Phi Báo Xuất Kích

Lượt đọc: 292 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 146
Vấn Đề Ấn Độ

❊ ❊ ❊

Nửa cuối năm, theo ủy thác của Quân ủy Trung ương, bộ phận hậu cần Quân đoàn Không quân... [nhận] báo cáo cơ mật quân sự... Với phương châm xây dựng trang bị vũ trang, tham chiếu tiêu chuẩn trang bị thời hậu thế đầu thế kỷ, họ dựa trên nguyên tắc: cái gì hiện tại có thể sản xuất được, hoặc sau khi nỗ lực có thể sản xuất được, thì đều cố gắng làm cho tân tiến nhất có thể. Họ đã biên soạn "Cương yếu phát triển quốc phòng năm...", từng bước thay thế trang bị hiện có của Quân Giải phóng Nhân dân. Họ giao kế hoạch trang bị vũ khí quy ước này cùng với bản vẽ, quy trình lắp ráp sản xuất, dữ liệu liên quan và một số mẫu vật cho các bộ ngành công nghiệp hàng không, tàu thủy, vũ khí, đồng thời phái lượng lớn kỹ thuật viên tham gia tổ chức thiết kế và sản xuất. Họ tận dụng triệt để thành tựu nghiên cứu khoa học quân sự thời hậu thế, tăng cường giao lưu với kỹ sư các bộ ngành, thúc đẩy quá trình chuyển hóa thành tựu khoa học kỹ thuật thời hậu thế sang thời đại này. Họ cùng cán bộ công nhân viên các doanh nghiệp quân công, vượt qua muôn vàn khó khăn, vừa xây dựng, vừa sản xuất, vừa trang bị cho quân đội, vừa đào tạo nhân sự sử dụng và bảo trì. Nhanh chóng chuyển hóa thành quả quân công thời hậu thế thành sức chiến đấu thực tế của quân đội ta. Việc sản xuất các sản phẩm quân công đã thúc đẩy mạnh mẽ sự hoàn thiện không ngừng của hệ thống công nghiệp nước ta, đẩy mạnh việc chuyển đổi kỹ thuật quân công sang dân dụng, hình thành vòng tuần hoàn lành mạnh cùng thúc đẩy lẫn nhau giữa quân và dân.

Sau vài năm nỗ lực, súng trường tự động kiểu... mô phỏng súng trường tự động thời hậu thế, súng bắn tỉa kiểu... mô phỏng súng bắn tỉa thời hậu thế, súng phóng lựu kiểu... mô phỏng súng phóng lựu thời hậu thế, súng máy phòng không... mô phỏng súng máy phòng không Bắc Điền thời hậu thế, súng máy lưỡng dụng cao-bình cỡ... ly.

Lựu đạn không tay cầm kiểu... mô phỏng loại... thời hậu thế. Xe tăng "Kẻ Hủy Diệt" mô phỏng kiểu... thời hậu thế. Xe bọc thép bánh lốp "Kẻ Xung Kích" mô phỏng xe bọc thép bánh lốp Triệu kiểu của quân ta thời hậu thế, trực thăng vũ trang "Thợ Săn" mô phỏng trực thăng vũ trang thời hậu thế, cùng các trang bị như pháo phản lực nhiều nòng cỡ... ly mô phỏng kiểu..., pháo phản lực "Bão Tố" cỡ... ly mô phỏng kiểu... đã lần lượt được trang bị cho các đơn vị thuộc Quân Giải phóng Nhân dân, cải thiện đáng kể trình độ hiện đại hóa của quân đội.

