Phi Báo Xuất Kích

Lượt đọc: 292 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 183
Giải Quyết Triệt Để Vấn Đề Biên Giới Trung - Miến

❊ ❊ ❊

Đứng trước những lời nói tuy rất bình tĩnh của Đặng Phong, nhưng ẩn sau sự bình tĩnh ấy lại là những biện pháp Lôi Đình có thể sử dụng bất cứ lúc nào.

Thủ tướng Miến Điện thầm gào thét trong lòng: "Uy hiếp! Uy hiếp bằng vũ lực trần trụi!"

Đặng Phong tiếp tục đưa ra hai vấn đề biên giới khác: "Vấn đề thứ hai là khu vực tam giác Mãnh Mão tại nơi giao nhau của sông Nam Uyển và sông Thụy Lệ, diện tích khoảng 250 km2. Đây là lãnh thổ cố hữu của Trung Quốc, điểm này ngay cả Anh trong các hiệp ước cũng đã ghi rõ thừa nhận. Năm 1897, Anh lấy danh nghĩa "thuê vĩnh viễn" để giành quyền quản lý đối với mảnh đất này của Trung Quốc. Miến Điện sau này kế thừa quan hệ "thuê vĩnh viễn" này từ người Anh. Bây giờ chúng tôi quyết định bãi bỏ cái gọi là quan hệ "thuê vĩnh viễn" này, thu hồi quyền quản lý lãnh thổ này; vấn đề thứ ba là đoạn biên giới chưa xác định ở phía bắc núi Tiêm Cao. Đoạn biên giới này trước đây chưa bao giờ được hoạch định. Vì muốn mở rộng thuộc địa, đầu năm 1911, Anh đã dùng vũ lực xâm chiếm khu vực Phiến Mã. Phiến Mã từ xưa đến nay vốn là lãnh thổ thiêng liêng của Trung Quốc. Từ triều đại nhà Đường thế kỷ thứ 8 đến trước thềm sụp đổ của nhà Thanh năm 1911, khu vực Phiến Mã luôn nằm dưới quyền quản lý của chính phủ Trung Quốc. Cuối năm 1910, nhân lúc núi Cao Ly Cống bị tuyết phong tỏa, giao thông giữa Phiến Mã và nội địa tạm thời bị cắt đứt, quân Anh đã phái hơn 2.000 quân viễn chinh, dùng vũ lực chiếm đóng khu vực Phiến Mã. Nhân dân Phiến Mã rộng khắp đã vùng lên kháng chiến, triển khai cuộc chiến đẫm máu với quân viễn chinh Anh. Học sinh, công nhân và thị dân ở Bắc Kinh, Thượng Hải, Côn Minh... cũng đồng loạt xuống đường, lên án hành vi xâm lược vũ trang của đế quốc Anh. Dưới sức ép, chính phủ Anh buộc phải thừa nhận trong công hàm gửi chính phủ Trung Quốc lúc bấy giờ vào ngày 10 tháng 4 năm 1911 rằng Phiến Mã, Cương Phòng, Cổ Lãng thuộc về Trung Quốc. Thế nhưng lũ thực dân Anh lại như một lũ lưu manh, không hề có lý lẽ mà tiếp tục xâm chiếm khu vực này. Cho nên chúng tôi cho rằng, đoạn biên giới chưa xác định từ núi Tiêm Cao đến điểm cuối phía tây của biên giới Trung - Miến, ngoài khu vực Phiến Mã, Cổ Lãng, Cương Phòng vốn thuộc Trung Quốc ra, cần phải hoàn toàn dựa theo đường biên giới truyền thống đã hình thành trong lịch sử để hoạch định biên giới hai nước."

Thủ tướng Miến Điện Ngô Ba Thụy im lặng nghe xong lời Đặng Phong, tức giận nói: "Tôi và chính phủ Miến Điện cho rằng phương án anh vừa nêu không phải là một phương án khiến cả hai bên chúng tôi cảm thấy hài lòng. Nhóm ngoại giao nội các của chúng tôi cũng cho rằng phương án của anh là vô lý, người dân của chúng tôi cũng sẽ không chấp nhận."

