Ngày thứ 7 trong trạng thái Tỉnh
Tôi trèo vào chiếc Saturn VUE già của mẹ, hay còn gọi là Thằng Lỏi, và đi đến nhà Violet Markey trên con đường đất chạy song song với Quốc lộ, tuyến giao thông chính cắt qua thành phố. Tôi đạp mạnh chân vào bàn đạp ga, và chiếc xe lao đi, đồng hồ tốc độ tăng vụt lên sáu mươi, bảy mươi, tám mươi, chín mươi, chiếc kim chỉ tốc độ càng lên cao càng rung mạnh, chiếc Saturn đang vận hết sức mình trong khoảnh khắc đó để trở thành chiếc xe thể thao thay vì chiếc bán tải 5 năm tuổi.
Ngày 23 tháng Ba năm 1950, nhà thơ Italia Cesare Pavese đã viết: “Tình yêu thật sự là bản tuyên ngôn vĩ đại; là sự thúc giục được tồn tại, được có ý nghĩa, và, nếu phải chết, được chết anh dũng, giữa những lời tán tụng - nói tóm lại, được để lại một ký ức nơi người còn sống.” Năm tháng sau, ông bước vào văn phòng của một tờ báo và chọn bức ảnh cáo phó cho mình từ kho lưu trữ ảnh. Ông đặt một phòng khách sạn, và mấy ngày sau đó một nhân viên tìm thấy ông chết sóng sượt trên giường. Ông vẫn mặc nguyên quần áo nhưng không đi giày. Trên bàn đầu giường là mười sáu gói thuốc ngủ rỗng và một mẩu giấy ghi: “Tôi tha thứ cho tất cả mọi người và mong tất cả tha thứ cho tôi. Được không? Xin đừng đồn thổi quá nhiều.”
Cesare Pavese không liên quan gì tới việc phóng xe trên một con đường đất ở Indiana, nhưng tôi hiểu sự thúc giục được tồn tại, được có một ý nghĩa gì đó. Dù tôi không chắc mình có coi việc cởi giày trong một phòng khách sạn lạ hoắc và uống quá nhiều thuốc ngủ là chết một cách anh dũng giữa những lời tán tụng hay không, tôi nghĩ tư tưởng của ông mới là cái quan trọng.
Tôi tăng tốc chiếc Saturn lên chín mươi lăm. Tôi chỉ dừng tay khi đạt tới con số một trăm. Không phải chín mươi bảy. Không phải chín mươi tám. Một trăm hoặc không gì cả.
Tôi nhoài người về phía trước, như thể tôi là tên lửa, như thể Tôi. Là. Chiếc. Xe. Và tôi bắt đầu la hét vì cứ mỗi giây tôi lại trở nên tỉnh táo hơn. Tôi cảm nhận được sự gấp gáp và rồi - tôi cảm nhận được tất cả mọi thứ xung quanh tôi và bên trong tôi, con đường và máu tôi và trái tim đang đập như trống dồn, và tôi có thể kết thúc ngay bây giờ, trong tiếng reo vang anh dũng của kim loại bị nghiền nát và lửa bùng cháy. Tôi đạp chân ga mạnh hơn, và giờ tôi không thể dừng lại vì tôi nhanh hơn mọi thứ trên Trái đất. Điều duy nhất quan trọng là cú đẩy hướng về phía trước và cảm giác của tôi khi lao về phía Bản Tuyên Ngôn Vĩ Đại.
Rồi, vào đúng cái khoảnh khắc trước khi trái tim tôi có thể nổ tung hoặc động cơ có thể nổ tung, tôi nhấc chân ga lên, bỏ hẳn chân ra và lao băng qua cái vỉa hè cũ mòn vẹt, Thằng Lỏi tự lướt mình đưa tôi đi và chúng tôi bay lên không trung rồi đập mạnh xuống đất, qua cả mét đường, nửa trong nửa ngoài mương, nơi tôi ngồi thở dốc. Tôi giơ tay lên và chúng không hề run chút nào. Chúng vẫn điềm tĩnh như thường, và tôi nhìn xung quanh mình, nhìn lên bầu trời đầy sao và những cánh đồng, nhìn vào bóng tối, vào những ngôi nhà đang ngủ, và tôi đang ở đây, mẹ kiếp. Tôi đang ở đây.
