Dưới sự nỗ lực không ngừng nghỉ của Vệ Tử Thiên, đội khảo sát cuối cùng cũng lên chuyến bay tới châu Phi vào đêm trước ngày năm mới. Nếu như chuyện gì Lưu Tử Quang cũng phải đích thân nhúng tay vào thì e là ba tháng cũng không làm xong, nhưng giao cho Vệ Tử Thiên thì chỉ mất vẻn vẹn một tuần là đã xử lý gần như ổn thỏa mọi việc.
Tất nhiên chi phí cũng cực kỳ tốn kém, chỉ riêng ba chiếc điện thoại vệ tinh hàng hải cộng thêm phí trả trước đã là một trăm nghìn tệ, cộng thêm vé máy bay khứ hồi, bảo hiểm nhân thọ, trợ cấp công tác và phụ cấp nhiệt đới cho nhân viên, hai thỏi vàng cũng đã tiêu gần hết.
Lưu Tử Quang dứt khoát đưa hết số vàng còn lại cho Vệ Tử Thiên, dù sao số vàng này cũng là của bất nghĩa cướp được từ tên buôn vũ khí người Philippines Tụng Liêm, tiêu xài cũng chẳng thấy xót. Khai thác mỏ là hướng đi quan trọng của sự nghiệp sau này, nhất định phải dốc toàn lực để chạy vạy.
Xong xuôi những việc vặt vãnh này, Lưu Tử Quang lái chiếc Enclave của công ty lao về hướng tỉnh lỵ. Giáng sinh năm nay anh muốn ở bên cạnh Phương Phi, còn về phía Lý Tổng, đành phải lấp liếm cho qua chuyện, may mà hành tung bất định của anh đã thành thông lệ, Lý Oản cũng chẳng mảy may nghi ngờ điều gì.
Vài giờ sau, Lưu Tử Quang tới được tỉnh lỵ, Bì Thiên Đường đã giúp anh đặt phòng tại một khách sạn năm sao. Tiểu Bì có một công ty thương mại xuất nhập khẩu Thiên Đường, rất thân với người bên hải quan tỉnh, các đơn hàng xuất khẩu của Nhà máy cơ khí Thần Quang đều ủy thác cho cậu ta làm, đôi bên có giao dịch làm ăn, tự nhiên mối quan hệ càng thêm mật thiết.
Từ chối lời mời ăn tối của Bì Thiên Đường, Lưu Tử Quang lái xe đến gần khu gia đình lãnh đạo tỉnh ủy, đỗ xe bên vệ đường rồi nhắn tin cho Phương Phi, chờ cô bước ra.
Chẳng bao lâu sau, Phương Phi nhắn tin lại, nói là sắp tới nơi rồi, nhưng đợi mười phút vẫn không thấy bóng dáng đâu. Lưu Tử Quang bắt đầu mất kiên nhẫn, Phương Phi là kiểu con gái không phấn son, ăn mặc cũng rất tùy tiện, đâu cần tốn nhiều thời gian trang điểm đến thế, thế là anh lại gửi một tin nhắn nữa, vẫn không có hồi âm, gọi điện thoại trực tiếp thì lại chẳng ai nghe máy.
Một chiếc xe cảnh sát lặng lẽ đỗ lại bên cạnh, từ trên xe bước xuống hai viên cảnh sát tuần tra vũ trang tận răng, cảnh sát tỉnh lỵ đúng là oai phong, đội mũ sắt trắng, trên dây đai vũ trang treo đủ thứ lỉnh kỉnh, nào còng tay, dùi cui điện, máy bộ đàm, nhìn qua chuyên nghiệp hơn cảnh sát Giang Bắc nhiều.
Cảnh sát gõ gõ cửa kính, Lưu Tử Quang hạ kính xuống hỏi: "Có việc gì à?"
"Đưa bằng lái ra đây xem nào." Ánh mắt viên cảnh sát nhìn anh từ trên xuống dưới, ra vẻ công sự công việc.
