ hàng vào khu vực "X".
Tháng 10 năm 1958, "Phong trào độc lập Tây Tạng" chuyển cứ điểm về trong nước, tại các khu vực người Tạng thuộc ba tỉnh Tứ Xuyên, Cam Túc, Thanh Hải, tổ chức một bộ phận phần tử "X" thành lập "Quân hộ giáo Phong trào độc lập Tây Tạng" tại khu vực Lhasa, số lượng khoảng 400 người. Tháng 7, ký kết đồng minh thư cùng các Lạt ma trụ trì của tu viện Drepung, Sera, Ganden tại Lhasa và các phần tử ác ôn quân đội "X" để cùng tiến hành nổi loạn, và vào đầu tháng 8, chia thành từng đợt đi đến Shannan, Nagqu, Nyingchi v.v. tập kết, âm mưu lấy Shannan làm đại bản doanh của chúng. Đồng thời, tập đoàn phản động thượng tầng "X" cũng tích cực mở rộng quân đội "X", số lượng quân đội "X" từ hơn 4000 người vào năm 1957, hiện nay phát triển bí mật thành hơn 9000 người.
Sau khi "Phong trào độc lập Tây Tạng" thành lập, nhanh chóng phát triển tổ chức tại các khu vực người Tạng sinh sống chủ yếu ở Thanh Hải, "X", Cam Túc, Tứ Xuyên, chúng lấy chùa chiền làm cứ điểm, xây dựng các chi nhánh. Sở hữu 60 phân hội, thành viên đạt hơn 6 vạn người. Và cũng đã thành lập chi nhánh tại Ấn Độ, Nepal, Bhutan, Vương quốc Anh... nơi người Tạng sinh sống.
Đặc biệt chú ý! Những Lạt ma, tăng nhân khoác áo tôn giáo đó có rất nhiều là thành viên quan trọng của tổ chức này, rất nhiều chùa chiền chính là điểm liên lạc, nơi cất giấu vũ khí, nơi tập trung nhân lực và trung tâm chỉ huy khu vực của tổ chức này.