《Cương yếu phát triển quân đội năm...》 đề xuất nên lấy trọng điểm phát triển tên lửa tầm trung-gần và kỹ thuật thông tin điện tử làm chủ. Lục quân lấy trực thăng vũ trang và xe tăng làm lực lượng xung kích chính; Hải quân lấy tàu ngầm làm lực lượng tấn công chủ yếu; Không quân với đặc điểm kỹ thuật như tính năng bay tốt, nhẹ nhỏ linh hoạt, chi phí thấp, hiệu suất cao và dễ sử dụng bảo trì, lấy kiểu máy bay tiêm kích... làm máy bay chủ lực, và kiểu oanh tạc cơ... làm chính. Lấy máy bay vận tải làm nòng cốt, tăng cường khả năng phản ứng nhanh của Quân Giải phóng Nhân dân chúng ta.

Đến năm..., ... vạn quân Quân Giải phóng Nhân dân đã hoàn thành nhiệm vụ đổi mới trang bị. ... vạn người thuộc 6 quân đoàn đã được trang bị: ... xe tăng "Kẻ Hủy Diệt", ... xe bọc thép bánh lốp "Kẻ Xung Kích", ... nhiều loại xe khác. Trung đoàn hàng không lục quân, ... trực thăng vũ trang "Thợ Săn".

Không quân Quân Giải phóng Nhân dân đã được trang bị ... máy bay tiêm kích "Chim Ưng" mô phỏng tiêm kích kiểu..., ... oanh tạc cơ "Kẻ Phá Hoại" mô phỏng kiểu Oanh-6, ... máy bay vận tải lớn "Xe Lửa Trên Không" mô phỏng máy bay vận tải kiểu... Hải quân đã trang bị tàu ngầm động cơ diesel kiểu... mô phỏng tàu ngầm lớp "Kilo" do Cục thiết kế trung ương Rubin Nga chế tạo, ... tàu khu trục tên lửa, ... tàu hộ vệ, cùng ... tàu chi viện hậu cần các loại.

Mặc dù những vũ khí này vẫn còn vài điểm chưa thỏa đáng, cần chờ cải tiến và nâng cao, nhưng theo sự hoàn thiện không ngừng của nền tảng công nghiệp Trung Quốc và trình độ chế tạo được nâng cao, cùng sự xuất hiện của vật liệu mới, chúng sẽ dần được cải thiện. Cùng với việc trình độ hiện đại hóa của quân đội không ngừng được nâng cao, hàng loạt nhân tài quân sự kiểu mới có tố chất cao, được đào tạo chuyên nghiệp từ các trường quân sự như Đại học Quốc phòng, Đại học Kỹ thuật Thông tin, Đại học Kỹ thuật Hải quân, Đại học Kỹ thuật Không quân, Đại học Bảo đảm Hậu cần... cũng đã lần lượt bước lên các vị trí lãnh đạo quân sự các cấp. Các đơn vị Quân Giải phóng qua tinh giản, những người có thể ở lại đều tuyệt đối là tinh binh mãnh tướng. Họ luôn đặt việc huấn luyện quân sự ở tầm chiến lược, xuất phát từ thực chiến, huấn luyện bộ đội nghiêm túc và khó khăn. Trên cơ sở tiếp tục phát huy truyền thống vẻ vang của quân đội, đã hình thành một hệ thống tác chiến tương đối hoàn chỉnh. Bộ chỉ huy căn cứ đi sâu vào các quân binh chủng, dựa trên tình hình nhân sự và trang bị hiện tại của quân đội ta, tham chiếu 《Cương yếu tác chiến》 và 《Điều lệ chiến đấu》 của quân ta thời hậu thế, Bộ Tổng tham mưu đã xây dựng nên 《Cương yếu tác chiến》 và 《Điều lệ chiến đấu》 của Quân Giải phóng Nhân dân thời đại này. Các chiến khu lớn mỗi năm tổ chức một lần diễn tập quân sự liên hợp các quân binh chủng, nâng cao nhận thức của các chỉ huy chiến sĩ về chiến tranh hiện đại, thông qua diễn tập kịp thời phát hiện vấn đề, giải quyết vấn đề. Trong huấn luyện và diễn tập, những chỉ huy chiến sĩ dày dạn kinh nghiệm trận mạc này đã hiểu rõ nhiều chiến pháp mới, giúp hiệu năng vũ khí đạt mức tối đa. Nâng cao toàn diện tố chất tổng hợp và khả năng tác chiến trong điều kiện hiện đại của chỉ huy chiến sĩ quân đội ta.