Lưu Tử Quang lấy giấy đăng ký xe đưa cho cảnh sát, viên cảnh sát nghi hoặc nhìn cái tên cơ quan ghi trên đó, rồi lại nhìn Lưu Tử Quang: "Còn bằng lái đâu?"
Tranh thủ lúc Lưu Tử Quang lấy bằng lái, viên cảnh sát kia lấy máy tra cứu biển số chiếc xe này, kết quả hiển thị đây là xe nằm trong diện mật, cảnh sát thường không có quyền truy cập.
Thứ Lưu Tử Quang lấy ra không phải bằng lái mà là một cuốn sổ nhỏ bìa đỏ, viên cảnh sát nhận lấy xem thử, hóa ra là thẻ sĩ quan đương nhiệm, bên trên in họ tên, quân hàm, chức vụ của người này, là một thiếu tá thuộc Phòng quân giới, Bộ trang bị Quân khu Đông Nam, nhìn giấy tờ thì không giống đồ giả, lại nhìn vẻ mặt bình thản như không của gã này, càng không giống hàng dỏm.
Cảnh sát trả lại giấy tờ, chào Lưu Tử Quang một cái rồi lái xe đi thẳng, chạy ra được một đoạn mới nhấc điện thoại gọi một số: "Tổng Lý, nói với bạn của ngài một tiếng, việc này không làm được, đối phương có lai lịch rất lớn. Sao? Lai lịch lớn cỡ nào? Khó nói lắm, dù sao chúng ta cũng không chọc nổi đâu, cứ vậy nhé."
Lưu Tử Quang đương nhiên đoán ra trò mèo này là do người nhà Phương Phi giở ra, anh cười lạnh rồi lái xe thẳng tới khu gia đình tỉnh ủy. Năm hết tết đến, lực lượng bảo vệ ở cổng khu gia đình tỉnh ủy được tăng cường đáng kể, người lạ mặt, tiểu thương, người bán hàng rong tuyệt đối không được vào, khách đến thăm cũng phải đăng ký xác minh mới được thả cho vào, nay Lưu Tử Quang lái chiếc xe sang trị giá mấy trăm nghìn, ăn mặc bảnh bao, bảo vệ đương nhiên đón tiếp rất khách khí.
"Ông tìm Giám đốc Viên à? Được, liên hệ ngay đây." Bảo vệ dùng điện thoại nội bộ liên hệ một hồi, sắc mặt dần trở nên kỳ quái, cúp điện thoại nói: "Đăng ký đi, vào được rồi."
Lưu Tử Quang lái xe đến trước căn biệt thự nhỏ nhà họ Viên, thấy trước cửa gara đỗ hai chiếc xe, một chiếc Mercedes E300 màu đen, một chiếc Audi TT màu đỏ, đều là hàng mấy trăm nghìn, Lưu Tử Quang hơi bĩu môi, xem ra thực lực nhà họ Viên cũng chỉ đến thế mà thôi.
Anh xuống xe đi thẳng tới cổng chính, không khách sáo đập cửa thình thình, cửa vừa gõ hai cái đã mở, một người dì mặc đồ ở nhà cảnh giác nhìn anh hỏi: "Tìm ai?"
"Tôi tìm Phương Phi." Lưu Tử Quang cười nói.
Người dì không mở cửa mà hét vào trong một tiếng: "Có người tìm Tiểu Phi."
Một lúc sau, bên trong mới truyền đến tiếng dép lê lẹt quẹt, một người đàn ông mặc bộ đồ ngủ hoa bước ra, chính là cậu út của Phương Phi, ông ta đuổi người dì đi làm việc khác, rồi đánh giá Lưu Tử Quang từ trên xuống dưới, cười lạnh: "Gan to thật đấy, biết đây là nơi nào không?"
"Biết chứ, chỗ này trước giải phóng là khu biệt thự của sĩ quan cao cấp Quốc Dân Đảng, sau này thành khu gia đình tỉnh ủy, căn nhà nhỏ này của các người, nghe đồn trước kia Tư lệnh Không quân Vương Thúc Minh từng ở."
