Phi Báo Xuất Kích

Lượt đọc: 292 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 160
Liên Minh Cộng Sản Nam Á

❊ ❊ ❊

Tại ngoại ô phía đông thành phố Shillong, thủ phủ bang Meghalaya, đông bắc Ấn Độ, tọa lạc một tòa lâu đài cổ mang phong cách kiến trúc Scotland do thực dân Anh xây dựng. Tòa lâu đài này mang trên mình bề dày lịch sử ba trăm năm, có những bức tường đá dày kiên cố cùng tầm nhìn bao quát, khiến nó sở hữu công năng phòng ngự quân sự vô cùng xuất sắc. Tòa lâu đài sừng sững giữa một vùng xanh mướt, bốn phía là những bãi cỏ rộng lớn xanh rì, mang đậm nét đặc trưng phong cảnh thiên nhiên nước Anh. Trong các khu rừng cách lâu đài xinh đẹp này khoảng một dặm, Quân đoàn Cảnh vệ Trung ương thuộc Quân Giải phóng Nhân dân Ấn Độ đang thực hiện việc bảo vệ nghiêm ngặt nhất cho tòa lâu đài. Bên trong khu vực bãi cỏ là các đơn vị nội vệ của "Ủy ban Công tác Ấn Độ" (Ấn Công Ủy) đảm nhiệm cảnh vệ, xung quanh lâu đài lắp đặt camera hồng ngoại và thiết bị báo động hồng ngoại, kết nối trực tiếp với trung tâm giám sát tại phòng cảnh vệ lâu đài. Đây chính là nơi đặt trụ sở của "Ấn Công Ủy" do Cao Cường chỉ huy tại khu vực đông bắc Ấn Độ.

Tháng 3 năm 1962, vào lúc 10 giờ sáng, tại căn phòng lớn trên tầng cao nhất của tòa lâu đài cổ tĩnh mịch, Cao Cường đang chủ trì hội nghị Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị Trung ương Đảng Cộng sản Ấn Độ (Mao chủ nghĩa). Tham dự hội nghị lần này, ngoài các ủy viên thường vụ Bộ Chính trị Trung ương Đảng Cộng sản Ấn Độ (Mao chủ nghĩa) ra, còn có các ủy viên thường vụ trung ương của Liên minh Giải phóng Nhân dân Bangladesh và các ủy viên thường vụ "Ấn Công Ủy" là Lịch Khắc Nông, Lý Đại Vi. Hội nghị trước tiên đã thông qua nghị quyết về việc hai đảng và "Ấn Công Ủy" tạm thời hợp nhất thành "Liên minh Cộng sản Nam Á". Hội nghị đã bầu ra Ủy ban Trung ương Liên minh Cộng sản Nam Á. Đồng chí Cao Cường được bầu làm Chủ tịch Ủy ban Trung ương Liên minh Cộng sản Nam Á, đồng chí Nạp Mạt Đệ - Chủ tịch Bộ Chính trị Trung ương Đảng Cộng sản Ấn Độ (Mao chủ nghĩa) và đồng chí Sheikh Mujibur Rahman - Tổng Bí thư Bộ Chính trị Trung ương Liên minh Giải phóng Nhân dân Bangladesh lần lượt được bầu làm Phó Chủ tịch Ủy ban Trung ương Liên minh Cộng sản Nam Á.

Tiếp theo, mọi người tại hội nghị đã tiến hành tổng kết, báo cáo công việc của giai đoạn trước.

Cao Cường bày tỏ sự hài lòng đối với công tác của Đảng Cộng sản Ấn Độ (Mao chủ nghĩa) và Liên minh Giải phóng Nhân dân Bangladesh trong thời kỳ này.