7 năm kể từ ngày lập quốc, qua sự nỗ lực không ngừng nghỉ của toàn Đảng, toàn quân và nhân dân cả nước, quân đội ta bước đầu thực hiện được hiện đại hóa. Tuy số lượng chưa nhiều, nhưng về chất lượng đã đủ để xưng bá thế giới trong thời đại này. Chúng ta cuối cùng đã có vốn liếng để so tài cao thấp với Liên Xô và Mỹ.

Về mức độ quan tâm đến Tây Tạng, không có triều đại nào quan tâm như những người Cộng sản Trung Quốc. Sau khi nước Trung Hoa mới thành lập, vị Lãnh đạo tối cao đã đề xuất với Quân Giải phóng Nhân dân rằng: "Tiến vào Tây Tạng thà sớm chứ không nên muộn". Mặc dù cuộc chiến tranh Kháng Mỹ viện Triều đã bắt đầu, nhưng hành động tiến vào Tây Tạng của Quân Giải phóng Nhân dân không vì thế mà bị trì hoãn, và trong chiến dịch Xương Đô đã tiêu diệt chủ lực Tạng quân chống đối chính phủ trung ương, ngăn cản Quân Giải phóng tiến vào Tây Tạng. Chính quyền địa phương Tây Tạng dưới áp lực kép từ đòn tấn công quân sự và tranh thủ chính trị của Quân Giải phóng Nhân dân, đã đạt được thỏa thuận 17 điểm với Chính phủ Trung ương vào tháng 5 năm..., chính thức thừa nhận Tây Tạng trở về vòng tay của đại gia đình tổ quốc. Sau đó, Quân Giải phóng Nhân dân tiến quân vào Tây Tạng bằng phương thức hòa bình, tháng 9 năm... chính thức tiến trú Lhasa, tiếp quản nhiệm vụ phòng thủ Tây Tạng. Chính quyền địa phương Tây Tạng vẫn tiếp tục thực hiện quyền quản lý hành chính.

Tháng 2 năm..., khi Quân Giải phóng Nhân dân còn chưa tiến trú vào vùng nội địa Tây Tạng, quân Ấn Độ tại biên giới Trung-Ấn đoạn phía Đông tiếp tục tiến quân về phía Bắc từ hướng Đức Nhượng Tông, chiếm đóng trọng trấn Đạt Vượng ở phía Nam "Đường McMahon", và trục xuất cơ quan hành chính địa phương Tây Tạng tại địa phương đó. Chính quyền địa phương Tây Tạng khi đó đã phản đối việc này, chính phủ Ấn Độ lại hoàn toàn ngó lơ, nhưng chính quyền địa phương Tây Tạng lại không báo cáo tình hình này lên Chính phủ Nhân dân Trung ương.