Câu trả lời bình thản không chút kiêu ngạo cũng không chút tự ti của Lưu Tử Quang khiến cậu út cảm giác như cú đấm đánh vào không khí, ông ta hung hăng nói: "Họ Lưu kia, tôi nói cho cậu biết, đừng tưởng mấy thủ đoạn hạ lưu đó của cậu có tác dụng, Phi Phi nhà chúng tôi không thể nào đến với cậu đâu, cậu sớm bỏ cái ý định đó đi, hôm nay tôi nói thẳng ở đây, nếu cậu còn dám quấn lấy Phi Phi nhà tôi, tôi thề sẽ phế cậu!"
Cậu út cứ tưởng mình rất đanh thép, vang dội, Lưu Tử Quang lại chỉ cười cười bảo: "Cậu út, nóng giận hại gan, đừng động khí, lần trước đánh cậu là tôi không phải, để tôi xin lỗi cậu không được à."
Đúng là đâu không đau lại chạm vào chỗ đau, cậu út tức đến lệch cả mũi, chỉ ra ngoài hét: "Cậu cút ngay, cút ngay lập tức, không thì đừng trách tôi không khách khí!"
Sắc mặt Lưu Tử Quang thay đổi, túm lấy ngón tay đang chỉ của cậu út bẻ ngược ra sau: "Cậu út, tôi tôn trọng ông là người lớn, giữ thể diện cho ông mà sao ông không biết điều thế nhỉ, mau thả Phương Phi ra, bằng không tôi san bằng cái nhà cũ này của nhà ông!"
Cậu út tức lắm, từ khi mười tuổi theo cha vào sống trong khu tỉnh ủy đến giờ, nào đã chịu nhục nhã thế này bao giờ, muốn làm căng nhưng ngón tay đau quá, chỉ biết la lên: "Buông ra! Mau buông ra!"
"Ồn ào cái gì, cho nó vào!" Từ phòng khách truyền đến một giọng nữ điềm tĩnh đầy uy nghiêm, nghe thấy câu này, Lưu Tử Quang mới buông tay ra, đẩy cậu út sang một bên, tự chỉnh lại quần áo rồi ngẩng đầu ưỡn ngực bước vào phòng khách nhà họ Viên.
Phòng khách nhà họ Viên bài trí rất xa hoa, trên kệ cổ vật bày la liệt đồ cổ, đồ sứ, ngọc khí, trên tường treo đầy những bức ảnh cỡ lớn, phần lớn là ảnh chụp chung giữa thế hệ trước nhà họ Viên với các vị lãnh đạo, trong đó không thiếu những nhà lãnh đạo nước Cộng hòa, xem ra cụ ông nhà họ Viên năm xưa cũng là nhân vật có máu mặt.
Một bà lão tóc hoa râm, khí độ ung dung đang ngồi trên ghế sô pha, dưới chân nằm một con chó Bắc Kinh lông lá xù xì, bên cạnh ngồi một người phụ nữ trung niên cằm nhọn hoắt, nhìn cái vẻ kiêu ngạo đó là biết ngay là vợ của cậu út.
Bà lão nhìn Lưu Tử Quang, nhẹ nhàng nói một câu: "Cậu chính là Lưu Tử Quang?"
Mặc dù bà ta ngồi, anh đứng, nhưng Lưu Tử Quang vẫn cảm nhận sâu sắc ánh mắt đó đang nhìn mình từ trên cao xuống, anh không khách sáo ngồi xuống chiếc ghế sô pha đơn, đáp: "Cháu chính là Lưu Tử Quang."
"Nghe nói, cậu làm bảo vệ cho một công ty quản lý bất động sản ở Giang Bắc, còn mở vài thực thể kinh doanh, phải không?" Bà lão chậm rãi nói.
"Thực thể cái chó gì chứ, vốn khởi nghiệp cho cái bãi cát kia còn là nhờ Tiểu Phi thế chấp nhà cho nó đấy, thằng này là kẻ lừa đảo, mẹ, nói nhảm với nó làm gì, gọi điện cho chú Tần bên Ủy ban Chính pháp, tống nó tội lừa đảo đi." Cậu út vừa xoa xoa ngón tay vừa ồn ào bên cạnh.