Để đạt được cục diện tốt đẹp ngày hôm nay, Cao Cường đã tiến hành một "cuộc phẫu thuật ngoại khoa" lớn cho Ấn Độ nhằm giải quyết triệt để vấn đề biên giới Trung - Ấn. Anh đã làm việc tại Trung Quốc và Ấn Độ suốt hơn 4 năm, anh hiểu rõ rằng chiến tranh hiện nay và chiến tranh năm 1962 trong lịch sử vốn là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt. Chiến tranh hiện nay phụ thuộc rất lớn vào hậu cần. Chỉ dựa vào việc gánh gồng, già trẻ gái trai cùng xông pha, đến đứa trẻ bốn tuổi cũng phải vác hai hộp đồ hộp ra tiền tuyến như năm xưa, thì hoàn toàn không đáp ứng được nhu cầu chiến tranh nữa. Về mặt quân sự, cao nguyên Thanh Tạng là lá chắn tự nhiên của phía tây Trung Quốc, kẻ thù rất khó tấn công Trung Quốc từ hướng này, đó là điều kiện phòng ngự thuận lợi. Nhưng ngược lại, cao nguyên Thanh Tạng cũng trở thành chướng ngại khiến hệ thống hậu cần của quân đội Trung Quốc vô cùng đau đầu. Chỉ dựa vào mấy con đường hiện tại thì không thể duy trì được cuộc chiến tranh cường độ cao. Ngay cả đến thời đại của anh, đường sắt Thanh Tạng đã thông xe nhiều năm, muốn lấy lại hơn 92.000 km vuông đất đó, các ý kiến phản đối chủ yếu đến từ hệ thống hậu cần, họ cho rằng không thể đảm bảo được nhu cầu cho chiến tranh. Vấn đề đảm bảo hậu cần là chìa khóa quyết định việc có thể đánh bại Ấn Độ hay không, và sau khi đánh bại có giữ vững được thành quả hay không. Làm sao để giải quyết vấn đề này? Chỉ có thể ra tay từ phía sau Ấn Độ. Phía nam dãy Himalaya là đồng bằng Nam Á, nơi có những cảng biển tốt, mạng lưới giao thông đường bộ do thực dân xây dựng rất hoàn thiện, vận tải thông suốt, đảm bảo hậu cần vô cùng mạnh mẽ và đáng tin cậy. Chỉ cần chiếm được một điểm ở đông bắc Ấn Độ, chiếm được cảng Chittagong, để quân Giải phóng đổ bộ lên, là có thể từ phía sau đánh chiếm được vùng lãnh thổ hơn 90.000 km vuông đang tranh chấp giữa Trung - Ấn, và cũng có thể giữ vững được, chứ không phải như năm 1962, thu phục được đất đai rồi lại buộc phải từ bỏ, mà lại là từ bỏ vĩnh viễn.

Hơn 4 năm nỗ lực của bản thân anh đã không uổng phí.

Dưới sự lãnh đạo của "Ấn Công Ủy", Đảng Cộng sản Ấn Độ (Mao chủ nghĩa), tiếp nối sau bang Meghalaya và bang Tripura, đã hoàn toàn chiếm được bang Mizoram và bang Manipur, đồng thời thiết lập chính quyền Ủy ban Cách mạng Nhân dân cấp bang tại hai bang này. Toàn bộ khu vực phía nam của vùng đông bắc Ấn Độ đã giành được sự giải phóng triệt để, và nối liền thành một dải với Đông Pakistan.

Cùng với việc nhân sự, vũ khí trang bị và vật tư chiến lược của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc thông qua cảng Chittagong ở Đông Pakistan liên tục được vận chuyển bí mật đến đông bắc Ấn Độ, các chính quyền cách mạng và lãnh thổ của bốn bang này càng thêm vững chắc. Chướng ngại lớn nhất là vấn đề đảm bảo hậu cần để Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc chiếm trọn toàn bộ vùng Nam Tây Tạng và khu vực phía bắc sông Brahmaputra đã được giải quyết.

Hiện nay, Sư đoàn Thủy quân lục chiến số 1 của Hải quân ta, đã có một đại đội xe tăng với 10 chiếc xe tăng "Kẻ Hủy Diệt", 10 chiếc xe bọc thép bánh lốp "Kẻ Đột Kích", một tiểu đoàn Thủy quân lục chiến với pháo phản lực "Bão Táp" 122mm cùng nhân sự và trang bị đã đổ bộ bí mật tại cảng Chittagong. Đang bí mật hành quân đến bang Meghalaya, bất cứ lúc nào cũng có thể đâm một nhát dao chí mạng vào sau lưng Quân đoàn 4 của quân đội Ấn Độ ở phía đông bắc. Các tàu ngầm tấn công lớp "Cá Heo" của Hải quân cùng hai tàu tiếp tế cỡ lớn cũng đã lặng lẽ tiến vào vùng biển vịnh Bengal và cảng Chittagong.

Ngoài ra, Đảng Cộng sản Ấn Độ (Mao chủ nghĩa) đã xây dựng các căn cứ địa lớn nhỏ tại khu vực phía tây Ấn Độ, dọc bờ bắc sông Hằng, tỉnh Tây Punjab, bang Uttarakhand, cho đến ngoại ô phía bắc New Delhi, bang Uttar Pradesh, bang Gorakhpur, bang Tây Bengal và các khu vực khác, đặt nền móng vững chắc cho việc thành lập Cộng hòa Nhân dân Nam Á trong tương lai. Hiện nay, Quân Giải phóng Nhân dân Ấn Độ đã phát triển lên đến 4 sư đoàn bộ binh, 2 trung đoàn pháo binh, với hơn 40.000 quân. Tất cả đều được trang bị vũ khí, khí tài mà Trung Quốc thay thế ra. Đội quân Giải phóng Ấn Độ dưới sự cố vấn và huấn luyện chỉ đạo của hơn 1.000 quân nhân Trung Quốc này cũng là một lực lượng quân sự vô cùng hùng mạnh.