Đặng Phong dùng ánh mắt hơi khinh miệt nhìn Thủ tướng Miến Điện đang có phần kích động, sau đó rất bình tĩnh nói: "Thủ tướng, ông và chính phủ của ông tất nhiên có thể nghĩ như vậy, nhưng tôi có thể chịu trách nhiệm mà nói với ông rằng, đừng vội vàng phủ nhận phương án của tôi. Sau khi trở về, các ông hãy cân nhắc kỹ càng. Nhưng tôi nói cho ông và nội các của ông biết, thời gian giải quyết vấn đề này không nên kéo dài quá lâu, cứ định là giải quyết vào cuối năm nay đi. Nói rõ ràng hơn, tức là trước ngày 31 tháng 12 năm 1956, Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc bất kể sử dụng phương thức nào đều phải tiến đóng vào các khu vực nêu trên, thực thi chủ quyền quốc phòng." Đặng Phong nói xong liền tỏ thái độ tiễn khách.

Ngô Ba Thụy vô cùng tức giận nghĩ: "Trung Quốc sao lại sắp xếp cái gã "nhị can tử" này đến đàm phán? Đây đâu phải đàm phán, rõ ràng là dọa nạt, uy hiếp, cộng thêm mệnh lệnh, tối hậu thư."

Nhìn Thủ tướng Miến Điện Ngô Ba Thụy đứng dậy chuẩn bị rời đi, Đặng Phong mỉm cười nói: "Đúng rồi, còn một việc ông chắc chắn sẽ rất hứng thú." Đặng Phong nhấp một ngụm trà, nhìn vị Thủ tướng Miến Điện đang có chút bất bình trước mắt, cố tỏ vẻ bí ẩn nói: "Ông có biết bạn của ông, ông Nehru chết như thế nào không? Hì hì, ông ta bị chính tham vọng không biết lượng sức mình của mình hại chết đấy."

Lúc này Ngô Ba Thụy thực sự muốn tát mạnh vào mặt tên người Trung Quốc đáng ghét đang chuẩn bị bắt tay từ biệt mình này. Nhưng ông ta không dám, ông ta chỉ có thể lôi phong độ "nhà ngoại giao" ra, bắt tay từ biệt với vị Đặng Chủ nhiệm có vẻ ngoài tĩnh lặng như nước, ánh mắt rực lửa nhưng trong lòng lại đầy ý chí chinh phục tất cả này.

Sau khi Ngô Ba Thụy từ Đặc khu Sơn Nam của Trung Quốc trở về Rangoon, đã viết một lá thư với lời lẽ vô cùng gay gắt gửi cho Chu Ân Lai. Trong thư, ông ta lên án mạnh mẽ sự dọa nạt, uy hiếp của Đặng Phong. Sau đó, Ngô Ba Thụy đưa ra phương án của họ: Hy vọng chính phủ Trung Quốc có thể chấp nhận tình trạng biên giới mà Miến Điện thừa kế từ chính quyền thực dân Anh; ở đoạn phía nam thừa nhận "Đường 1941"; ở đoạn giữa vô điều kiện để khu vực tam giác Mãnh Mão do Miến Điện quản lý. Chỉ trao trả lại cho Trung Quốc 50 dặm vuông lãnh thổ bao gồm Phiến Mã, Cương Phòng, Cổ Lãng ở đoạn phía bắc. Đối với điều này, Chu Ân Lai cũng không giống như trong lịch sử hậu thế, mà trực tiếp viết thư trả lời: Về vấn đề biên giới Trung - Miến, Trung ương đã ủy thác cho chính quyền Đặc khu Sơn Nam Trung Quốc – Chủ nhiệm Ủy ban Quản lý Đặc khu Sơn Nam Đặng Phong thay mặt chính phủ Trung Quốc toàn quyền xử lý việc này. Nếu giải quyết vấn đề biên giới Trung - Miến theo ý kiến phía Miến Điện, sẽ gây ra việc mất đi một phần lãnh thổ Trung Quốc, tình hình các giới và các khu vực dân tộc thiểu số ở Vân Nam sẽ không ổn định. Chính phủ của chúng tôi sẽ phải chịu sự chỉ trích của nhân dân. Chúng tôi sẽ trở thành Lý Hồng Chương. Tại Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc của nước ta cũng sẽ không thông qua được, Chính phủ Nhân dân Trung ương cũng không thể giải thích và bàn giao với nhân dân cả nước. Tôi nghĩ vấn đề biên giới giữa hai nước Trung - Miến, Chủ nhiệm Đặng Phong đã đàm phán rõ ràng với ông rồi, các sự việc cụ thể, xin các ông tiếp tục thương thảo với ông ấy."