Đối với những tình hình tại biên giới Trung-Ấn này, lúc đó phía Trung ương không hiểu rõ lắm. Mặc dù Đặng Phong từng nói chuyện về vấn đề biên giới Trung-Ấn trong lần đầu tiên gặp Lãnh đạo tối cao, nhưng lúc đó vì vội vàng quay về quân đội tham gia Kháng Mỹ viện Triều, nên nói không quá chi tiết. Trung ương cũng đang dốc toàn lực trù tính cho cuộc chiến tranh Kháng Mỹ viện Triều, với biên giới Trung-Ấn núi cao, đường xa, hố sâu thì lực bất tòng tâm. Tháng 10 năm..., Đặng Phong tận dụng dịp tham gia lễ kỷ niệm Quốc khánh, lại một lần nữa gặp gỡ Lãnh đạo tối cao. Anh kể lại chi tiết về vấn đề biên giới Trung-Ấn và quan hệ Trung-Ấn sau này: Sau khi nước Cộng hòa... thành lập, chính phủ Nehru ngăn cản đại diện chính quyền Tây Tạng đến Bắc Kinh thương thảo vấn đề giải phóng hòa bình; khi Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc tiến quân vào Tây Tạng, Ấn Độ liên tục cung cấp vũ khí cho vũ trang địa phương Tây Tạng, xúi giục chính quyền địa phương Tây Tạng ngăn cản Quân Giải phóng tiến vào Tây Tạng; vào ngày 2 tháng 2 năm nay, Ấn Độ phái quân chiếm đóng khu vực Đạt Vượng nằm ở phía Nam "Đường McMahon", vốn luôn nằm dưới sự quản lý của chính quyền địa phương Tây Tạng. Hiện nay cuộc chiến Kháng Mỹ viện Triều và vấn đề Đài Loan đều đã giải quyết xong. Nên đưa việc giải quyết vấn đề biên giới vào lịch trình. Phải bóp chết tham vọng lãnh thổ kiểu này của Ấn Độ từ trong trứng nước. Nếu không hậu hoạn vô cùng. Lãnh đạo tối cao lúc đó cũng không rõ cái gọi là "Đường McMahon" kia vạch ở đâu. Mãi cho đến khi Đặng Phong điều ra từ máy tính tấm bản đồ đánh dấu bằng màu sắc vùng lãnh thổ tranh chấp rộng 9 vạn km vuông giữa hai bên, Lãnh đạo tối cao mới hiểu rõ cái gọi là "Đường McMahon" kia và nhìn thấy sự khác biệt. Đặng Phong chỉ vào tấm bản đồ trên máy tính nói: "Toàn bộ biên giới Trung-Ấn dài khoảng... km, chia làm ba đoạn Đông, Trung, Tây. Trên mỗi đoạn biên giới đều có lãnh thổ tranh chấp." Anh di chuyển bản đồ điện tử đến biên giới Trung-Ấn nói, "Đoạn Đông: lãnh thổ tranh chấp 9 vạn km vuông, toàn bộ bị Ấn Độ chiếm đóng. Đường kiểm soát thực tế Trung-Ấn sau này chính là "Đường McMahon" phi pháp. Ấn Độ sau đó đã coi nó là biên giới hợp pháp, chính thức của họ, và vào năm... tuyên bố thành lập "Bang Arunachal", đồng thời di dân ồ ạt đến khu vực này. Người Ấn Độ định cư ở đó nhiều gấp ba lần tổng dân số Tây Tạng." Anh di chuyển bản đồ đến đoạn giữa biên giới Trung-Ấn nói, "Ở đoạn giữa, lãnh thổ tranh chấp 2000 km vuông, chia làm 4 chỗ, sau đó đều bị Ấn Độ chiếm đóng." Anh di chuyển bản đồ đến đoạn phía Tây biên giới Trung-Ấn nói, "Chỉ có ở đoạn phía Tây, lãnh thổ tranh chấp 3,3 vạn km vuông, chủ yếu là khu vực A-khắc-sách-khâm của Trung Quốc. Trong đó Ấn Độ chiếm đóng một chỗ là Barijas. Số còn lại đều nằm trong tay Trung Quốc. Ba đoạn trên cộng lại, Ấn Độ tổng cộng chiếm đóng 12,5 vạn km vuông lãnh thổ Trung Quốc, tương đương một tỉnh Chiết Giang, hai tỉnh rưỡi Đài Loan, gần bằng 1/100 tổng lãnh thổ Trung Quốc. Tranh chấp lãnh thổ với diện tích lớn như vậy, là trường hợp một quốc gia chiếm đóng phi pháp lãnh thổ của một quốc gia khác lớn nhất trong cộng đồng quốc tế hiện nay."

