Chiến dịch phản công của quân đoàn Hoa đối với Ấn Độ đã diễn ra được hai tuần. Ở mặt trận phía Tây, Lôi Đình dùng thủ đoạn sấm sét, chỉ trong vòng 8 tiếng đồng hồ đã công chiếm thủ đô New Delhi của Ấn Độ. Đảng Mao-ít Ấn Độ và Quân Giải phóng Nhân dân Ấn Độ cũng tiếp quản bang Punjab, bang Himachal, khu vực Kashmir do Ấn Độ kiểm soát, bang Uttarakhand, bang Haryana và bang Uttar Pradesh từ tay Tập đoàn quân số 6.
Toàn bộ Tập đoàn quân số 6 ở mặt trận phía Tây, dưới sự phối hợp tích cực của Quân Giải phóng Nhân dân Ấn Độ, đã tác chiến liên tục 7 ngày, tiêu diệt tổng cộng hơn 200.000 quân Ấn Độ.
Ở mặt trận phía Đông, Quân khu Hoa và phân đội đặc nhiệm Sư đoàn Thủy quân lục chiến số 1 cùng Quân Giải phóng Nhân dân Ấn Độ đã tiêu diệt hoàn toàn 2 quân đoàn và 7 sư đoàn của Bộ tư lệnh miền Đông Ấn Độ với hơn 270.000 quân, giành lại hơn 60.000 km vuông lãnh thổ bị Ấn Độ chiếm đóng, chiếm lĩnh hoàn toàn 7 bang với gần 300.000 km vuông ở miền Đông Ấn Độ.
Hai mặt trận Đông - Tây đã tiêu diệt tổng cộng hơn 470.000 quân Ấn Độ. Sư đoàn Không quân số 1 của quân đoàn Hoa, để đảm bảo ưu thế tuyệt đối trên không tại chiến trường Ấn Độ, đã tiến hành các đợt ném bom liên tục, phá hủy hoàn toàn các sân bay và lực lượng không quân yếu ớt của Ấn Độ. Đòn giáng chưa từng có này đã tiêu diệt gần 500.000 lực lượng vũ trang Ấn Độ, làm rung chuyển tận gốc nền tảng và thể chế quốc gia của nước Cộng hòa Ấn Độ.
Do cái chết đột ngột của Nehru và việc chiến dịch New Delhi phá hủy về cơ bản hệ thống quản lý hành chính của chính phủ trung ương Ấn Độ, phải nửa tháng sau khi New Delhi bị chiếm, Đảng Quốc đại cầm quyền của Ấn Độ mới thành lập được chính phủ lâm thời tại Mumbai.
Trong nửa tháng vô chính phủ đó, Ấn Độ sẽ xảy ra những thay đổi gì?
Ngày 20, Đặng Phong với danh nghĩa Tư lệnh quân đoàn Hoa và Chủ tịch Hoa Nam Á đã ban hành mệnh lệnh quân sự "Quân đoàn Hoa và Quân Giải phóng Nhân dân Ấn Độ nhanh chóng tiến quân vào bình nguyên sông Hằng, tiêu diệt quân Ấn Độ tại lưu vực sông Hằng".
Đặng Phong chỉ rõ trong mệnh lệnh: Xét về cục diện tổng thể, việc nhanh chóng tiến quân vào lưu vực sông Hằng ở phía Tây Ấn Độ là cần thiết. Chiếm đóng các bang từ Tây Bắc xuống Đông Nam gồm Punjab, New Delhi, Kanpur, Varanasi, Jharkhand và bang Bengal, chia cắt toàn bộ Ấn Độ từ Tây Bắc sang Đông Nam chính là nền tảng để thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Nam Á. Quân Giải phóng Nhân dân Ấn Độ và Quân khu Hoa phải nhanh chóng tiến quân về phía Tây tác chiến, không sợ mệt mỏi, không sợ hy sinh, anh dũng chiến đấu, đẩy mạnh việc chiếm đóng các khu vực nói trên.