Violet sống cách nhà Suze Haines một con phố, trong một ngôi nhà lớn màu trắng có ống khói đỏ giữa một khu phố ở phía bên kia thị trấn. Tôi lướt Thằng Lỏi lên, và cô đang ngồi trên bậc tam cấp, bọc mình trong một chiếc áo khoác khổng lồ, nhỏ bé và cô độc. Cô nhảy bật dậy và ra gặp tôi trên đường dẫn xuống vỉa hè, sau đó ngay lập tức liếc ra phía sau tôi như thể đang tìm kiếm một ai đó hoặc một cái gì đó. “Cậu không cần phải đi cả chặng đường để tới đây đâu.” Cô thì thầm, như thể chúng tôi có thể đánh thức cả khu phố dậy.
Tôi thì thầm lại, “Chúng ta có sống ở Los Angeles hay Cincinnati đâu. Tớ chỉ mất khoảng năm phút để đến đây. À mà, nhà đẹp đấy.”
“Này, cám ơn cậu đã đến, nhưng tớ không cần nói chuyện về bất cứ điều gì đâu.” Tóc cô được buộc túm lại kiểu đuôi ngựa, và những lọn tóc nhỏ rủ xuống quanh khuôn mặt. Cô vén một lọn tóc ra phía sau tai. “Tớ hoàn toàn ổn.”
“Đừng bốc phét với một kẻ chuyên bốc phét như tớ. Chỉ nhìn là tớ biết đâu là một tiếng kêu cứu, và tớ có thể nói rằng việc cậu để cho mình bị thuyết phục rời khỏi gờ tường đó là quá đủ để chứng minh rồi. Bố mẹ cậu có nhà không?”
“Có.”
“Chán nhỉ. Đi dạo không?” Tôi bắt đầu bước đi.
“Không phải đường đó.” Cô kéo cánh tay tôi và lôi tôi theo hướng khác.
“Chúng ta đang tránh cái gì à?”
“Không. Chỉ là, ừm - ở đây đẹp hơn.”
Tôi mượn tạm giọng thầy Embryo. “Nào, cậu có ý định tự tử được bao lâu rồi?”
“Trời ơi, đừng nói to thế. Mà tớ không… tớ không…”
“Có ý định tự tử. Cậu có thể nói ra.”
“Ừm, dù sao, tớ không có ý định đó.”
“Ngược với tớ.”
“Ý tớ không phải vậy.”
“Cậu đã ra chỗ gờ tường đó bởi vì cậu không biết phải đi đâu hay làm gì nữa. Cậu đã mất hết hy vọng. Và sau đó, như một hiệp sĩ hào hiệp, tớ đã cứu sống cậu. Mà này, cậu không trang điểm nhìn hoàn toàn khác đấy. Không phải là xấu, nhưng trông khác. Có khi còn xinh hơn. Thế điều gì đã xảy ra với trang web của cậu? Cậu đã luôn muốn viết đúng không? Nói cho tớ biết về cậu đi, Violet Markey.”
Cô trả lời như một cái máy: Không có nhiều điều để nói. Tớ nghĩ thế. Không có gì để nói cả.
“Ừm, California. Hẳn phải là một thay đổi lớn với cậu. Cậu thích nơi đó không?”
“Thích gì cơ?”
“Bartlett.”
“Cũng được.”
“Còn khu phố này?”
“Cũng ổn.”
“Đây không phải là lời của một người vừa được cứu mạng. Cậu đáng lẽ ra phải sướng phát con mẹ nó điên vào lúc này chứ. Tớ ở đây. Cậu ở đây. Không chỉ vậy, cậu đang ở đây với tớ. Tớ biết ít nhất một cô gái muốn đổi chỗ với cậu đấy.”
Cô hừừừừừừ một tiếng khó chịu (và đầy hấp dẫn, lạ thay). “Cậu muốn gì?”
Tôi dừng lại dưới một cây đèn đường. Tôi cất đi cái kiểu nói dồn dập thúc ép và nét quyến rũ của mình.
“Tớ muốn biết lý do cậu lên đó. Và tớ muốn biết rằng cậu ổn.”
“Nếu tớ nói với cậu, cậu sẽ về nhà chứ?”
“Ừ.”
“Và không bao giờ nói về nó nữa?”
“Điều đó phụ thuộc vào câu trả lời của cậu.”
Cô thở dài và bắt đầu bước đi. Một lúc lâu cô không nói bất cứ điều gì, nên tôi im lặng, chờ đợi cô nói ra. Chỉ có những âm thanh từ vô tuyến nhà ai đó và từ một bữa tiệc xa xa vọng lại.
Sau khi đi hết vài khu nhà trong im lặng, tôi nói, “Bất cứ điều gì cậu nói với tớ sẽ là bí mật giữa chúng ta. Cậu có thể không nhận thấy, nhưng tớ không bơi trong một biển bạn bè đâu. Và ngay cả nếu thế thì cũng chẳng sao hết. Bọn dở hơi đó có đủ chuyện để buôn rồi.”