Cao Cường cũng dành sự quan tâm đặc biệt đến chàng thanh niên Sheikh Mujibur Rahman, người lãnh đạo Liên minh Giải phóng Nhân dân Bangladesh.

Sheikh Mujibur Rahman vốn là đảng viên Đảng Cộng sản Ấn Độ (Mao chủ nghĩa), Liên minh Giải phóng Nhân dân Bangladesh cũng là một nhánh cơ quan cũ của Đảng Cộng sản Ấn Độ (Mao chủ nghĩa) tại Bangladesh. Với sự giúp đỡ của "Ấn Công Ủy" và Đảng Cộng sản Ấn Độ (Mao chủ nghĩa), ông cũng đã xây dựng được lực lượng vũ trang nhân dân của riêng mình, trở thành thế lực chính trị lớn nhất tại Đông Pakistan, hiện đang nắm giữ chính quyền ở Đông Pakistan. Điều này cũng giúp Cao Cường nhanh chóng hiện thực hóa nguyện vọng giành được cảng Chittagong mà anh coi trọng nhất. Chittagong là cảng biển lớn nhất và thành phố lớn thứ hai của Đông Pakistan. Nằm ở bờ đông bắc vịnh Bengal, trên sườn đồi Sitakunda ở hữu ngạn hạ lưu sông Karnaphuli, cách cửa sông 16 km. Đây là cảng tự nhiên tốt, được xây dựng từ thế kỷ 16. Có hơn 20 cầu cảng, bến đỗ có độ sâu 6,6 mét. Có trang thiết bị bốc dỡ tương đối hiện đại. Tàu biển có thể dọc theo sông Karnaphuli vào cảng, luồng lạch rộng hơn 200 mét. Công thương nghiệp của Chittagong cũng khá phát triển.

Các nhà máy lọc dầu, thép, giấy, phân bón, v.v. và các nhà máy thủy điện đều tập trung ở đây. Vị trí chiến lược ở đây vô cùng hiển hách, điều này thực sự quá quan trọng đối với Trung Quốc trong việc đặt chân tại Ấn Độ Dương sau này. Vì điểm này, "Ấn Công Ủy" đã tăng cường lực lượng công tác đối với Liên minh Giải phóng Nhân dân Bangladesh do Sheikh Mujibur Rahman lãnh đạo. Đồng thời hứa hẹn giúp đỡ ông xây dựng một chính quyền xã hội chủ nghĩa độc lập tại Đông Pakistan.

Tại hội nghị, đồng chí Cao Cường - Chủ tịch Ủy ban Trung ương Liên minh Cộng sản Nam Á đã trình bày "Báo cáo về tình hình và nhiệm vụ hiện nay", các đại biểu tham dự thông qua phiên dịch đồng thời, chăm chú lắng nghe. Ánh mắt Cao Cường sáng ngời, với tâm trạng vô cùng phấn khởi, anh tuyên bố thẳng thắn với các đại biểu tham dự: "Cuộc chiến tranh cách mạng của nhân dân Nam Á, hiện đã đạt đến một điểm ngoặt. Quân Giải phóng Nhân dân Ấn Độ và du kích Liên minh Giải phóng Nhân dân Bangladesh, đã xoay chuyển cục diện trên mảnh đất đông bắc Nam Á này, đảo ngược sự thống trị phản cách mạng của thực dân đế quốc Anh và giai cấp đại tư sản Ấn Độ, từ thế phát triển sang thế bị tiêu diệt. Đây là điểm ngoặt trong vài trăm năm qua kể từ khi đế quốc thống trị ở Ấn Độ, từ phát triển sang bị tiêu diệt. Đây là một sự kiện vĩ đại!" Cao Cường phấn khích chỉ ra: "Ngày 14 tháng 3 năm 1958, đồng chí Nạp Mạt Đệ cùng các nhà lãnh đạo du kích của Đảng Cộng sản Ấn Độ, trải qua muôn vàn gian khổ, phá bỏ tầng tầng lớp lớp trở ngại đã đến Trung Quốc. Lúc đó, những người cộng sản Ấn Độ vẫn đang mò mẫm trong bóng tối để tìm con đường cho cách mạng Ấn Độ. Đồng chí Nạp Mạt Đệ đã dẫn dắt cách mạng Ấn Độ đi lên con đường đúng đắn, ông giương cao ngọn cờ Mao Trạch Đông, dùng tư tưởng Mao Trạch Đông để thống nhất ý chí của toàn đảng toàn quân, thành lập Đảng Cộng sản Ấn Độ (Mao chủ nghĩa), lấy tư tưởng làm tư tưởng chỉ đạo và cơ sở lý luận của đảng, kiên định không lay chuyển con đường lấy nông thôn bao vây thành thị, vũ trang đoạt chính quyền. Tại khu vực đông bắc Ấn Độ nơi sự thống trị của bọn phản động tương đối yếu kém, xây dựng căn cứ địa cách mạng vững chắc, mạnh dạn phát động quần chúng rộng rãi xây dựng chính quyền vũ trang công nông. Qua bốn năm nỗ lực, đấu tranh vũ trang cách mạng Nam Á trỗi dậy mạnh mẽ, phong trào cách mạng của nhân dân cuồn cuộn không thể ngăn cản, trên toàn bộ Nam Á không còn tìm thấy một ốc đảo yên bình nào cho giai cấp thống trị phản động Ấn Độ nữa! Đảng Cộng sản Ấn Độ (Mao chủ nghĩa) và lực lượng vũ trang cách mạng nhân dân do Đảng Cộng sản Ấn Độ (Mao chủ nghĩa) lãnh đạo, từ nhỏ đến lớn, từ yếu đến mạnh, từ thắng lợi này bước tới thắng lợi lớn hơn nữa.

