Nghiệp Ác

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
62

❊ ❊ ❊

A redcap, a redcap, before the kiss…Một chiếc mũ đỏ, một chiếc mũ đỏ, ngay trước nụ hôn…

Blue Öyster Cult,

Before the Kiss

Đêm đó Strike không gặp Carver. Hắn ngờ rằng ông ta thà tự bắn vào đầu gối còn hơn phải đối mặt với hắn. Một cặp sĩ quan điều tra hắn chưa gặp bao giờ thẩm vấn hắn trong căn phòng cạnh Khoa Cấp Cứu, giữa những đợt điều trị vết thương. Tai hắn đã được may lại, bàn tay được băng bó, gạc được đắp lên lưng chỗ trúng dao, và lần thứ ba trong đời mũi hắn được nắn lại trong đau đớn, phục hồi sự đối xứng tương đối trên gương mặt. Mỗi khi có dịp, Strike lại trình bày rành mạch với cảnh sát lập luận đã dẫn hắn đến chỗ Laing. Hắn cẩn thận nói thêm rằng mình đã gọi điện cung cấp thông tin đó cho một thuộc cấp của Carver hai tuần trước, ngoài ra còn cố nói trực tiếp với Carver lần cuối cùng hai người nói chuyện với nhau.

“Tại sao các người không ghi lại chỗ đó?” hắn hỏi nhị vị sĩ quan vẫn đang ngồi im lặng, nhìn hắn chằm chằm. Tay trẻ hơn nguệch ngoạc vài nét lấy lệ.

“Tôi cũng đã viết,” Strike tiếp tục, “một lá thư và gởi cho Thanh tra Carver, gởi bảo đảm, có ký nhận. Ông ấy hẳn đã nhận được thư hôm qua.”

“Anh gởi có ký nhận sao?” Tay sĩ quan già hơn, một người đàn ông có cặp mắt buồn, để ria mép hỏi lại.

“Đúng vậy,” Strike nói. “Tôi làm vậy cho chắc ăn, khỏi phải thất lạc lôi thôi.”

Tay cảnh sát ghi chú cặn kẽ hơn nhiều.

Câu chuyện của Strike là: hắn cho rằng những nghi vấn của mình với Laing đã không thuyết phục được cảnh sát nên chưa bao giờ ngừng theo dõi y. Hắn đã theo Laing vào hộp đêm, lo rằng y sẽ câu kéo một phụ nữ nữa, rồi bám theo y về đến căn hộ. Ở đó, hắn đã quyết định đối mặt với Laing. Về Alyssa, người đã vô cùng tự tin đóng vai nhân viên tạm thời của hắn, và về Shanker – kẻ đã nhiệt tình can thiệp, nhờ đó mà Strike thoát được thêm vài nhát chém, hắn tuyệt đối không hé một lời.

“Mấu chốt là,” Strike nói với nhị vị sĩ quan, “tìm cho ra cái tay Ritchie này, đôi khi còn gọi là Dickie, kẻ đã cho Laing mượn xe mô-tô. Hazel sẽ nói cho các người nghe tất về hắn ta. Dickie đã cung cấp chứng cứ ngoại phạm cho Laing từ đầu tới cuối. Tôi đoán hắn là loại tội phạm vặt vãnh, có lẽ cứ tưởng mình đang giúp Laing lừa dối Hazel hay kiếm chác chút đỉnh tiền trợ cấp. Hắn ta nghe có vẻ không lanh lợi gì lắm. Tôi nghĩ hắn ta sẽ nhanh chóng khai hết khi biết có liên quan đến án mạng.”

Cuối cùng, năm giờ sáng, bác sĩ và cảnh sát cũng quyết định họ không cần gì thêm từ Strike nữa. Hắn từ chối lời mời đi quá giang của cảnh sát, ngờ rằng vụ mời mọc này một phần là để theo dõi hắn được chừng nào tốt chừng đó.

“Chúng tôi không muốn vụ này lộ ra ngoài trước khi nói chuyện được với gia đình các nạn nhân,” tay sĩ quan trẻ hơn nói, mái tóc vàng trắng nổi bật trên nền buổi sớm mai xam xám ở sân trước bệnh viện. Ba người đàn ông chào tạm biệt nhau.