Đối với thái độ ép người quá đáng của Đặng Phong và hàng chục vạn đại quân "hổ lang" của Trung Quốc đang đóng quân tại Đặc khu Sơn Nam và Ấn Độ, Thủ tướng Miến Điện Ngô Ba Thụy dù có nóng tính đến mấy cũng chỉ có thể nhịn. Kết cục của Nehru ở Ấn Độ vẫn còn đó. Cân nhắc lợi hại, chọn cái nhẹ trong hai cái hại. Còn lại chỉ có thể theo phương án của Đặng Phong, ngoan ngoãn ký kết "Hiệp ước biên giới Trung - Miến".

"Hiệp ước biên giới Trung - Miến" được ký kết lần này đã tránh cho Trung Quốc việc mất đi hàng ngàn km2 lãnh thổ. Ở Miến Điện sau này sẽ không bao giờ còn "Đặc khu thứ nhất" nữa, hàng chục vạn người Trung Quốc sẽ không bao giờ phải chịu sự áp đặt của cái danh xưng dân tộc "Kokang" ở Miến Điện nữa.

Trên thế giới cũng bớt đi một tam giác vàng là nơi tập kết ma túy và thuốc phiện. Thực ra đối với Miến Điện mà nói, đây tuyệt đối là việc tốt. Ở "Đặc khu thứ nhất" mà Trung Quốc mất đi trong hậu thế, nơi đó hoàn toàn là một quốc gia trong quốc gia của Miến Điện, người Kokang thực hiện tự trị cao độ, sở hữu quân đội riêng và tự quản lý các công việc nội bộ. Kokang không khác gì nội địa Trung Quốc: nói tiếng Hán, viết chữ Hán, sử dụng nhân dân tệ, trường học dạy tiếng Hán Vân Nam, số điện thoại là mã vùng Trung Quốc, máy bàn cũng là mã vùng Vân Nam, các nhu yếu phẩm sinh hoạt của "người Kokang" hay chính là người Hán đều dựa vào nhập khẩu từ Trung Quốc. Thật không hiểu một nơi như vậy có ý nghĩa gì đối với Miến Điện? Nếu chính phủ Trung Quốc hậu thế có thể nhìn vào tình đồng bào mà giúp đỡ một chút, e là đã có thể lật đổ chính phủ Miến Điện rồi.

Đảng Cộng sản Nam Á sau nửa năm chuẩn bị thành lập, vào ngày 1 tháng 10 năm 1956, đã tuyên bố thành lập Cộng hòa Nhân dân Nam Á tại New Delhi. Cộng hòa Nhân dân Nam Á có diện tích lãnh thổ 1,13 triệu km2, dân số 110 triệu người. Nhìn từ bản đồ của Cộng hòa Nhân dân Nam Á, phía bắc dựa vào dãy Himalaya, giáp với Trung Quốc, Nepal, Bhutan, Sikkim; phía tây tiếp giáp Pakistan; phía đông dựa vào huyện Tây Lý (tức hành lang Siliguri cũ) thuộc Đặc khu Sơn Nam của Trung Quốc; phía nam đối diện với Ấn Độ. Ấn Độ lúc này lãnh thổ chỉ còn lại 1,43 triệu km2, tổng dân số 300 triệu người. Không gian chật hẹp, cơ số dân số khổng lồ, lại mất đi vựa lúa đồng bằng sông Hằng, khiến Ấn Độ hoàn toàn bị phế bỏ.

Ngày 20 tháng 10 năm 1956, Chủ tịch Đảng Cộng sản Nam Á, Chủ tịch Cộng hòa Nhân dân Nam Á, Tổng tư lệnh Lực lượng vũ trang toàn quốc Nam Á, đồng chí Nạp Mạt Đệ đã dẫn đầu một đoàn đại biểu hơn 100 người đến Bắc Kinh để thực hiện chuyến thăm hữu nghị tới Trung Quốc. Ông bày tỏ lòng biết ơn đối với chính phủ và nhân dân Trung Quốc vì đã viện trợ vô điều kiện cho cuộc đấu tranh giành độc lập của nhân dân Nam Á. Tại tiệc chiêu đãi chào mừng, Thủ tướng Chu Ân Lai bày tỏ, Trung Quốc sẽ như mọi khi, tiếp tục ủng hộ cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa và xây dựng xã hội chủ nghĩa của Cộng hòa Nhân dân Nam Á. Trong những ngày tiếp theo, hai bên Trung - Nam đã ký kết một loạt văn kiện hợp tác và văn kiện biên giới giữa hai nước, xác định rất rõ ràng đường biên giới của hai nước.