Tôi và đồng chí Nạp Mạt Đệ, đồng chí Sheikh Mujibur Rahman đã từng nhiều lần nói: "Trung Quốc và nhân dân Trung Quốc là hậu thuẫn vững chắc của các đồng chí, lãnh thổ bao la của Trung Quốc là hậu phương đáng tin cậy của các đồng chí. Cuộc đấu tranh mà các đồng chí đang tiến hành, chính là sự kế tiếp cuộc đấu tranh của những người cộng sản Trung Quốc chúng tôi, hỗ trợ cuộc đấu tranh của các đồng chí là nghĩa vụ không thể thoái thác, là nghĩa vụ quốc tế vô sản mà chúng tôi bắt buộc phải làm. Xóa bỏ người bóc lột người, xã hội người áp bức người, lật đổ chế độ bóc lột vạn ác, đó là mục tiêu cuối cùng của những người cộng sản chân chính chúng tôi. Khi thời cơ chín muồi, chúng tôi sẽ phối hợp với các đồng chí giải phóng khu vực phía bắc sông Hằng, giúp các đồng chí xây dựng quốc gia xã hội chủ nghĩa độc lập tự chủ, hiện tại thời khắc này cuối cùng cũng sắp đến rồi, các đồng chí sắp đón chào ánh rạng đông của thắng lợi trong việc chiếm lĩnh toàn bộ miền bắc Ấn Độ, thành lập Cộng hòa Nhân dân Nam Á!"

Bọn phản động Ấn Độ đã đánh giá quá cao sức mạnh của bản thân, chúng hỗ trợ các cuộc nổi loạn, vọng tưởng mạo hiểm phát động cuộc chiến tranh biên giới Trung - Ấn, chiến lược của chúng đã thất bại hoàn toàn. Sự kiện này một khi xảy ra, chúng tất yếu sẽ đi đến diệt vong, Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc sẽ quét sạch lực lượng phản động của Ấn Độ với thế sét đánh không kịp bưng tai, với sức mạnh như sấm sét kinh thiên động địa.

Cuối cùng anh đứng dậy, nhấn mạnh giọng nói: "Các đồng chí, ánh rạng đông đang ở ngay phía trước, điểm ngoặt lịch sử vĩ đại đã đến, cuộc phản công lớn của lực lượng cách mạng đã bắt đầu, một nước Cộng hòa Nhân dân Nam Á xã hội chủ nghĩa mới mẻ sẽ ra đời trong sự xung phong tiến lên không gì ngăn cản nổi của các đồng chí! Hãy để chúng ta vì thời khắc lịch sử vĩ đại này, không sợ khó khăn, không sợ hy sinh, dũng cảm chiến đấu, lớp lớp người đi trước ngã xuống, người sau tiếp bước!"

Thắng lợi thuộc về nhân dân Nam Á anh hùng!

Bài phát biểu hơn hai tiếng đồng hồ của Cao Cường đầy khích lệ lòng người, hội trường liên tục vang lên những tràng pháo tay nhiệt liệt.

Hội nghị đã thảo luận và thông qua "Báo cáo về tình hình và nhiệm vụ hiện nay" của Cao Cường, quyết nghị của hội nghị chỉ rõ: "Báo cáo này là văn kiện mang tính cương lĩnh về chính trị, quân sự, kinh tế của Liên minh Cộng sản Nam Á trong thời kỳ đánh bại tập đoàn thống trị phản động Nam Á, xây dựng Nam Á dân chủ mới".

Hội nghị Liên minh Cộng sản Nam Á lần này, sau này được gọi là "Hội nghị 3.14", đã thay đổi hoàn toàn cục diện chính trị tại khu vực Nam Á, khiến tình hình Nam Á xảy ra những thay đổi mang tính căn bản.

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.