"Im miệng!" Bà lão khẽ quát một câu, giận mà không lộ, cậu út lập tức im thin thít không dám ho he nữa.
"Tiểu Lưu, ta cứ gọi cậu là Tiểu Lưu nhé, cậu là người thông minh, chúng ta không vòng vo nữa, Tiểu Phi nhà ta đơn thuần, ngây thơ, còn chưa hiểu chuyện, nhiều việc cần bậc bề trên đứng ra quyết định thay nó. Đường đời sau này của Tiểu Phi còn rất dài, tuyệt đối không thể tiếp tục ở lại cái nơi Giang Bắc nhỏ bé đó, và cũng sẽ không có bất kỳ giao điểm nào với cậu cả, nếu cậu còn tiếp tục làm loạn, thì tuy ông nhà ta không còn tại vị nữa, nhưng cũng không phải là hạng mèo nào chó nào cũng có thể tùy tiện bắt nạt đâu."
Lời lẽ lễ độ, mềm nắn rắn buông, nếu là người khác, những lời này của bà lão chắc chắn sẽ có tác dụng, nhưng Lưu Tử Quang lại chẳng hề ăn chiêu này, anh đáp: "Phương Phi đã là người trưởng thành rồi, cô ấy hoàn toàn có thể tự quyết định, không cần các người bao biện làm chủ, ngay cả người lớn trong nhà cũng không được. Để Phương Phi xuống đây đi, chúng cháu hẹn cùng nhau ăn cơm, bị các người trì hoãn giờ đã quá bữa rồi."
Nói xong anh đứng dậy, định bụng đi lên lầu. Cậu út một bước nhảy tới, chửi bới: "Mẹ nó, mày còn muốn cướp người à?"
Bà lão nổi giận, bà hừ lạnh một tiếng nói: "Tiểu Quân, con đừng cản nó, hôm nay ta muốn xem thử, đứa nào dám làm càn ở khu gia đình lãnh đạo tỉnh ủy!"
Bầu không khí trong phòng cực kỳ căng thẳng, cậu út trừng mắt nhìn, thím út chộp lấy điện thoại sẵn sàng báo cảnh sát, bà lão bình tĩnh như một vũng nước đọng, trên người tỏa ra một luồng khí thế mạnh mẽ, cửa phòng ngủ trên lầu lặng lẽ mở ra, một thiếu nữ mười bảy, mười tám tuổi để tóc hai chùm ló đầu ra, mở to mắt nhìn mọi việc đang xảy ra dưới đó, quay đầu lại lè lưỡi nói: "Chị ơi, bạn trai chị ngầu thật đấy, đến bà nội mà cũng không trấn áp được anh ấy."
Phương Phi bị trói trên giường đắc ý cười một tiếng, nói: "Em không biết đấy thôi, anh ấy chính là Thiên Sát Tinh hạ phàm, đừng nói là bà ngoại không trấn áp được anh ấy, mà ngay cả trước vạn quân thiên mã, anh ấy cũng chẳng hề biết sợ là gì."
"Oa, ngầu quá đi, chị ơi, chị giới thiệu em làm quen với anh ấy có được không?" Thiếu nữ nhảy cẫng lên, hai bím tóc lắc lư loạn xạ.
"Được thôi, em cởi trói cho chị trước đã." Phương Phi thản nhiên nói.
"Cái đó không được, bố giao cho em nhiệm vụ gian nan này, em không thể phụ lòng bố được, trừ khi... trừ khi chị mời em đi ăn đồ Hàn Quốc một tháng."
"Em không có chí hướng nào cao xa hơn à? Đồ Hàn vừa đắt vừa dở, còn chẳng bằng đồ Nhật ấy chứ, vả lại ăn nhiều kim chi dễ ung thư lắm đấy." Phương Phi bĩu môi trêu chọc.
"Người ta là muốn giảm cân mà, chính là muốn theo đuổi hiệu quả này đấy." Thiếu nữ làm nũng nói.