147-146 ngày cho tới tự do
Sáng hôm sau. Nhà tôi. Tôi bước ra khỏi cửa và thấy Finch đang nằm trên bãi cỏ phía trước, mắt nhắm nghiền, đôi chân xỏ bốt đen bắt tréo ở mắt cá chân. Xe đạp cậu nằm lăn lóc dưới đất, nửa trong nửa ngoài lề đường.
Tôi đá vào đế giày cậu. “Cậu ở đây cả đêm à?”
Cậu mở mắt ra. “Vậy cậu có biết là tớ đã ở đây. Khó mà biết được liệu một người có đang bị bơ ngọt lịm trong cái rét cắt da cắt thịt này hay không.” Cậu đứng dậy, đeo ba lô lên vai, dựng xe đạp lên. “Có bị ác mộng nữa không?”
“Không.”
Trong lúc tôi lấy Leroy từ ga ra ra, Finch đạp xe quanh quẩn trên lối vào nhà. “Vậy chúng ta đi đâu đây?”
“Đến trường.”
“Tớ muốn nói là khi chúng ta dạo chơi ngày mai ấy. Trừ phi cậu đã có những kế hoạch quan trọng rồi.”
Cậu nói như thể cậu biết thừa là tôi không có kế hoạch nào hết. Tôi nghĩ về Ryan và buổi chiếu phim. Tôi vẫn chưa trả lời anh là có đồng ý hay không. “Tớ không chắc tớ có rảnh ngày mai không.” Chúng tôi bắt đầu đạp xe tới trường, Finch đạp vượt lên phía trước, rồi chậm lại, rồi lại vượt lên, rồi chậm lại.
Quãng đường gần như yên bình, cho đến khi cậu nói, “Tớ đang nghĩ, với tư cách bạn cùng nhóm và là người đã cứu sống cậu, tớ nên biết những gì đã xảy ra vào đêm tai nạn.”
Leroy chệnh choạng và Finch liền với tay ra giữ lấy chiếc xe cùng tôi. Các dòng điện bắt đầu chạy dọc cơ thể tôi, giống như lần trước, và thế là tôi lại mất thăng bằng. Chúng tôi đạp xe suốt một phút trong cảnh tay cậu giữ chặt yên xe tôi. Tôi để ý nhìn xem Amanda hoặc Suze có ở quanh không vì tôi biết rõ cảnh này trông sẽ thế nào trong mắt chúng.
“Vậy chuyện gì đã xảy ra?” Tôi ghét cái cách cậu hỏi về vụ tai nạn nhẹ tênh như thế, như thể chẳng có vấn đề gì hết khi nói về nó. “Tớ sẽ nói cho cậu biết tớ bị vết sẹo như thế nào nếu cậu kể cho tớ nghe về đêm đó.”
“Tại sao cậu lại muốn biết?”
“Bởi vì tớ thích cậu. Không phải theo kiểu lãng mạn, hãy-phang-nhau-đi, mà như là một người bạn học cùng lớp Địa lý Hoa Kỳ. Và bởi vì như thế có thể sẽ giúp cậu nói về chuyện đó.”
“Cậu trước.”
“Khi ấy tớ đang biểu diễn trong một chương trình ở Chicago với mấy thằng tớ gặp trong một quán bar. Bọn nó nói, ‘Này, anh bạn, thằng ghita nhóm chúng tao vừa ra ngoài, mà mày thì trông có vẻ cũng biết đường đi lối lại trên sân khấu đấy.’ Tớ lên sân khấu, không biết mình đang làm gì, bọn chúng đang làm gì, nhưng cả lũ đã chơi một bài ra trò. Ý tớ là Chơi. Ra. Trò. Tớ còn hot hơn huyền thoại ghita Hendrix - chúng nó biết điều đó, và thằng tớ thế chỗ biết điều đó. Thế là thằng chó đẻ đấy leo lên đằng sau tớ và rạch lên người tớ một nhát bằng cái gảy ghi ta của nó.”
“Cậu nói thật đấy à?” Trường chúng tôi đã ở trước mắt. Đám thanh niên đang ra khỏi xe ô tô và dạo quanh bãi cỏ.
“Có lẽ liên quan đến một đứa con gái nữa.’ Nhìn vẻ mặt cậu tôi không thể biết chắc được rằng cậu có đang phỉnh tôi hay không, nhưng tôi khá chắc cậu đang làm thế. “Đến lượt cậu.”