Tập đoàn quân số 6 sau khi chiếm New Delhi – trung tâm của Ấn Độ, phải rút ngắn thời gian nghỉ ngơi, gấp rút bổ sung lực lượng, tiếp tục tác chiến dọc theo lưu vực sông Hằng về hướng Đông Nam tới Kanpur. Quân Giải phóng Nhân dân Ấn Độ với toàn bộ 7 sư đoàn và 1 trung đoàn ở khu vực phía Đông, cùng với Sư đoàn số 1 và Sư đoàn số 2 của Quân khu Hoa, phân đội đặc nhiệm Sư đoàn Thủy quân lục chiến số 1, hợp thành Binh đoàn Tây tiến, nhanh chóng chia làm ba đường tiến về phía Tây. Lấy Sư đoàn số 1 của Quân khu Hoa và Sư đoàn số 1 của Quân Giải phóng Nhân dân Ấn Độ cùng Trung đoàn Cảnh vệ Trung ương làm cánh phải, sau khi hội quân với Sư đoàn Dù số 1 qua hành lang Siliguri, sẽ tấn công vào bang Bihar của Ấn Độ. Sau khi công thủ thành công, để Sư đoàn Dù số 1 và Sư đoàn số 1 của Quân Giải phóng Nhân dân Ấn Độ ở lại trấn giữ bang Bihar, đồng thời thành lập chính quyền nhân dân địa phương tỉnh Bihar. Sư đoàn số 2 và Trung đoàn Cảnh vệ của Quân Giải phóng Nhân dân Ấn Độ tiếp tục tấn công về phía Tây để hội quân với Tập đoàn quân số 6 tại Kanpur.
Lấy Sư đoàn số 2, số 3, số 4, số 5 của Quân Giải phóng Nhân dân Ấn Độ làm cánh trung tâm, xuất phát từ bang Meghalaya đi qua Đông Pakistan. Xuất cảnh từ khu vực Rajshahi của Đông Pakistan, tiến quân vào bang Jharkhand của Ấn Độ. Sau khi công thủ thành công, để lại Sư đoàn số 1 lưu lại trấn giữ bang Jharkhand, thành lập chính quyền nhân dân địa phương tỉnh Jharkhand. Các lực lượng còn lại gồm Sư đoàn số 2, số 3, số 4 phối hợp cùng Sư đoàn số 5, số 6, số 7 đang ở Tây Ấn Độ, tiếp quản New Delhi và vùng lưu vực sông Hằng rộng lớn mà Tập đoàn quân số 6 đã chiếm đóng. Cơ quan trung ương Đảng Mao-ít Ấn Độ theo cánh trung tâm tiến về phía Tây.
Lấy Sư đoàn số 2 của Quân khu Hoa và Sư đoàn số 3, số 5 của Quân Giải phóng Nhân dân Ấn Độ làm cánh trái, xuất phát từ Tripura, tiến vào Đông Pakistan, đi qua Dhaka, xuất cảnh từ khu vực Satkhira của Đông Pakistan, tiến công vào Kolkata của bang Bengal. Sau khi công thủ thành công, cả 3 sư đoàn đều ở lại trấn giữ bang Bengal, thành lập chính quyền nhân dân địa phương tỉnh Bengal.
Sư đoàn số 10 và Sư đoàn số 11 của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc đóng tại Hoa nhanh chóng tiến vào khu vực phía Đông Ấn Độ, tiếp quản công tác phòng thủ khu vực này.
Ngoài ra, điện báo cho Trung ương nhanh chóng tổ chức 100.000 người di cư và các dự án về dầu khí, thủy lợi, dệt đay, chế biến gỗ, thép, xi măng, làm đường... tiến vào vùng Đông Bắc Ấn Độ.