Lãnh đạo tối cao nghe xong phần giới thiệu của Đặng Phong với vẻ mặt nghiêm nghị, sau đó nói: "Ấn Độ xâm nhập vào lãnh thổ chúng ta, liên quan đến vấn đề chủ quyền lãnh thổ Trung Quốc, chúng ta tuyệt đối không nhượng bộ! Chúng ta có lý do để đánh. Nhưng bây giờ tạm gác lại đã. Không thể vội đánh. Thứ nhất, chúng ta còn chưa đủ mạnh, chưa có vốn liếng để xuất kích bốn phía. Quân Giải phóng Nhân dân vừa mới tiến vào Tây Tạng chưa được 1 vạn người. Đường bộ chưa tu sửa xong, sân bay chưa xây dựng xong. Lương thực của bộ đội vào Tây Tạng còn cần chuyển vận qua Ấn Độ, vì vậy không thể đẩy mạnh đến đa số các đoạn biên giới. Thứ hai, phải tranh thủ để quốc tế nhận thức đúng về thị phi trong cuộc đấu tranh biên giới Trung-Ấn, tranh thủ sự đồng tình và ủng hộ của đa số. Đừng để người ta gán cho cái ấn tượng hiếu chiến."

Đặng Phong nghe xong suy nghĩ của Chủ tịch, anh tiếp lời: "Chủ tịch, con có một giả thiết để giải quyết triệt để vấn đề Ấn Độ, không biết có thỏa đáng không?" Anh nhìn Lãnh đạo tối cao nói: "Trong thời hậu thế, sau khi phong trào Cộng sản quốc tế sụp đổ toàn diện, tại Nepal và Ấn Độ vẫn còn nhiều tổ chức Cộng sản kiên định với tư tưởng... Họ là những đảng phái giương cao ngọn cờ của Ngài, lấy tư tưởng làm kim chỉ nam cho Đảng. Đảng Cộng sản Nepal từng có lúc chiếm lĩnh phần lớn diện tích cả nước, giành được chính quyền toàn quốc trong tổng tuyển cử, chỉ là họ sinh bất phùng thời, không nhận được bất kỳ sự ủng hộ nào từ bên ngoài, dù chỉ là sự ủng hộ về mặt đạo lý, sau đó bị chính phủ Mỹ liệt vào danh sách tổ chức khủng bố. Thậm chí chính phủ nước ta cũng vội vã phủi sạch quan hệ, người phát ngôn Bộ Ngoại giao tại buổi họp báo định kỳ đã không thể chờ đợi mà nói: "Thế lực phản động trong nước Nepal đã đánh cắp tên của vị lãnh tụ vĩ đại của nhân dân Trung Quốc. Trung Quốc chưa bao giờ có bất kỳ quan hệ nào với họ, trong lãnh thổ Trung Quốc cũng không có bất kỳ tổ chức hay đoàn thể nào có liên hệ với họ". Đảng Cộng sản Ấn Độ (Mác-Lê) cũng đang kiên trì tư tưởng của Ngài, cũng từng giành được chính quyền địa phương tại vài bang của Ấn Độ. Dựa trên những tình hình thời hậu thế này, nên con nghĩ, chúng ta bây giờ hãy tăng cường liên hệ với lực lượng Cộng sản ở Nam Á, bồi dưỡng ra một lực lượng thân Trung Quốc trong số họ, thành lập một hoặc vài quốc gia chính quyền xã hội chủ nghĩa ở phía Bắc sông Hằng, làm Ấn Độ tan rã, vĩnh viễn xóa bỏ mối ẩn họa ở biên thùy phía Tây của nước ta. Để không gây ra phiền toái không cần thiết cho đất nước, việc này do căn cứ của chúng ta phái người bí mật thực hiện."