“Chỉ khi nào cậu cho tớ biết điều gì đã thực sự xảy ra.” Tôi đạp đi và lướt về phía bãi đậu xe và nơi đỗ xe đạp. Khi tôi dừng lại, Finch đã ở ngay sau tôi, cười rũ rượi. Trong túi tôi, điện thoại đang rung lên bần bật. Tồi lôi điện thoại ra và có đến năm tin nhắn của Suze, tất cả đều cùng một nội dung: Theodore Lập Dị ư? Cái quái gì thế? Tôi nhìn xung quanh nhưng chẳng thấy nó ở đâu.
“Mai gặp lại nhé,” cậu nói.
“Thực ra tớ có kế hoạch rồi.”
Cậu liếc nhìn điện thoại của tôi rồi nhìn tôi, một cái nhìn khó diễn tả. “Được rồi. Không sao. Gặp sau vậy, Tia Cực Tím*.”
•
Trong bản gốc là Ultraviolet, có nghĩa là tia cực tím. Violet có nghĩa là “tím” trong tiếng Anh.
“Cậu vừa gọi tớ là gì?”
“Cậu đã nghe thấy rồi còn gì.”
“Trường ở đằng kia mà.” Tôi chỉ về phía trường mình.
“Tớ biết.” Và cậu bỏ đi theo hướng ngược lại.
•••
Thứ Bảy. Nhà tôi. Tôi đang gọi điện thoại cho Jerri Sparks, phóng viên của tờ báo địa phương, chị ta muốn cử người đến chụp ảnh tôi. Chị ta nói, “Em có cảm giác thế nào khi biết mình đã cứu sống người khác? Tất nhiên là tôi biết về tai nạn khủng khiếp em đã gặp năm ngoái. Liệu chuyện này, về mặt nào đó, có giúp em khép lại những ký ức đau buồn không?”
“Nó giúp em khép lại những ký ức đau buồn bằng cách nào được?”
“Em đã không thể cứu sống chị gái, nhưng em đã cứu được cậu bé Theodore Finch này…”
Tôi dập máy. Như thể tất cả bọn họ đều cùng một giuộc, mà chưa kể, tôi không phải là người cứu mạng người khác. Finch mới là anh hùng, không phải tôi. Tôi chỉ là một cô gái giả vờ mình là một anh hùng.
Lúc Ryan xuất hiện, sớm hơn đã hẹn năm phút, tôi vẫn còn đang bị kích động. Chúng tôi đi bộ đến bãi chiếu phim bởi chỗ ấy chỉ cách nhà tôi một cây rưỡi. Tôi đút tay vào túi áo khoác, nhưng cánh tay chúng tôi cứ va vào nhau khi đi. Giống như lại được hẹn hò lần đầu thêm lần nữa.
Tại bãi chiếu phim, chúng tôi thấy Amanda và Roamer trong xe của Roamer. Nó lái một chiếc Chevy Impala cũ kỹ và to như một khối nhà. Roamer gọi đó là Xe Tiệc Tùng bởi vì nó có thể chứa đến sáu mươi lăm người cùng một lúc.
Ryan mở cửa sau xe cho tôi leo vào. Vì chiếc Impala đang đỗ lại, tôi không thấy có vấn đề gì khi ở trong đó, mặc dù nó có mùi thuốc lá và thức ăn nhanh để lâu, chưa kể còn phảng phất mùi cần sa. Chỉ cần ngồi không ở đây tôi cũng có thể gánh lấy hậu quả của hàng năm trời hút thuốc lá bị động.
Bộ phim được chiếu là một phim quái vật của Nhật Bản gồm hai tập, và trước khi nó bắt đầu, Ryan, Roamer và Amanda nói về chuyện học đại học sẽ tuyệt vời thế nào - tất cả họ đều sẽ học tại Đại học Indiana. Tôi ngồi nghĩ về Jerri Sparks, New York, kỳ nghỉ xuân và về việc tôi cảm thấy tệ ra sao vì đã từ chối Finch và đã thật thô lỗ với cậu trong khi cậu đã cứu sống tôi. Dạo chơi với cậu sẽ vui hơn thế này. Bất cứ điều gì cũng đều sẽ vui hơn thế này.