Ngày thứ hai sau khi đến Bắc Kinh, dưới sự tháp tùng của Đặng Phong, Nạp Mạt Đệ đã đến Cúc Hương Thư Ốc ở Trung Nam Hải để bái kiến vị thầy vĩ đại của cuộc cách mạng vô sản Đảng Cộng sản Nam Á, vị lãnh tụ vĩ đại của nhân dân Trung Quốc. Chủ tịch cùng sự tháp tùng của Chu Ân Lai đứng trước thư phòng đón tiếp đoàn Nạp Mạt Đệ. Nạp Mạt Đệ mang theo tâm trạng vô cùng tin tưởng và sùng bái bước lên phía trước, thực hiện nghi lễ quân đội chào Chủ tịch và Thủ tướng Chu Ân Lai. Chủ tịch vội vàng nắm lấy tay phải đang chào của Nạp Mạt Đệ nói: "Không cần, không cần mà," rồi tiện thể nắm tay Nạp Mạt Đệ bước vào Cúc Hương Thư Ốc. Trước giá sách đặt vài chiếc ghế sofa kiểu cũ hình móng ngựa, khoảng không gian ở giữa không còn nhiều.

Khi bắt tay Đặng Phong, Chủ tịch nhìn Đặng Phong với ánh mắt quan tâm nói: "Thần tiên, so với lần trước gặp cậu, lại đen đi, gầy đi rồi. Thân thể là vốn liếng của cách mạng, đừng có làm cạn kiệt vốn liếng chứ. Muốn điều cậu về mà nhất thời chưa có nhân sự phù hợp, đành làm khổ vị thần tiên cậu phải ngồi trấn giữ ở đó rồi."

Đứng bên cạnh Chủ tịch, Nạp Mạt Đệ mang theo chút áy náy, nói bằng tiếng Hán: "Mấy năm nay đồng chí Đặng Phong đã làm cho chúng tôi quá nhiều, hầu như việc gì chúng tôi cũng phải tìm anh ấy, có những lúc chính chúng tôi cũng cảm thấy có chút ngại ngùng."

"Phấn đấu thì sẽ có hy sinh mà, đồng chí Đặng Phong vì sự nghiệp giải phóng vô sản Nam Á mà sụt mấy cân thịt, tôi thấy rất đáng giá." Vị lãnh tụ tối cao tiện tay ra hiệu cho mọi người ngồi xuống, sau đó tự châm một điếu thuốc nói với Nạp Mạt Đệ: "Các cậu sau mấy năm phấn đấu gian khổ, cuối cùng đã xây dựng được chính quyền vô sản ở Nam Á, trước tiên tôi xin chúc mừng thắng lợi vĩ đại mà các cậu đã giành được."

"Chủ tịch, nhiều năm qua, nhân dân Nam Á chịu sự thống trị và áp bức của chủ nghĩa thực dân Anh, chủ nghĩa phong kiến, chủ nghĩa tư bản. Để lật đổ sự thống trị của thực dân Anh và chính phủ phản động Ấn Độ, nhân dân Nam Á đã thực hiện nhiều nỗ lực với nhiều hình thức đấu tranh không ngừng, nhưng vẫn chưa tìm được con đường đúng đắn. Cho đến khi nước Trung Hoa mới thành lập, mới gửi đến cho những người Cộng sản Nam Á chủ nghĩa Mao Trạch Đông. Những người Cộng sản Nam Á vốn đang mải miết tìm kiếm trong bóng tối đã phát hiện ra ngọn hải đăng rực rỡ mang tên chủ nghĩa Mao Trạch Đông này, chúng tôi mới tìm thấy phương hướng đúng đắn. Dưới sự chỉ dẫn tư tưởng của Ngài, mới đưa phong trào cách mạng Nam Á lên con đường đúng đắn, mới khiến Đảng Cộng sản Nam Á và Quân Giải phóng Nhân dân Nam Á do Đảng lãnh đạo, từ nhỏ đến lớn, từ yếu đến mạnh, từ thắng lợi này bước tới thắng lợi lớn hơn. Dưới sự chỉ đạo của Ủy ban Đặc nhiệm Ấn Độ do đồng chí Đặng Phong đứng đầu và sự hỗ trợ vô tư của nhân dân Trung Quốc, cuối cùng đã lật đổ sự thống trị đen tối của giai cấp đại tư sản và địa chủ lớn ở Ấn Độ, xây dựng nên chính quyền vô sản đầu tiên ở khu vực Nam Á." Nạp Mạt Đệ vô cùng chân thành nói, "Nhân dân Nam Á sẽ mãi mãi trân trọng tình hữu nghị chiến đấu được kết tinh bằng máu của nhân dân Trung - Nam."