Cô hít một hơi. “Khi tớ đến tháp chuông, tớ không thực sự nghĩ được gì. Giống như thể đôi chân tớ tự đi lên các bậc thang và tớ chỉ đi theo chúng mà thôi. Tớ chưa bao giờ làm bất cứ điều gì như thế trước đây. Ý tớ là, đó không phải là tớ. Nhưng rồi như thể tớ tỉnh dậy và thấy mình đã ở trên gờ tường rồi. Tớ không biết phải làm gì, thế là tớ bắt đầu phát hoảng.”
“Cậu đã nói với ai về những gì xảy ra chưa?”
“Chưa.” Cô ngừng bước, và tôi cưỡng lại ý muốn chạm vào mái tóc cô, lúc ấy đang bay bay trên mặt. Cô gạt tóc sang bên.
“Cả bố mẹ cậu cũng không?”
“Với bố mẹ tớ lại càng không.”
“Cậu vẫn không cho tớ biết cậu làm gì ở trên đó.”
Tôi không thực sự mong đợi cô trả lời, nhưng cô nói, “Hôm qua là sinh nhật của chị gái tớ. Hôm qua chị đáng lẽ đã mười chín tuổi.”
“Chết tiệt. Tớ xin lỗi.”
“Nhưng đó không phải lý do. Lý do là chẳng còn gì quan trọng nữa. Học hành không, cổ vũ cũng không, kể cả bạn trai hay bạn bè hay tiệc tùng hay chương trình dạy viết lách hay…” Cô vung hai cánh tay. “Tất cả chỉ là những thứ để lấp đầy thời gian cho đến khi chúng ta chết.”
“Có thể thế. Có thể không. Cho dù có là để lấp đầy thời gian hay không, tớ khá vui khi được ở đây.” Nếu có bất cứ điều gì tôi đã học được, đó là ta cần phải tận dụng tối đa tình huống. “Nó đủ quan trọng để cậu không nhảy xuống.”
“Tớ có thể hỏi cậu một câu không?” Cô nhìn chằm chằm mặt đất.
“Chắc chắn rồi.”
“Tại sao bọn nó gọi cậu là Theodore Lập Dị?”
Giờ đến lượt tôi nhìn chằm chằm mặt đất như thể đó là thứ thú vị nhất mà tôi từng thấy. Mất một lúc tôi mới trả lời bởi tôi đang cố cân nhắc xem mình sẽ nói sự thật đến đâu. Thành thật mà nói, Violet, tớ không biết lý do tại sao những đứa khác không thích tớ. Nói dối! Ý tôi là, tôi biết mà không hiểu. Lúc nào tôi cũng khác biệt, nhưng với tôi khác biệt là bình thường. Tôi quyết định phịa ra một phiên bản khác của sự thực.
“Hồi lớp tám, tớ nhỏ con hơn bây giờ rất nhiều. Đó là trước khi có cậu, trước khi cậu đến đây.” Tôi nhìn lên đủ lâu để thấy cô gật đầu. “Tai bành ra. Khuỷu tay cũng khuỳnh ra. Tớ không vỡ giọng cho đến mùa hè trước năm học cấp ba, khi tớ cao vổng lên hơn ba mươi lăm centimet.”
“Thế thôi à?”
“Chuyện đó, rồi cả chuyện thỉnh thoảng tớ nói và làm mà không suy nghĩ. Mọi người không thích thế.”
Cô im lặng khi chúng tôi vòng qua góc đường, nơi tôi có thể nhìn thấy nhà cô ở phía xa. Tôi đi chậm lại, câu thêm thời gian. “Tớ biết cái ban nhạc chơi ở quán Quarry. Chúng ta có thể đi ra đó, khởi động một chút, nghe nhạc, và quên đi tất cả mọi thứ. Tớ cũng biết một nơi có tầm nhìn trông ra thành phố khá đẹp.” Tôi trao cô một trong những nụ cười trông ra hồn nhất của mình.
“Tớ sẽ vào nhà và đi ngủ.”
Tôi luôn ngạc nhiên về con người và giấc ngủ của họ. Tôi thậm chí sẽ không bao giờ ngủ nếu tôi không buộc phải làm thế.
“Hoặc chúng ta có thể hôn nhau.”
“Thôi được rồi.”
Chừng một phút sau đó, chúng tôi đã đến chỗ xe tôi. “Mà này, sao cậu có thể lên đó? Cửa đã mở sẵn khi tớ tới, nhưng nó thường bị khóa chặt mà.”
Cô mỉm cười lần đầu tiên trong buổi tối nay. “Khả năng cao là tớ đã cạy được khóa đấy.”