Từ rạng sáng ngày 24 tháng 4, toàn bộ vùng Đông Bắc Ấn Độ trở nên bận rộn. Người như nước chảy, xe như rồng sắt, gần 400.000 quân chia làm 3 đường ồ ạt xuất phát từ vùng Đông Bắc Ấn Độ, những đoàn xe tải nối đuôi nhau không thấy đầu thấy đuôi. Từng đoàn tàu hỏa chở đầy quân nhu và quân đội hùng hậu tiến về phía Tây Ấn Độ. Tại sân bay New Delhi đã bị hỏa hoạn thiêu rụi thành đống đổ nát, những chiếc "tàu hỏa trên không" chậm rãi hạ cánh xuống đường băng đang được sửa chữa khẩn cấp. Cơ quan hành chính tinh giản và các nhà lãnh đạo chủ chốt của Trung ương Đảng Mao-ít Ấn Độ, cùng đoàn cố vấn cao cấp của Ủy ban Công nhân Ấn Độ gồm hơn 50 người, dưới sự dẫn đầu của Chủ tịch Đảng Mao-ít Ấn Độ Nạp Mạt Đệ, lần lượt bước xuống máy bay. Sư đoàn trưởng Sư đoàn Thiết giáp số 6 thuộc Tập đoàn quân số 6 Chu Hỷ Quý và Sư đoàn trưởng Sư đoàn Bộ binh cơ giới số 2 đi tới, chào Chủ tịch Nạp Mạt Đệ. Sư đoàn trưởng Sư đoàn Thiết giáp số 6 Chu Hỷ Quý nói: "Đồng chí Nạp Mạt Đệ, tôi đại diện cho Tập đoàn quân số 6, Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc, chào mừng các đồng chí thuộc Trung ương Đảng Mao-ít Ấn Độ tới tiếp quản New Delhi - thủ đô của nước Cộng hòa Nhân dân Nam Á tương lai!"
Chủ tịch Nạp Mạt Đệ trong bộ quân phục đáp lễ rồi ân cần bắt tay hai vị tướng Trung Quốc, không ngừng nói: "Các đồng chí vất vả rồi, các đồng chí vất vả rồi."
Sư đoàn trưởng Sư đoàn Bộ binh cơ giới số 2 Lưu Minh Sinh nắm chặt đôi tay của đồng chí Nạp Mạt Đệ nói: "Không có gì là vất vả cả, vì lợi ích cách mạng chung của chúng ta, vì sự nghiệp giải phóng của nhân dân Nam Á, đây là nghĩa vụ quốc tế mà chúng tôi phải làm."
"Các đồng chí đều khỏe chứ? Toàn bộ mặt trận phía Tây thương vong có lớn không?" Chủ tịch Nạp Mạt Đệ ân cần hỏi.
"Tổng cộng thương vong gần 50.000 người. Trong đó bao gồm cả 2 chiến sĩ ưu tú nhất của Quân Giải phóng Nhân dân Ấn Độ." Sư đoàn trưởng Sư đoàn Thiết giáp số 6 Chu Hỷ Quý đứng bên cạnh trả lời.
"Hãy chuyển lời thăm hỏi chân thành nhất của tôi tới những đồng chí bị thương, và lời chia buồn sâu sắc nhất của tôi tới gia đình những đồng chí đã hy sinh. Nhân dân Nam Á chúng tôi sẽ mãi mãi ghi nhớ sự hy sinh to lớn mà nhân dân Trung Quốc đã dành cho sự nghiệp giải phóng của chúng tôi." Chủ tịch Nạp Mạt Đệ xúc động nói: "Trung ương Đảng Nam Á đã quyết định đổi tên Công viên Trung tâm New Delhi thành Công viên Giải phóng, tại đó sẽ xây dựng một Đài tưởng niệm Giải phóng Nam Á, khắc tên của tất cả những chiến sĩ Trung - Ấn đã hy sinh vì sự nghiệp giải phóng nhân dân Nam Á lên đó, để nhân dân Nam Á đời đời chiêm ngưỡng."
Lưu Minh Sinh siết chặt tay hơn: "Cảm ơn Trung ương Đảng Nam Á."
Sau đó, Chủ tịch Nạp Mạt Đệ cùng các nhà lãnh đạo chủ chốt lên xe bọc thép bánh lốp tiến vào Phủ Tổng thống Ấn Độ. Nơi đây sẽ trở thành trụ sở của Trung ương Đảng Mao-ít Ấn Độ.
Tại tòa lâu đài cổ mang phong cách kiến trúc Scotland ở ngoại ô phía Đông thành phố Shillong, bang Meghalaya, Đặng Phong chống hai tay vào hông, đứng lặng hồi lâu bên cửa sổ, nhìn bãi cỏ xanh mướt xung quanh lâu đài, như đang cảm nhận phong cảnh điền viên tự nhiên của nước Anh thế kỷ 19.
Lý Đại Vi vội vã bước vào, lớn tiếng nói: "Lão Đặng, đang làm gì đấy? Trung ương gửi điện báo, bảo..."