“Tôi sẽ không đi kể với báo giới,” Strike nói, há to miệng ngáp, tay lần mò trong túi tìm thuốc lá. “Hôm nay tôi còn có việc phải làm.”

Hắn vừa chớm bước đi thì sực nhớ một chuyện.

“Manh mối chỗ nhà thờ là sao? Brockbank… cái gì khiến Carver nghĩ Brockbank là thủ phạm?”

“À,” sĩ quan ria mép đáp. Ông này không có vẻ nhiệt tình chia sẻ thông tin lắm. “Có một tay phụ trách thanh thiếu niên được chuyển công tác từ Finchley đến Brixton… cũng không tới đâu, nhưng,” ông ta thêm vào, thoáng vẻ ngang tàng, “tụi tôi tóm được hắn rồi. Brockbank. Chỗ nhà tạm của người vô gia cư mách với tụi tôi hôm qua.”

“Hay đó,” Strike nói. “Báo giới rất chuộng ấu dâm. Nếu là các vị, khi tiếp xúc với báo giới, tôi sẽ mở đầu bằng câu chuyện đó.”

Nhị vị cảnh sát không mỉm cười. Strike chào rồi ra về, tự hỏi không biết mình còn đủ tiền để taxi không, hắn cầm thuốc lá trong tay trái, tay phải đang dần hết thuốc tê còn cái mũi gãy nhức nhối trong không khí lành lạnh buổi sáng.

“Mẹ kiếp, đi Yorkshire?” Shanker nói trên điện thoại. Gã gọi báo cho Strike đã tìm được xe, rồi tay thám tử nói muốn đi đâu. “Yorkshire?”

“Masham,” Strike đáp. “Nghe này, tao đã nói mày rồi: khi tao có tiền, muốn gì tao trả hết. Vụ này là đám cưới, tao không muốn bỏ lỡ. Không có nhiều thời gian lắm nên mày muốn gì cũng được, Shanker, tao thề danh dự, khi nào có tao sẽ trả ngay.”

“Ai cưới vậy?”

“Robin,” Strike đáp.

“À,” Shanker nói. Giọng gã nghe tươi tỉnh hẳn. “Được rồi, Bunsen, vậy tao sẽ chở mày đi. Tao nói mày rồi, đáng ra mày phải…”

“… biết rồi…”

“… Alyssa cũng nói…”

“Ừ, có nói, nói muốn điếc tai luôn.”

Strike chắc mẩm rằng Shanker đang cặp kè ngủ nghê với Alyssa. Hắn không thể nghĩ ra lý do gì khác giải thích cho sự mau mắn của Shanker – gã gợi ý ngay Alyssa khi Strike giải thích rằng hắn cần một người phụ nữ đóng một vai an toàn nhưng vô cùng cần thiết để giăng bẫy Donald Laing. Cô ta đòi một trăm bảng tiền công, khăng khăng với Strike rằng đáng ra công xá còn cao hơn nhiều nếu cô ta không nghĩ tới ơn huệ từ cô cộng sự của hắn.

“Shanker, trên đường đi nói chuyện này cũng được. Giờ tao phải ăn uống tắm rửa. May phước lắm thì hôm nay mới tới kịp giờ.”

Vậy nên giờ đây hai người băng băng về phía Bắc bằng con Mercedes Shanker mượn được; mượn ở đâu Strike không buồn hỏi. Tay thám tử vốn không chợp mắt vài đêm trước, ngủ gục ngay trong sáu mươi dặm đầu, chỉ giật mình tỉnh giấc khi điện thoại rung lên trong túi áo com-lê.

“Strike nghe,” hắn ngái ngủ nhấc máy.

“Làm ăn ngon đó bồ tèo,” Wardle nói.

Giọng anh ta không ăn nhập gì với lời nói. Đằng nào Wardle cũng là người phụ trách hồ sơ điều tra, từng loại Ray Williams khỏi đối tượng tình nghi liên quan đến cái chết của Kelsey.

“Cảm ơn,” Strike đáp. “Chắc anh biết giờ đây anh là tay cảnh sát duy nhất ở London vẫn còn muốn nói chuyện với tôi.”

“À thì,” Wardle đáp, “Số lượng đâu có quan trọng. Tôi nghĩ anh sẽ muốn biết vụ này: họ đã tìm ra Richard, hắn ta khai tất tần tật.”

“Richard…” Strike lẩm bẩm.