Trong xe nóng nực và đầy khói, mặc dù các cửa sổ đều đang mở, và khi tập phim thứ hai bắt đầu, Roamer cùng Amanda nằm xuống cái hàng ghế trước khổng lồ và gần như hoàn toàn yên lặng. Gần như thôi. Thỉnh thoảng tôi lại nghe thấy một tiếng nhóp nhép như thể chúng nó là hai con chó đói đang ngấu nghiến bát thức ăn.
Tôi thử xem phim, và khi không thể xem được, tôi thử ghi lại cảnh trước mặt vào trong tâm trí. Đầu Amanda nhổm lên khỏi ghế, áo nó mở phanh nên tôi có thể nhìn thấy áo ngực nó, một màu xanh nhạt điểm hoa màu vàng. Như thế, tôi có thể cảm nhận được hình ảnh đang khắc sâu vào võng mạc của tôi, nơi nó sẽ đọng lại mãi mãi…
Có quá nhiều thứ gây mất tập trung, và thế là tôi nói chuyện với Ryan giữa những tiếng ồn ào, nhưng anh bận tâm nhiều hơn đến việc luồn tay vào áo sơ mi của tôi. Tôi đã gắng vượt qua được mười bảy năm, tám tháng, hai tuần và một ngày không quan hệ tình dục trên ghế sau chiếc Impala (hay ở đâu cũng vậy thôi), nên tôi nói với anh tôi thèm được ngắm cảnh, rồi tôi đẩy cửa ra và đứng đó. Bao quanh chúng tôi là hàng dãy xe ô tô và, xa hơn nữa cánh đồng ngô. Không có gì để nhìn trừ bầu trời trên đầu. Tôi ngửa đầu ra, đột nhiên bị hút hồn bởi những ngôi sao. Ryan lần đến phía sau tôi, còn tôi giả vờ là mình biết các chòm sao, chỉ vào chúng rồi bịa ra các câu chuyện về mỗi chòm.
Tôi tự hỏi Finch đang làm gì lúc này. Có lẽ cậu đang chơi ghita ở đâu đó. Có lẽ cậu đang ở cùng một cô gái. Tôi nợ cậu một chuyến dạo chơi và, thực ra là, hơn thế rất nhiều. Tôi không muốn cậu nghĩ tôi hủy hẹn với cậu hôm nay vì những người tạm được gọi là bạn bè tôi. Tôi tự nhắc mình nhớ phải nghiên cứu xem chúng tôi có thể đi đâu lần tới, ngay khi tôi về nhà. (Từ khóa tìm kiếm: những điểm đến khác thường tại Indiana, Indiana hết sức không tầm thường, Indiana độc đáo, Indiana lập dị) Tôi cũng cần phải có một tấm bản đồ đê chắc chắn không địa điểm nào bị lặp lại.
Ryan vòng tay ôm rồi hôn tôi, và trong một phút tôi hôn anh. Tôi quay ngược về quá khứ, và thay vì chiếc Impala, tôi thấy chiếc Jeep của anh trai Ryan, và thay vì Roamer và Amanda, tôi thấy Eli Cross và Eleanor, và chúng tôi ở đây, tại bãi chiếu phim này, cùng nhau xem hai tập phim Die Hard.
Rồi tay của Ryan lại len lồi tìm đường vào trong áo tôi, và tôi lùi ra. Chiếc Impala đã trở lại. Roamer và Amanda đã trở lại. Bộ phim quái vật đã trở lại.
Tôi nói, “Em ghét phải nói ra, nhưng bố mẹ em đã đặt giờ giới nghiêm.”
“Từ khi nào?” Rồi, dường như anh nhớ ra gì đó. “Xin lỗi V.” Và tôi biết anh nghĩ vụ tai nạn chính là nguyên do.
Ryan đề nghị đưa tôi về nhà. Tôi nói không, tôi ổn, tôi tự đi được, nhưng rốt cuộc anh vẫn đi cùng.
“Tối nay anh thấy rất vui,” anh nói trước bậc thềm nhà tôi.
“Em cũng thế.”
“Anh sẽ gọi cho em.”
“Tuyệt.”
Anh nhoài tới định hôn chúc tôi ngủ ngon nhưng tôi hơi quay đi để anh chỉ hôn lên được má tôi. Anh vẫn còn đứng đó khi tôi quay bước vào nhà.