"Ha, ha, ha", Lãnh đạo tối cao cười vui vẻ, ông dùng tay phải chỉ chỉ về phía Đặng Phong rồi nói: "Không hổ danh là thần tiên, ý tưởng này của cậu rất có tính sáng tạo." Tiếp đó, ông hồi tưởng lại như đếm những món đồ quý: "Nói về Đảng Cộng sản Ấn Độ và Đảng ta thực sự có chút duyên nợ. Năm..., có một người Ấn Độ tên là Roy, được Ban chấp hành Quốc tế Cộng sản phái đến Trung Quốc để chỉ đạo công tác. Nhưng người Ấn Độ này, khi đến Trung Quốc liền tiết lộ "Chỉ thị tháng Năm" của Quốc tế Cộng sản về cách mạng Trung Quốc cho Uông Tinh Vệ, trực tiếp dẫn đến sự phân liệt Quốc-Cộng. Lúc đó Stalin vì nhu cầu đấu tranh nội bộ Đảng nên chưa xử phạt Roy ngay, mãi cho đến khoảng năm... mới khai trừ người Ấn Độ này ra khỏi Quốc tế Cộng sản". Lãnh đạo tối cao dừng lại trầm tư một lát rồi nói tiếp: "Người Cộng sản Trung Quốc chúng ta từ trước đến nay đều chủ trương, trong giao lưu liên Đảng, giữa các đảng anh em, dù lớn hay nhỏ đều nên hoàn toàn bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau, tuân thủ nguyên tắc không can thiệp vào công việc nội bộ của Đảng khác. Phải tôn trọng con đường phát triển... mà Đảng Cộng sản các nước lựa chọn dựa trên tình hình cụ thể của nước mình, nhưng việc ủng hộ đảng anh em, lật đổ ách thống trị phản động của giai cấp tư sản trong nước họ, cũng là nghĩa vụ quốc tế vô sản mà người Cộng sản chúng ta nên làm".

Đặng Phong biết: Thời điểm Thế chiến thứ nhất kết thúc và Cách mạng Tháng Mười Nga thắng lợi, chính là thời kỳ thai nghén của phong trào Cộng sản quốc tế trên toàn thế giới, cũng chính là lúc chủ nghĩa tư bản Ấn Độ và phong trào công nhân trỗi dậy, điều này đã cung cấp nền tảng vật chất và mảnh đất xã hội cho sự truyền bá của tư tưởng xã hội chủ nghĩa và Cộng sản ở Ấn Độ. Các thành viên của những tổ chức cách mạng bí mật thuộc tầng lớp tiểu tư sản ở Ấn Độ và một số ít thanh niên cấp tiến trong Đảng Quốc đại đã trở thành những người đầu tiên tiếp nhận tư tưởng xã hội chủ nghĩa và Cộng sản. Những người này, có người ở nước ngoài, có người ở trong nước Ấn Độ. Người Roy mà Lãnh đạo tối cao nhắc tới, từng là thành viên của tổ chức cách mạng bí mật Bengal, sau đó vì nhiều lý do mà chạy trốn sang Mexico, tham gia Đảng Xã hội Mexico, và cùng những người Cộng sản trong Đảng thành lập Đảng Cộng sản Mexico. Năm..., Roy tham gia Đại hội lần thứ hai của Quốc tế Cộng sản, được bổ nhiệm là một trong những người phụ trách chính của Cục Trung Á thuộc Quốc tế Cộng sản. Cùng năm đó, vào tháng 10, ông ta lại sáng lập Đảng Cộng sản kiều dân Ấn Độ tại Tashkent, thủ phủ của Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Xô viết Uzbekistan, bắt đầu tuyên truyền và giới thiệu chủ nghĩa Marx trong kiều dân và thông qua kiều dân để truyền bá đến trong nước Ấn Độ, trình bày tình hình và nhiệm vụ đấu tranh dân tộc của Ấn Độ.

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.