Những Ngày Tươi Đẹp

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Violet Sáng Hôm Sau

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau

Tôi thức dậy trước anh, tấm chăn trùm lên chúng tôi như một cái lều. Tôi nằm đó một lúc, tận hưởng cảm giác cánh tay anh ôm lấy tôi, lắng nghe tiếng anh thở. Anh bất động và yên lặng tôi mức tôi hầu như không nhận ra anh. Tôi ngắm cách mí mắt anh giần giật khi anh mơ, và tôi tự hỏi liệu anh có đang mơ về tôi.

Như thể anh có thể cảm thấy tôi đang quan sát, anh mở mắt ra.

“Em là thật,” anh nói.

“Em đây.”

“Không phải là hiệu ứng hấp dẫn Sao Mộc - Sao Diêm Vương.”

“Không.”

“Trong trường hợp đó,” anh cười tinh nghịch, “Anh nghe nói Sao Diêm Vương, Sao Mộc và Trái đất đang chuẩn bị nằm thẳng hàng với nhau. Anh tự hỏi liệu em có muốn tham gia thí nghiệm không trọng lực cùng anh không.” Anh kéo tôi lại gần hơn và tấm chăn xê dịch. Tôi Chớp mắt trước ánh sáng và cái lạnh.

Khi tôi đột nhiên nhận ra.

Sáng rồi.

Tức là, Mặt trời đang lên.

Tức là Mặt trời đã lặn vào lúc nào đó, và tôi đã không về nhà hay gọi bố mẹ để họ biết tôi ở đâu. Tức là chúng tôi vẫn còn trên đỉnh tháp Purina, nơi chúng tôi đã ở cả đêm bên nhau.

“Sáng rồi,” tôi nói, và cảm thấy như mình sắp phát bệnh.

Finch ngồi dậy, mặt anh đờ ra. “Chết tiệt.”

“Ôitrờiơiôitròiơiôitrờiơi.”

“Chếttiệtchếttiệtchếttiệt.”

Cảm giác như chúng tôi phải mất hàng năm liền để trèo xuống hai mươi lăm ngàn bậc thang và trở lại mặt đất. Tôi gọi điện cho bố mẹ trong khi Finch lái xe lao ra khỏi bãi đỗ. “Mẹ à? Con đây.” Ở đầu dây bên kia, mẹ khóc òa lên, và rồi bố nghe máy và nói, “Con có ổn không? Con có an toàn không?”

“Có, có ạ. Con xin lỗi. Con đang về đây. Con sắp đến nơi rồi.”

Finch lao nhanh như tên bắn để đưa tôi về nhà, nhưng anh không nói với tôi một lời, có lẽ vì anh đang tập trung hết sức mà lái xe. Tôi cũng không nói gì cho đến khi chúng tôi rẽ vào phố nhà tôi. Và tôi lại một lần nữa bàng hoàng nhận ra những gì mình đã làm ngày hôm qua. “Ôi trời ơi,” tôi ôm mặt nói. Finch phanh gấp và chúng tôi rời khỏi xe rồi vội vàng chạy vào. Cửa nhà đang mở sẵn, và tôi có thể nghe thấy tiếng nói lúc cao lúc thấp ở bên trong.

“Anh nên đi đi,” tôi nói với anh. “Hãy để em nói chuyện với họ.”

Nhưng ngay lúc đó bố xuất hiện, trông bố như đã già thêm hai mươi tuổi chỉ sau một đêm. Mắt ông lướt khắp mặt tôi để chắc chắn rằng tôi không sao. Ông kéo tôi vào và ôm chặt tôi, gần như khiến tôi nghẹt thở. Rồi ông nói, “Đi vào nhà, Violet. Chào tạm biệt Finch đi.” Cái cách ông nói thật dứt khoát, như thể Chào tạm biệt Finch đi bởi vì con sẽ không bao giờ gặp lại cậu ta nữa.

Tôi nghe thấy tiếng Finch từ sau lưng: “Chúng cháu không để ý thời gian. Đó không phải lỗi của Violet, đó là lỗi của cháu. Xin cô chú đừng trách bạn ấy.”

Mẹ lúc này cũng đã ra đến nơi, và tôi nói với bố, “Đó không phải lỗi của cậu ấy.”

Nhưng bố không nghe. Ông vẫn đang nhìn Finch. “Ta sẽ rời khỏi đây nếu ta là cháu, nhóc ạ.” Khi Finch không di chuyển, bố dấn tới một chút, và tôi phải ngăn ông lại.

“James!” Mẹ kéo tay bố để ông không thể tới chỗ Finch, và rồi chúng tôi đẩy bố vào nhà, giờ mẹ mới là người đang thực sự bóp nghẹt tôi vì bà ôm tôi quá chặt và khóc ướt đầm cả tóc tôi. Tôi không thể nhìn thấy gì nữa bởi tôi lại bị ôm chặt tới ngạt thở, và cuối cùng tôi nghe thấy tiếng Finch lái xe đi.