Lý Đại Vi nhìn bóng lưng bất động của Đặng Phong, anh hơi ngẩn người, im lặng không nói tiếp. Anh biết, có lẽ trong lòng Đặng Phong đang ấp ủ những kế hoạch táo bạo hơn.
"Ồ," Đặng Phong quay người lại, hơi áy náy nói: "Có phải bảo cậu về Bắc Kinh nghiên cứu vấn đề Trung Đông không?"
"Sao cậu đoán được?" Lý Đại Vi ngạc nhiên hỏi.
"Cái đó còn cần phải đoán sao?" Đặng Phong khinh khỉnh nói: "Ấn Độ chúng ta đã đánh hạ rồi, Mỹ chẳng lẽ không đến đòi phần lợi ích của nó sao."
Lý Đại Vi cười cười nói: "Đúng vậy. Nhưng mục đích của Mỹ chỉ là ngăn chặn Liên Xô thâm nhập vào khu vực này, chứ chưa đặt chiến lược tài nguyên dầu mỏ Trung Đông lên hàng đầu. Còn chúng ta thì khác, mục đích của chúng ta là đảm bảo an ninh năng lượng quốc gia, hai bên ai cần gì lấy nấy thôi."
Đặng Phong cười gian xảo: "Vấn đề này Liên Xô chắc chắn sẽ rất nhạy cảm. Cậu nên suy nghĩ kỹ xem làm sao để buộc chân Mỹ chặt hơn nữa, ngoài việc đảm bảo an ninh chiến lược năng lượng quốc gia, còn phải gắn liền với việc giải quyết vấn đề lãnh thổ phía Tây đang bị Liên Xô chiếm đóng trong tương lai. Những việc này phải đề xuất nhiều ý kiến mang tính xây dựng cho Chủ tịch, Thủ tướng."
"Rõ, cái đó là chắc chắn." Lý Đại Vi không do dự, gật đầu liên tục nói: "Nhưng trước khi tôi đi, chúng ta có nên chúc mừng nhau một chút không? Chúng ta cuối cùng đã thực hiện được tầm nhìn vĩ đại của cậu, giải quyết dứt điểm vấn đề biên giới Trung - Ấn một lần và mãi mãi. Bốn năm nỗ lực của cậu cuối cùng đã thấy kết quả."
"Chúc mừng, nhất định phải chúc mừng." Đặng Phong đầy cảm xúc, trong mắt chứa đựng sự xúc động cùng những giọt nước mắt đắng cay nói: "Nhưng không phải bây giờ, mà là đợi đến khi nước Cộng hòa Nhân dân Nam Á và Đặc khu Sơn Nam được thành lập hãy chúc mừng."
"Ha ha," Lý Đại Vi cười nói: "Cậu tính xa quá rồi đấy." Sau đó ngưng cười, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Lão Đặng, cậu nói xem chúng ta phải giải thích thế nào với cả thế giới về 'hành vi xâm lược' của chúng ta đây?"
"Mẹ kiếp, thế mà cậu còn là nhà ngoại giao đấy." Đặng Phong cười mắng: "Giải thích, giải thích cái con khỉ! Đại Vi này, cậu tuyệt đối đừng học theo những kẻ được gọi là nhà ngoại giao đời sau, đứa nào đứa nấy mặt mày phấn son, ẻo lả, giả tạo giả vờ. Cái gọi là phong độ nhà ngoại giao, thuần túy là đồ giả tạo, chẳng giải quyết được tích sự gì. Không có thực lực thì cậu có liếm đít người ta, người ta cũng không thèm mua sổ sách của cậu đâu. Có thực lực thì đừng nói là đập bàn chửi mắng, cậu có tát nó vài cái, nó vẫn cứ cười cười đón tiếp cậu. Đời sau Mỹ chiếm Iraq, ai dám nói một chữ "Không"? Đánh Nam Tư tan tành, ngay cả đại sứ quán Trung Quốc cũng bị ném bom, thì làm sao nào! Làm công tác ngoại giao nên học hỏi lũ Mỹ đời sau nhiều vào. Ai cũng bảo không sợ bị vũ lực đe dọa, nhưng thực tế chẳng có mấy đứa không sợ đâu."