Hắn cảm giác như bộ não mệt mỏi đã trút bỏ hết thảy những thứ ám ảnh hắn hàng tháng qua. Cây cối êm ái lướt qua ngoài cửa xe, một cơn sóng xanh dịu mát của mùa hè. Hắn cảm thấy như có thể lăn ra ngủ liền tù tì nhiều ngày.

“Ritchie… Dickie… xe mô-tô,” Wardle nói.

“À đúng rồi,” Strike đáp, lơ đãng gãi bên tai vừa được may lại, rồi chửi thề, “Mẹ kiếp, đau quá… xin lỗi… vậy hắn ta khai rồi sao?”

“Không phải loại sáng láng gì,” Wardle nói. “Tụi tôi cũng tìm được một mớ đồ ăn trộm ở nhà hắn ta.”

“Tôi đã đoán hẳn Donnie kiếm ăn kiểu đó. Vốn có tài ăn trộm xưa nay mà.”

“Nguyên một băng vài đứa. Không có gì nghiêm trọng, toàn ăn cắp vặt. Ritchie là đứa duy nhất biết Laing có hai nhân thân; hắn cứ tưởng Laing đang làm cú lừa để ăn tiền trợ cấp. Laing nhờ ba đứa trong đám đỡ lời, nhận vơ là có đi cắm trại ở Shoreham-by-Sea trong dịp cuối tuần y giết Kelsey. Nghe đâu y nói với cả đám là có bồ nhí ở đâu đó, không muốn Hazel biết.”

“Laing vốn giỏi lấy lòng người khác,” Strike đáp, nhớ lại sĩ quan điều tra ở Cyprus từng sẵn sàng xóa tội hiếp dâm cho y.

“Làm sao anh nhận ra tụi nó không đi tới chỗ đó?” Wardle tò mò hỏi. “Tụi nó có ảnh ọt đủ món… làm sao anh biết tụi nó không đi tiệc độc thân dịp cuối tuần đó?”

“À,” Strike đáp. “Nhựa ruồi biển.”

“Gì kia?”

“Nhựa ruồi biển,” Strike lặp lại. “Nhựa ruồi biển không ra hoa tháng Tư. Mà ra hoa mùa hè và mùa thu… một nửa thời thơ ấu tôi ở Cornwall mà. Bức hình chụp Laing và Ritchie trên bãi biển… có hoa nhựa ruồi biển trong hình. Đáng ra lúc đó tôi phải biết ngay… nhưng tôi cứ bị mất tập trung.”

Sau khi Wardle dập máy, Strike nhìn chằm chằm vào đồng cỏ và cây cối qua kính chắn gió, nghĩ ngợi đến ba tháng vừa qua. Hắn không nghĩ Laing biết gì về Brittany Brockbank, nhưng có lẽ y đã đào xới đủ để biết câu chuyện quanh phiên xử Whittaker, biết vụ trích dẫn bài Mistress of the Salmon Salt từ sau vành móng ngựa. Strike cảm thấy như thể Laing đã giăng bẫy hắn đủ hướng mà không biết sẽ thành công ra sao.

Shanker bật radio. Strike thực lòng chỉ muốn ngủ trở lại, nhưng hắn không ý kiến gì, chỉ quay kính xe xuống, phả khói thuốc ra ngoài. Trong ánh nắng càng lúc càng rực rỡ hắn nhận thấy bộ com-lê Ý đã tròng đại lên người lấm tấm nước xốt thịt và rượu vang đỏ. Hắn cố chùi sạch những vết bẩn cứng đầu đã khô, rồi sực nhớ ra một chuyện khác.

“Chết thật.”

“Chuyện gì hở?”

“Tao quên, chưa kịp cắt đứt với ghệ.”

Shanker cười phá ra. Strike mỉm cười rầu rĩ, mặt mày đau đớn. Cả gương mặt hắn nhức nhối.

“Giờ mình cố chặn đám cưới lại sao Bunsen?”

“Làm gì có chuyện đó,” Strike nói, rút thêm một điếu thuốc. “Tao được mời. Tao là bạn mà. Khách mời.”

“Mày đuổi việc cổ,” Shanker nói. “Chỗ tao không có bạn bè nào chơi kiểu đó.”

Strike cố nhịn không cãi rằng Shanker hầu như chẳng quen được mấy ai có công ăn việc làm tử tế.