Trong nhà, sau khi bố mẹ và tôi đều (phần nào) bình tĩnh lại, tôi ngồi đối diện họ. Bố nói là chính, trong khi mẹ nhìn như đóng đinh xuống sàn nhà, hai bàn tay bà run rẩy đặt trên đầu gối.

“Thằng bé đó có vấn đề, Violet. Chẳng ai biết được nó sẽ làm gì. Nó có tính nóng nảy từ khi còn nhỏ. Đây không phải là loại người con nên giao thiệp.”

“Làm thế nào mà bố…” Nhưng rồi tôi nhớ những con số Finch đã đưa ông, được viết rất gọn gàng, rất cẩn thận. “Bố đã gọi mẹ cậu ấy?”

Mẹ nói, “Chúng ta còn biết làm gì nữa?”

Bố lắc đầu. “Nó nói dối chúng ta về bố nó. Bố mẹ nó ly dị năm ngoái. Finch gặp ông ta mỗi tuần một lần.”

Tôi cố gắng nhớ lại những gì Finch đã nói, rằng những lời nói dối không phải là những lời nói dối nếu ta cảm thấy chúng là thật. Mẹ nói, “Cô ấy đã gọi bố nó.”

Ai gọi…

“Cô Finch. Cô ấy nói ông ta sẽ biết phải làm gì, rằng có lẽ ông ta sẽ biết Finch ở đâu.”

Đầu óc tôi đang cố gắng theo kịp mọi thứ, cố gắng tìm cách giải quyết, cố gắng nghĩ ra cách để nói với bố mẹ rằng Finch không phải là người dối trá lừa lọc như họ nghĩ. Điều đó tự bản thân nó đã là lời nói dối. Nhưng rồi bố nói, “Sao con không nói với chúng ta nó là cái đứa đã ở tháp chuông?”

“Làm thế nào… Bố cậu ấy đã nói cả việc ấy với bố mẹ ư?” Có lẽ tôi không có quyền làm vậy, nhưng mặt tôi đang nóng bừng lên còn lòng bàn tay thì rát lên như chúng vẫn luôn thế mỗi khi tôi tức giận.

“Khi một giờ sáng mà con vẫn không về và không trả lời điện thoại, chúng ta đã gọi Amanda để xem liệu con có ở nhà nó không, hoặc liệu nó có gặp con không. Nó nói rằng chắc con đang đi với Finch, cái đứa con đã cứu sống.”

Mặt mẹ ướt đẫm, mắt đỏ hoe. “Violet, chúng ta không muốn trở thành người xấu. Chúng ta chỉ cố gắng làm những gì tốt nhất.”

Tốt nhất cho ai, tôi muốn nói thế.

“Bố mẹ không tin con.”

“Con là đứa biết nghĩ mà.” Mẹ trông tổn thương và có cả phần tức giận. “Nghĩ kỹ thì chúng ta cho rằng chúng ta đã khá thoải mái. Nhưng con phải dành ra chút thời gian để hiểu xem chúng ta là những người phụ huynh như thế nào. Chúng ta không bao bọc quá mức và chúng ta không cố gắng làm con ngột ngạt. Chúng ta chỉ cố gắng đảm bảo rằng con ổn.”

“Và rằng chuyện xảy ra với Eleanor không xảy ra với con. Sao bố mẹ không khóa luôn con trong nhà mãi mãi để hai người không bao giờ phải lo lắng nữa?”

Mẹ lắc đầu nhìn tôi. Bố nhắc lại, “Không gặp thằng đó nữa. Không lái xe loanh quanh thế nữa. Bố sẽ nói chuyện với thầy con vào thứ Hai nếu thấy cần. Con có thể viết báo cáo hoặc làm điều gì đó khác để bù vào bài tập đó. Hiểu rõ chưa?”

“Hoàn cảnh đặc biệt.” Tôi lại thế nữa rồi.

“Gì cơ?”

“Đúng thế đấy ạ. Chúng ta hiểu nhau rồi đấy.”

Từ cửa sổ phòng ngủ, tôi quan sát đường phố bên ngoài, như thể Finch có thể lại xuất hiện. Nếu anh đến, tôi sẽ trèo ra khỏi cửa sổ và nói anh lái xe đi, chỉ cần lái đi, nhanh nhất có thể, xa nhất có thể. Tôi ngồi đó một lúc lâu mà anh không đến. Tiếng bố mẹ vang lên ầm ầm từ tầng một, và tôi biết rằng họ sẽ không bao giờ tin tôi nữa.

Nguyễn Thùy Dung —★— NHỮNG NGÀY TƯƠI ĐẸP ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jennifer Niven

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.