Phi Báo Xuất Kích

Lượt đọc: 292 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 182
Vấn Đề Biên Giới Trung - Miến

❊ ❊ ❊

Chính phủ Trung Quốc căn cứ vào kết quả trưng cầu dân ý về vấn đề quy thuộc của 7 bang vùng Đông Bắc Ấn Độ và nghị quyết số 1370A của Liên Hợp Quốc, đã chấp nhận yêu cầu xin gia nhập Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa của 7 bang vùng Đông Bắc Ấn Độ. Sau khi thảo luận tại phiên họp đặc biệt của Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc, đã quyết định phê chuẩn đơn xin gia nhập Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa của khu vực này, và bắt đầu từ ngày 16 tháng 6 năm 1956, chính thức đưa khu vực này vào lãnh thổ Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Tại khu vực này, thành lập Đặc khu hành chính Sơn Nam thuộc Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, tất cả các dân tộc trong toàn đặc khu đều được hưởng quyền lợi bình đẳng như 56 dân tộc khác của Trung Quốc.

Chính phủ Nhân dân Trung ương tuyên bố sẽ dốc sức hỗ trợ cường độ phát triển của đặc khu Sơn Nam, ưu tiên phát triển kinh tế, văn hóa của đặc khu Sơn Nam. Đồng thời quyết định miễn trừ nhiệm vụ nộp thuế cho ngân sách trung ương trong 10 năm đối với Đặc khu hành chính Sơn Nam.

Đảng ủy căn cứ đã sớm lập quy hoạch cho việc xây dựng kinh tế quy mô lớn tại đặc khu Sơn Nam. Quy hoạch này đã được Lý Đại Vi đại diện Đảng ủy căn cứ đệ trình lên Thủ tướng Quốc vụ viện Chu Ân Lai từ năm 1953. Sau khi được Quốc vụ viện cùng các bộ ban ngành liên quan chứng minh đầy đủ và cho rằng hoàn toàn khả thi, nên ngay sau khi đặc khu Sơn Nam được thành lập, đã lập tức thực hiện theo quy hoạch này. Một số doanh nghiệp trực thuộc trung ương và các tỉnh thành tiên phong tiến vào khu vực này, tiến hành hỗ trợ đối khẩu bao thầu cho đặc khu Sơn Nam. Tóm lại, các ngành dọc và ngang cùng bắt tay vào cuộc, khơi dậy một cao trào xây dựng đặc khu Sơn Nam.

Sư đoàn Công binh Cơ giới số 1 của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc với công huân hiển hách, vào tháng 8 năm 1952 đã thông tuyến đường cao tốc Thanh Tạng dài 1937 km từ thành phố Tây Ninh, tỉnh Thanh Hải đến thành phố Lhasa, sau đó lại chuyển chiến tới A Lị và Tân Cương, hoàn thành việc xây dựng đường cao tốc Tạng - Tân. Khi chiến tranh với Ấn Độ nổ ra, sư đoàn công binh cơ giới đặc biệt thiện chiến này đã phối hợp với quân phản kích chuyển chiến ngàn dặm, gặp núi mở đường, gặp nước bắc cầu, hiện nay lại bắt đầu việc xây dựng tuyến đường chiến lược Tạng - Sơn (Lhasa - đặc khu Sơn Nam) gian khổ hơn. Chỉ mất hai tháng đã thông được tuyến đường đơn giản dài gần 200 km từ huyện Na Thố đến Tezpur. Từng đoàn quân xây dựng tiến vào đặc khu Sơn Nam qua phía Nam, qua sông Yarlung Tsangpo, qua cảng Chittagong của Đông Pakistan, cắm trại đóng quân tại khắp nơi ở đặc khu Sơn Nam, đặc biệt là hai bên bờ sông Yarlung Tsangpo (đoạn sông Yarlung Tsangpo chảy vào Ấn Độ trước đây gọi là sông Brahmaputra, nay đã bãi bỏ, thống nhất gọi là sông Yarlung Tsangpo). Từ đó, nơi đây trở thành khu vực nhập cư lớn nhất của Trung Quốc, tập trung người nhập cư từ khắp mọi miền đất nước. Văn hóa các vùng miền Trung Quốc giao thoa tại đặc khu Sơn Nam, sự lai hợp của các loại văn hóa chắc chắn sẽ sản sinh ra nền văn hóa nhập cư mới đầy sức sống nhất, nền văn hóa nhập cư này chính là nền văn hóa có sức sống và sức sáng tạo mạnh mẽ nhất.