“Cổ giống bà già mày,” Shanker nói, sau một hồi lâu im lặng.

"Ai giống?"

“Robin của mày đó. Muốn cứu đứa nhỏ.”

Strike thấy khó mà biện hộ chuyện đã từ chối đi cứu một đứa trẻ trước một người đàn ông từng được cứu khi đang nằm trong vũng máu ở miệng cống năm mười sáu tuổi.

“À, thì tao sẽ cố nói khó để cô quay lại, chứ sao nữa? Nhưng lần tới khi cổ gọi mày… nếu cổ gọi…”

“Ừ biết rồi, tao sẽ báo mày, Bunsen.”

Kính chiếu hậu cho Strike thấy một gương mặt trông như nạn nhân đụng xe. Mũi hắn sưng vù, tím tái còn tai trái bầm đen. Trong ánh nắng ban ngày hắn thấy nỗ lực cạo râu tốc hành bằng tay trái đã không thành công hoàn toàn. Mường tượng ra cảnh lẻn vào dãy ghế sau ở nhà thờ hắn nhận ra mình sẽ lạc lõng thế nào, rồi nếu Robin không muốn hắn có mặt thì sẽ ồn ào ra sao. Hắn không muốn làm hỏng ngày vui của cô. Hắn tự hứa với lòng, ngay khi có người yêu cầu đi ra, hắn sẽ lập tức rút ngay.

“BUNSEN!” Shanker hét lên phấn khích, khiến Strike giật nảy người. Shanker tăng âm lượng radio.

đã bắt được nghi phạm trọng vụ án Con Quỷ Shacklewell. Sau khi rà soát một căn hộ ở Wollaston Close, London, cảnh sát đã truy tố Donald Laing, ba mươi bốn tuổi, tội giết Kelsey Platt, Heather Smart, Martina Rossi và Sadie Roach, tội mưu sát Lila và tội hành hung nghiêm trọng một phụ nữ không công bố tên…”

“Tụi nó không nhắc gì tới mày!” Shanker nói khi bản tin kết thúc. Giọng gã tiu nghỉu.

“Giờ thì nhắc gì,” Strike nói, cố giữ bình tĩnh, tự dưng hắn thấy hồi hộp kinh khủng. Hắn vừa thấy bảng tên đường đầu tiên chỉ hướng Masham. “Nhưng sẽ nhắc. Cũng tốt: tao cần ồn ào chút đỉnh để làm ăn trở lại.”

Hắn tự động nhìn xuống cổ tay, quên mất đồng hồ đã không còn ở đó, rồi nhìn vào đồng hồ xe.

“Đạp ga đi, Shanker. Kiểu này thì trễ là chắc.”

Càng gần tới đích Strike càng sốt ruột. Khi xe lên đồi đến Masham thì lễ cưới theo lịch trình đã bắt đầu được hai mươi phút, Strike kiểm tra địa chỉ nhà thờ trên điện thoại.

“Ở đằng kia,” hắn nói, chỉ loạn xạ về hướng đối diện khu quảng trường họp chợ lớn nhất mà hắn từng thấy, nhung nhúc người đứng quanh các sạp hàng ăn. Khi Shanker phóng xe vèo vèo ở vòng ngoài khu chợ, vài người qua đường cau có ra mặt, một người đàn ông đội mũ bẹt vải mềm còn đưa nắm đấm ra dọa gã mặt sẹo dám lái xe liều mạng ở trung tâm Masham, vốn là chỗ thanh bình yên tĩnh.

“Đậu ngay đây, đâu cũng được,” Strike nói, nhìn hai chiếc Bentley xanh đậm có trang trí ruy-băng trắng đậu ở góc xa quảng trường, hai tài xế cởi mũ đứng nói chuyện trong nắng. Họ nhìn quanh khi Shanker đạp thắng. Strike tháo tung dây an toàn; hắn đã thấy được nóc nhà thờ nhô lên trên ngọn cây. Hắn thấy buồn nôn, hẳn là vì bốn chục điếu thuốc đã hút suốt đêm, vì thiếu ngủ và cả vì tài nghệ lái xe của Shanker.

Strike chạy được vài bước thì quay lại chỗ bạn.

“Đợi tao chút. Có khi tao không ở lâu.”