"Thắng lợi mà các cậu giành được là kết quả của việc các cậu vận dụng chủ nghĩa Mác với chân lý phổ quát kết hợp vào thực tiễn cụ thể của cách mạng nước mình, là thắng lợi của quyết tâm kiên trì chiến đấu, không sợ hy sinh của nhân dân Nam Á. Thắng lợi của các cậu cũng là sự cổ vũ và ủng hộ to lớn đối với chúng tôi."

Nạp Mạt Đệ giới thiệu tóm tắt tình hình cách mạng ruộng đất và đấu tranh đô thị mà Đảng Cộng sản Nam Á đã thực hiện trong mấy năm qua cùng những khó khăn gặp phải khi mới thành lập quốc gia.

Chủ tịch cũng đưa ra ý kiến với đồng chí Nạp Mạt Đệ và Trung ương Đảng Cộng sản Nam Á về cách mạng xã hội chủ nghĩa và xây dựng xã hội chủ nghĩa ở Nam Á, ông cuối cùng nói: "Tình hình Nam Á các cậu hiểu rõ hơn chúng tôi, các cậu tự đưa ra quyết định, ý kiến của tôi chỉ để các cậu tham khảo. Trên thế giới không có chân lý tuyệt đối, đối với lời của tôi các cậu cũng đừng quá mê tín."

Cuối cùng, đồng chí Nạp Mạt Đệ nói: "Thưa đồng chí Chủ tịch, vấn đề lớn nhất mà chúng tôi phải đối mặt hiện nay là sự phản công mà phe phản động Ấn Độ có thể phát động bất cứ lúc nào. Chủ tịch, tôi có một thỉnh cầu, mong ngài phê chuẩn cho Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc Tập đoàn quân số 6 được đóng quân thường trực tại Cộng hòa Nhân dân Nam Á để đảm bảo Cộng hòa Nhân dân Nam Á mới sinh ra vượt qua giai đoạn ấu thơ một cách an toàn."

"Đối với những vấn đề này, cậu vẫn phải tìm cậu ấy," Chủ tịch cười chỉ vào Đặng Phong nói với đồng chí Nạp Mạt Đệ: "Đàm phán với đồng chí Đặng Phong, tìm cậu ấy còn hơn tìm tôi. Trung Quốc có câu tục ngữ, quan huyện không bằng quan hiện quản, cậu ấy hiện giờ là Chủ tịch của các cậu mà, cậu ấy hiểu rõ tình hình của các cậu hơn."

Tiếng Hán của Nạp Mạt Đệ rất tốt, nhưng đối với kiểu tục ngữ này vẫn chưa thể hiểu ngay được, ông ném ánh mắt cầu cứu về phía Đặng Phong. Đặng Phong tất nhiên hiểu trình độ tiếng Hán của Nạp Mạt Đệ hơn, Đặng Phong tiếp lời nói với Nạp Mạt Đệ: "Ý của 'quan huyện không bằng quan hiện quản' chính là: gặp vấn đề, tìm lãnh đạo cấp cao không bằng tìm người phụ trách trực tiếp thì thực tế hơn."

"Ha ha ha," sau khi nghe lời giải thích của Đặng Phong, Nạp Mạt Đệ cười lớn nói với Chủ tịch: "Vòng vo một hồi, vẫn phải tìm người 'hiện quản' là anh ấy, tôi chỉ là thấy anh ấy mỗi ngày việc quá nhiều nên mới tìm Chủ tịch là 'quan huyện' thôi."

"Hì hì hì," Chủ tịch cũng bị Nạp Mạt Đệ chọc cười, "Thắng lợi của các cậu đã làm thay đổi về chất cục diện chính trị ở Nam Á, sẽ phải đối mặt với nhiều tình huống phức tạp không ngờ tới. Các cậu lại vừa mới lập quốc, việc cần làm cũng nhiều, có người giúp đỡ là cần thiết." Vị lãnh tụ tối cao chỉ vào đầu mình nói: "Đồng chí Đặng Phong ở đây có kiến thức, có văn hóa, đối với nhiều sự việc đều có tầm nhìn xa trông rộng. Có việc gì hãy bàn bạc với cậu ấy nhiều hơn."

"Đúng! Đúng! Chủ tịch nói rất đúng!" Nạp Mạt Đệ liên tục nói: "Mấy năm nay tôi hiểu rất sâu sắc về đồng chí Đặng Phong, anh ấy nắm bắt sự vật cực kỳ chính xác, liệu việc như thần."

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.