Đặng Phong điện báo cho thủ trưởng cao nhất, kiến nghị Trung ương từ bây giờ hãy tổ chức huy động dân cư ở những vùng đá vôi hóa (sa mạc hóa đá) tại Quý Châu và những vùng bị xói mòn đất nghiêm trọng tại Thiểm Tây - Cam Túc trong tương lai, di cư một cách có kế hoạch với số lượng lớn đến đặc khu Sơn Nam, nhằm thay đổi tỷ lệ nhân khẩu các dân tộc tại đặc khu Sơn Nam, đẩy mạnh Hán hóa khu vực này, đồng thời khuyến khích thông hôn với người bản địa. Đồng thời, tiến hành phong sơn dục lâm (đóng cửa rừng, trồng cây) tại các vùng đá vôi hóa ở Quý Châu và các vùng xói mòn đất nghiêm trọng ở Thiểm Tây - Cam Túc, khôi phục thảm thực vật sinh thái ở đó, giảm thiểu sự xói mòn đất ở cao nguyên Hoàng Thổ, khiến nước sông Hoàng Hà trở nên trong xanh.

Thủ trưởng cao nhất đương nhiên có tầm nhìn xa trông rộng đối với ý nghĩa chiến lược của đặc khu được thành lập tại khu vực Ấn Độ Dương này, đã dành sự ủng hộ toàn lực cho lãnh đạo cao nhất của đặc khu là Đặng Phong, đối với công cuộc xây dựng các mặt của đặc khu Sơn Nam, đương nhiên đã dành sự chỉ đạo toàn diện và hỗ trợ mạnh mẽ.

Đối mặt với vùng lãnh thổ mới mà Đặng Phong có thể hô mưa gọi gió này, Trần Tinh đương nhiên sẽ không bỏ qua, cô đích thân dẫn theo tinh binh mãnh tướng của Nông trường Lam Thiên chiếm lĩnh thị trường to lớn này. Đưa một phần khu trình diễn nông nghiệp hiện đại của Thẩm Dương chuyển trực tiếp tới đây, xây dựng các trang trại nuôi gà, bò sữa, lợn, nhà máy thức ăn chăn nuôi, nông trường hiện đại hóa quy mô lớn. Đồng thời truyền thụ kỹ thuật nông nghiệp hiện đại cho người nhập cư từ nội địa và người bản địa nơi đây. Giúp họ xây dựng một loạt các cơ sở thực phẩm rau, thịt, trứng. Để họ nhanh chóng cắm rễ, trở nên giàu có. Bởi vì đây là quốc gia xã hội chủ nghĩa, nhưng tuyệt đối không cho phép một bộ phận người làm giàu trước quay lại áp bức, bóc lột những người chưa giàu.

Các nhà máy chế biến gỗ bắt đầu tiến hành tỉa thưa rừng nguyên sinh nơi đây, đưa gỗ đã qua sơ chế lên tàu vận chuyển đến khắp nơi trên tổ quốc; các đội khoan dầu và doanh nghiệp thép tiến vào Digboi và Dibrugarh, Namrup để hình thành một khu công nghiệp. Một số ngành công nghiệp thâm dụng lao động như gia công may mặc, sản xuất đồ chơi, đã tiến vào đặc khu Sơn Nam để tăng việc làm cho người bản địa. Giáo dục đại học ở đây tốt hơn các khu vực khác của Trung Quốc, từng đợt người được giáo dục đại học được phân công về nội địa tổ quốc, cải tạo gene văn hóa của họ.

Một tuyến đường cao tốc từ thị trấn Doom Dooma ở phía Đông Bắc, thông thẳng tới cảng Chittagong của Đông Pakistan ở phía Tây Nam, xuyên suốt từ Đông Bắc đến Tây Nam đặc khu, và một tuyến đường cao tốc khác từ huyện Siliguri ở phía Tây, dọc theo sông Yarlung Tsangpo xuyên ngang Đông - Tây đến thị trấn Doom Dooma, hai tuyến đường cao tốc này giống như hình chữ V nằm nghiêng, đã kết nối đặc khu Sơn Nam trông như một chú chim bồ câu đang bay. Hai sân bay lớn lần lượt được xây dựng tại thành phố Mizoram (nguyên là bang Mizoram) ở phía Nam đặc khu Sơn Nam và thành phố Guwahati (nguyên là thành phố Guwahati) ở phía Bắc đặc khu.