Hắn vội vã chạy đi, qua mặt đám tài xế đang nhìn chằm chằm, căng thẳng chỉnh lại cà-vạt, rồi nhớ ra hiện trạng mặt mày và áo xống của mình, hắn không hiểu tại sao mình còn mất công chỉnh chiếc làm gì.

Qua cánh cổng, vào sân nhà thờ vắng lặng, Strike nặng nhọc bước đi. Nhà thờ uy nghi khiến hắn nhớ đến nhà thờ St Dionysius ở Market Harborough, lúc hắn với Robin còn là bạn bè. Sự im lặng bao trùm nghĩa trang nhà thờ ngập nắng, thiu ngủ, có gì đó rờn rợn. Hắn đi qua một cây cột lạ lùng bên tay trái, trông như kiểu đa thần giáo đầy các thể loại chạm khắc, rồi tiến đến cặp cửa gỗ sồi nặng nề.

Chụp lấy nắm cửa bằng tay trái, hắn dừng lại một giây.

“Kệ mẹ,” hắn thở hắt ra, rồi cố hết sức mở cửa thật khẽ khàng.

Hương hoa hồng đón hắn vào: hoa hồng trắng của Yorkshire nở rộ trên những giá cao, treo thành từng chùm ở cuối mỗi dãy ghế đầy người. Những chiếc mũ kiểu sặc sỡ đủ màu như hoa trong một bụi cây trải dài đến ban thờ. Hầu như không ai nhìn quanh khi Strike len vào, những người thấy hắn thì đưa mắt nhìn chằm chằm. Hắn lần theo bức tường phía cuối, vừa đi vừa nhìn về phía bên kia lối đi giữa lễ đường.

Robin đội một vòng hoa hồng trắng trên mái tóc dài gợn sóng. Hắn không nhìn thấy được mặt cô. Cô đã tháo nẹp tay. Nhưng từ khoảng cách này hắn vẫn thấy được vết sẹo dài thâm tím chạy dọc cánh tay cô.

“Vậy thì,” một giọng lanh lảnh của linh mục khuất mặt vang lên, “Robin Ellacott, cô có đồng ý lấy người này, Matthew John Cunliffe, làm chồng hợp pháp, luôn bên mình, từ ngày hôm nay về sau…”

Mệt mỏi, căng thẳng, mắt dán vào Robin, Strike không nhận ra hắn đứng rất gần một tiểu cảnh hoa đặt trên giá đồng mảnh dẻ, hình hoa tulip.

“… khi may khi rủi, khi thịnh vượng, lúc gian nan, khi khỏe mạnh cũng như lúc ốm đau, cho đến khi cái chết…”

“Chết mẹ,” Strike buột miệng.

Tiểu cảnh hắn vừa đụng vào ngã nhào ra như trong một đoạn phim quay chậm, rơi xuống sàn nhà đánh rầm muốn điếc tai. Quan khách và cô dâu chú rể quay lại nhìn.

“Tôi… lạy Chúa, tôi xin lỗi,” Strike luống cuống vô vọng.

Đâu đó giữa đám khách một người đàn ông phá ra cười. Hầu hết mọi người đã quay lại nhìn về phía ban thờ ngay sau đó, nhưng một vài người vẫn tiếp tục nhìn Strike chăm chú, sững sờ đến quên mất mình là ai.

“… chia lìa đôi lứa,” vị linh mục kết câu, kiên nhẫn chịu đựng như một vị thánh.

Cô dâu xinh đẹp, vốn không hề mỉm cười một lần trong suốt buổi lễ, giờ đây đột nhiên mặt mày rạng ngời.

“Tôi đồng ý,” giọng Robin lanh lảnh vang lên, cô nhìn thẳng vào đôi mắt, không phải của người chồng mới với gương mặt lạnh như đá tảng, mà là đôi mắt của gã đàn ông bộ dạng máu me tơi tả, kẻ vừa xô ngã hoa cưới của cô xuống sàn nhà.

cover

òn nhìn cái chân. Giờ hắn để ý thấy bên dưới có một tờ giấy đánh máy. Vốn được đào tạo nghiệp vụ điều tra trong quân đội Anh quốc, Strike cố kìm ham muốn kéo tờ giấy ra đọc; hắn không thể can thiệp vào bằng chứng pháp y. Thay vì đó, hắn loạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.