Tôi huýt sáo. “Violet Markey. Cậu thú vị hơn tớ nghĩ đấy.”
Trong chớp mắt, cô đã băng qua lối đi và bước vào trong nhà. Tôi đứng nhìn cho đến khi một cửa sổ tầng trên bỗng sáng đèn. Một bóng người di chuyển đến phía trước nó, và thế là tôi có thể nhìn thấy bóng hình cô, như thể cô đang nhìn tôi qua tấm rèm cửa. Tôi lún lưng xuống, chờ đợi xem ai đầu hàng trước. Tôi ở lại đó cho đến khi bóng người đi mất và ánh sáng vụt tắt.
Về tới nhà, tôi đỗ Thằng Lỏi trong ga ra và bắt đầu cuốc chạy hằng đêm của mình. Chạy vào mùa đông, bơi vào những mùa còn lại. Lộ trình thông thường của tôi là dọc theo Quốc lộ, băng qua bệnh viện và khu cắm trại Hữu nghị tới cây cầu thép cũ dường như bị tất cả mọi người lãng quên, trừ tôi. Tôi chạy nước rút trên thành cầu, và khi tôi chạy qua hết mà không bị ngã, tôi biết mình còn sống.
Vô dụng. Ngu ngốc. Đó là những lời tôi phải nghe trong suốt quãng đường lớn lên. Đó là những lời mà tôi cố gắng vượt lên, bởi nếu tôi để chúng thâm nhập vào tâm trí tôi, chúng có thể ở lại đó, phình ra và lấp đầy tôi, cho đến khi cái còn lại duy nhất trong tôi là đồ lập dị vô dụng ngu ngốc vô dụng ngu ngốc vô dụng ngu ngốc. Và rồi tôi sẽ không thể làm gì khác ngoài việc chạy nhanh hơn và lấp đầy tâm trí bằng những lời khác: Lần này sẽ khác. Lần này, mình sẽ giữ tỉnh táo.
Tôi chạy hàng cây số nhưng không đếm, vượt qua hết ngôi nhà tắt đèn này đến ngôi nhà tắt đèn khác. Tôi cảm thấy tiếc cho tất cả mọi người trong thành phố này, những người đang ngủ.
Tôi đi đường khác về nhà, qua cầu Phố A. Cây cầu này có đông xe cộ hơn vì nó nối trung tâm thành phố với phía Tây làng Bartlett, nơi có trường trung học và trường đại học địa phương cùng tất cả các khu dân cư đang mọc lên ở giữa.
Tôi chạy qua những gì còn lại của hàng rào lan can bằng đá. Một cái lỗ giận dữ vẫn còn đó, và ai đó đã đặt một cây thánh giá bên cạnh nó. Cây thánh giá nằm nghiêng, lớp sơn trắng đã phai thành xám dưới thời tiết Indiana, và tôi tự hỏi ai đã đặt nó ở đó - Violet? Cha mẹ cô? Một ai đó ở trường? Tôi chạy đến đầu cầu và băng xuống bãi cỏ, xuôi theo bờ kè xuống bên dưới - một lòng sông cạn khô đầy tàn thuốc và vỏ chai bia.
Tôi bước qua rác rến, sỏi đá và đất. Một thứ gì đó lấp lánh ánh bạc trong bóng tối, và sau đó tôi thấy những thứ lấp lánh khác - các mảnh thủy tinh và kim loại. Có một miếng nhựa màu đỏ từ đèn hậu ô tô. Một đống mảnh vỡ từ một cái gương chiếu hậu. Một tấm biển xe, móp méo và gần như gập làm đôi.
Tất cả những thứ đó khiến mọi việc bất ngờ trở nên rất thực. Tôi có thể chìm xuống đất như một viên đá và bị nuốt chửng toàn bộ bởi sức nặng của những gì đã xảy ra ở đây.
Tôi không chạm vào bất cứ thứ gì, trừ tấm biển số xe mà tôi cầm đi theo. Để lại nó ở đó có vẻ sai trái, như thể nó là một vật quá riêng tư để bỏ lại bên ngoài, nơi ai đó không biết Violet hoặc chị cô có thể lấy và nghĩ rằng nó hay ho, hoặc mang nó về như một món quà lưu niệm. Tôi chạy về nhà, cảm thấy vừa nặng nề vừa trống rỗng. Lần này sẽ khác. Lần này, mình sẽ giữ tỉnh táo.
Tôi chạy cho đến khi thời gian dừng lại. Cho đến khi tâm trí tôi dừng lại. Cho đến khi điều duy nhất mà tôi cảm thấy là tấm biển xe kim loại lạnh ngắt trong tay tôi và nhịp đập giần giật trong mạch máu tôi.