Thủy điện lớn nhất thế giới - Thủy điện sông Yarlung Tsangpo đang trong quá trình thi công, sắp bước vào giai đoạn thi công công trình chính. Trung Quốc cuối cùng cũng có thể xây dựng đập thủy điện trên thượng nguồn sông Yarlung Tsangpo, không còn phải lo lắng như hậu thế rằng Ấn Độ bất mãn mà không dám xây dựng nữa. Cũng không còn cần làm phiền người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc phải bày tỏ với Ấn Độ những lời nhảm nhí rằng: "Trung Quốc là một quốc gia có trách nhiệm, sẽ không làm bất cứ điều gì gây tổn hại đến lợi ích của nước láng giềng" nữa.

Những nhà máy hiện đại, những tòa cao ốc mọc lên san sát, những dãy phố thương mại hàng hóa phong phú, đặc khu Sơn Nam phát triển đã dựng nên hình ảnh tốt đẹp cho Trung Quốc tại Nam Á, tại khu vực Ấn Độ Dương. Dù là người nhập cư hay người bản địa ở khu vực Sơn Nam đều cảm thấy tự hào vì mình là một thành viên của đặc khu Sơn Nam, Trung Quốc.

Khi đặc khu Sơn Nam của Trung Quốc thành lập, lãnh đạo của một số quốc gia và khu vực lân cận đều đến tham dự lễ kỷ niệm thành lập. Đặng Phong đã lần lượt đàm đạo vấn đề biên giới với lãnh đạo của Nepal, Sikkim, Bhutan, Pakistan, Cộng hòa Nhân dân Nam Á và Myanmar đến dự lễ kỷ niệm. Đưa ra phương án giải quyết trọn gói của Trung Quốc, phần lớn các quốc gia đều bày tỏ chấp nhận phương án của Trung Quốc.

Thời kỳ đầu mới thành lập nước Trung Quốc mới, giữa Trung Quốc và các nước láng giềng tồn tại nhiều vấn đề biên giới do lịch sử để lại. Có trường hợp biên giới với một số quốc gia chưa bao giờ được hoạch định chính thức, có trường hợp biên giới giữa một số quốc gia đã được hoạch định một phần trước giải phóng, nhưng vẫn còn một phần chưa hoạch định. Ngay cả những đường biên giới đã được hoạch định cũng tồn tại một số vấn đề cần giải quyết. Sau khi Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa thành lập, để hòa hiếu với bốn phương lân cận, Thủ tướng Chu Ân Lai đã dốc nhiều tâm huyết, đích thân giải quyết các vấn đề biên giới do lịch sử để lại. Để tạo ra môi trường xung quanh hòa bình, ổn định cho Trung Quốc mới, làm tốt công cuộc xây dựng đất nước, đành phải ủy khúc cầu toàn.

Nhưng tất cả những điều này, cùng với việc căn cứ đến với thời đại này, mọi thứ đều đã thay đổi. Thông qua cuộc chiến tranh Triều Tiên và cuộc chiến tranh giải phóng Đài Loan, nguyên tắc của Đảng ủy căn cứ đối với lợi ích cốt lõi của Trung Quốc là, bất kể đối với ai, vấn đề lãnh thổ tấc đất không nhường; nơi chưa hoạch định thì hoạch định chính thức, nơi đã hoạch định trước đây mà không hợp lý thì đập đi xây lại; những hiệp ước bất bình đẳng mà các cường quốc đế quốc áp đặt lên chúng ta đều nhất loạt bãi bỏ. Vì vậy Đặng Phong, Lý Đại Vi và những người khác đã nhiều lần trao đổi với các đồng chí phụ trách chủ chốt của Trung ương. Ý kiến của Đặng Phong và Lý Đại Vi đã nhận được sự cổ vũ và ủng hộ kiên định của thủ trưởng cao nhất.

Sau đại hội thành lập Đặc khu hành chính Sơn Nam, Đặng Phong tại tòa lâu đài cổ phong cách Scotland ở ngoại ô phía Đông thành phố Shillong, bang Meghalaya, đã gặp gỡ người cuối cùng là Thủ tướng Myanmar Ngô Ba Thụy đến chúc mừng sự thành lập của Đặc khu hành chính Sơn Nam.

Thủ tướng Myanmar Ngô Ba Thụy bày tỏ sự chúc mừng chân thành một lần nữa đối với sự thành lập Đặc khu hành chính Sơn Nam của Trung Quốc.

Đặng Phong với tư cách là lãnh đạo cao nhất về Đảng, Chính phủ và Quân đội của đặc khu, đã bày tỏ sự cảm ơn đối với Thủ tướng Myanmar Ngô Ba Thụy vì đã dành thời gian bận rộn đến tham dự đại hội thành lập đặc khu Sơn Nam của Trung Quốc.

Sau vài câu xã giao, hai bên bước vào chủ đề chính thức cần đàm phán.

Đặng Phong đi thẳng vào vấn đề nói: "Tôi là quân nhân, không biết nhiều về các lời lẽ ngoại giao. Hôm nay nhân cơ hội ông đến đặc khu Sơn Nam tham dự đại hội kỷ niệm, tôi muốn trao đổi ý kiến với ông về vấn đề biên giới Trung - Miến. Trung Quốc tồn tại vấn đề biên giới chưa xác định với một số nước láng giềng, có rất nhiều nguyên nhân lịch sử, trước hết là do sự xâm lược lâu dài của chủ nghĩa đế quốc gây ra. Vấn đề biên giới Trung - Miến chính là do đế quốc Anh để lại, Chính phủ Trung Quốc và Myanmar đều không chịu trách nhiệm trực tiếp về việc này. Nhưng đối với vấn đề biên giới dễ gây tranh chấp nhất, nếu không thể giải quyết tốt, thì chúng ta không thể toàn tâm toàn ý tiến hành xây dựng kinh tế. Thủ tướng ngài cũng biết, đối với vấn đề biên giới, Trung Quốc luôn chủ trương căn cứ vào Năm nguyên tắc chung sống hòa bình, thông qua đàm phán để giải quyết hợp lý những vấn đề này. Tất nhiên thông qua đàm phán đôi khi cũng không thể giải quyết được tất cả vấn đề, vậy thì phải làm sao? Vậy thì chỉ có thể áp dụng cách thức như với Ấn Độ để giải quyết, đây là cách mà không ai trong chúng ta muốn, nhưng lại là cách bắt buộc phải áp dụng."

"Đặng Chủ nhiệm, trước tiên tôi có một nghi vấn, ngài là đại diện cho chính quyền địa phương đặc khu Sơn Nam hay đại diện cho Chính phủ Trung Quốc để đàm phán với tôi về vấn đề biên giới giữa hai nước chúng ta?" Thủ tướng Myanmar Ngô Ba Thụy đầy nghi hoặc chất vấn.

"Thủ tướng ngài, đây là vấn đề thường thức, chính quyền địa phương có quyền bàn về vấn đề biên giới sao?" Đặng Phong vặn hỏi lại, "Tôi là với tư cách là toàn quyền đại diện của Chính phủ Trung Quốc để bàn với ông vấn đề này." Tiếp đó Đặng Phong vô cùng nghiêm túc nói: "Sau khi Anh cai trị Myanmar vào năm 1885, để mở rộng lĩnh vực thuộc địa của nó đã tạo ra rất nhiều tranh chấp về vấn đề biên giới Trung - Miến, nhân cơ hội chiếm đóng lãnh thổ Trung Quốc; đồng thời vấn đề biên giới cũng ảnh hưởng nghiêm trọng đến tình cảm dân tộc của nhân dân hai nước Trung - Miến. Vì vậy tôi hy vọng hai bên chúng ta đều có thể giữ thái độ thực tế, thông qua thương lượng hữu nghị, giải quyết vấn đề biên giới một cách công bằng hợp lý."

Thủ tướng Myanmar Ngô Ba Thụy nhìn người quân nhân Trung Quốc chỉ trong vòng một tuần đã xé nát Ấn Độ thành ba mảnh này rồi nói: "Hiện nay Trung Quốc là một quốc gia hùng mạnh, Myanmar là một quốc gia nhỏ yếu, người yếu lời nhẹ. Chúng tôi hy vọng các ngài Trung Quốc có thể đưa ra một phương án khiến cả hai bên chúng ta đều hài lòng."

Đặng Phong nói, vấn đề biên giới là dựa trên nguyên tắc hai bên bình đẳng. Không liên quan gì đến việc quốc gia lớn hay nhỏ, của ai thì là của người đó. Không thể vì bạn nhỏ mà có thể chiếm thêm được chút, cũng không thể vì tôi lớn mà phải cho người nhỏ thêm chút. Đã khi ông nói để chúng tôi đưa ra một phương án khiến hai bên đều hài lòng, vậy thì tôi xin nói trước một phương án đại cương nhé."

Đặng Phong dừng một chút rồi nói: "Đường biên giới Trung - Miến dài hơn 2000 km, có ba đoạn biên giới chưa xác định tồn tại vấn đề. Đoạn thứ nhất là một đoạn ở vùng núi Wa. Năm 1934, Anh phái quân tấn công khu vực Ban Hong, Ban Lao, vấp phải sự kháng cự của người dân tộc Wa tại địa phương. Năm 1941, Anh thừa lúc Trung Quốc đang trong thời kỳ khó khăn nhất của cuộc kháng chiến chống Nhật, lấy việc đóng cửa đường cao tốc Điền - Miến làm thủ đoạn để gây áp lực lên Chính phủ Quốc dân đảng, cùng với Chính phủ Quốc dân đảng vào ngày 18 tháng 6 năm 1941 dùng phương thức trao đổi công hàm tại vùng núi Wa hoạch định một đường biên giới có lợi phiến diện cho nó, đưa một mảnh đất thuộc quyền quản lý của Ban Hong và Ban Lao vào lãnh thổ Anh. Đây chính là cái gọi là 'Đường 1941'. Sau khi các ông độc lập, đã kế thừa hiệp định này, đưa đất đai vùng Ban Hong và Ban Lao vào bang Shan của Myanmar. 'Đường 1941' là hiệp ước bất công được ký kết bằng thủ đoạn vô cùng vô đạo đức, thừa lúc người khác gặp nguy của đế quốc Anh."

Thủ tướng Myanmar Ngô Ba Thụy bày tỏ: "Tôi hoàn toàn thấu hiểu tâm trạng bất mãn của Chính phủ và nhân dân quý quốc đối với 'Đường 1941', nhưng xét thấy đoạn biên giới này đã được hoạch định bằng cách trao đổi công hàm giữa Chính phủ Quốc dân đảng đại diện cho chính quyền quốc gia Trung Quốc lúc bấy giờ và Chính phủ Anh, vì vậy yêu cầu Chính phủ quý quốc công nhận, và thỉnh cầu Chính phủ quý quốc rút quân đội quý quốc ra khỏi khu vực phía Tây 'Đường 1941'."

Đặng Phong nghĩ đến hiệp ước biên giới Trung - Miến ký kết năm 60 của hậu thế, Trung Quốc đã ủy khuất từ bỏ chủ quyền đối với khu vực này. Tức thì uất ức phẫn nộ nói: "Không được! 'Đường 1941' phải bãi bỏ, đó là hiệp ước do lũ khốn kiếp người Anh áp đặt lên nhân dân Trung Quốc trong tình cảnh mà nhân dân hai nước Trung - Miến đều không thể làm chủ."

"Dù nói thế nào thì 'Đường 1941' cũng là hiệp ước biên giới đã được ký kết." Ngô Ba Thụy không nhanh không chậm nói: "Nếu Chính phủ quý quốc phủ định 'Đường 1941', muốn sửa đổi hiệp ước hoặc phế bỏ lại hiệp ước này, liệu tôi có thể hiểu như thế này không, tất cả các hiệp ước hoạch định biên giới trong lịch sử quá khứ đều có thể thay đổi sao?"

Đặng Phong gật đầu nói: "Hiểu như vậy là rất chính xác, chỉ cần là hiệp ước bất bình đẳng, chỉ cần là thứ áp đặt lên đầu nhân dân Trung Quốc thì bất kể ai ký đều phải đập đi xây lại."

"Thủ tướng ngài, ngài vừa mới nói đối với vấn đề biên giới, Trung Quốc luôn chủ trương căn cứ vào Năm nguyên tắc chung sống hòa bình, thông qua thương lượng hữu nghị để giải quyết hợp lý các vấn đề biên giới. Điều này và điều ngài vừa nói là đều phải đập đi xây lại, có phải là mâu thuẫn lẫn nhau không?"

"Hoàn toàn không mâu thuẫn, tiền đề của việc thông qua thương lượng hữu nghị để giải quyết vấn đề biên giới là công bằng hợp lý, mất đi tiền đề này thì mất đi cơ sở của thương lượng hữu nghị. Cho nên đối với những hiệp ước không công bằng không hợp lý thì bắt buộc phải đập đi xây lại."

Thủ tướng Myanmar không lên tiếng, trong lòng thầm nhìn người quân nhân ngang ngược này.

"Được rồi, hôm nay tôi nói rõ lời, bày rõ vấn đề, thể hiện thái độ của nước tôi, thông qua đàm phán là một thủ đoạn để giải quyết vấn đề, áp dụng cách thức như Ấn Độ cũng là một trong những thủ đoạn để giải quyết vấn đề. Tóm lại vấn đề biên giới là phải giải quyết. Các ông về suy nghĩ cho kỹ xem giải quyết thế nào?"

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.