Tranh Hồng Niên Đại

Lượt đọc: 2497 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9-71 Đồng hoang nước Anh

❊ ❊ ❊

Trong phòng hạng sang, hai chiếc va li du lịch cỡ lớn nằm ở góc tường. Bobby đi lại trong phòng, dáng vẻ thấp thỏm không yên khiến Arthur nhỏ cảm thấy sợ hãi. Nhưng từ sau lần đó, Điện hạ không còn đánh cậu nữa. Dù Arthur nhỏ không hiểu tại sao, nhưng cậu cũng cảm nhận rõ rệt tình cảnh của mình đã thay đổi.

Tiếng gõ cửa vang lên, Bobby đích thân ra mở cửa. Lưu Tử Quang dẫn theo một người đi vào, nhìn quanh phòng rồi gật đầu nói: "Chuẩn bị xong rồi, chúng ta đi thôi."

Ô Nha xách một chiếc va li, Arthur nhỏ vội vàng đi xách chiếc kia, nhưng lại bị Bobby giành lấy: "Để tôi. Lát nữa có chuyện gì cũng đừng sợ, cứ đi theo sau tôi."

Arthur nhỏ ngẩn người, không biết Điện hạ bị làm sao nữa, cứ như đã biến thành một người khác vậy.

Bốn người nhanh chóng xuống lầu. Tại đại sảnh, người quản lý niềm nở tiến lại gần, với chất giọng Cambridge tao nhã: "Ngài có cần giúp đỡ không, Điện hạ."

"Cảm ơn, tôi muốn ra ngoài đi dạo, đi Ý. Ông có thể giúp tôi gọi một chiếc taxi được không." Bobby nói. Anh là khách dài hạn của khách sạn, một chuyến đi ngắn ngày không cần phải trả phòng.

Người quản lý nói: "Tất nhiên rồi, chúc ngài có một chuyến đi vui vẻ."

Người phục vụ ở cửa gọi một chiếc taxi màu đen mang đậm đặc trưng London tới. Nhóm người của Bobby bước vào xe, rời khỏi khách sạn dưới cái vẫy tay chào tạm biệt của người quản lý. Xe chạy được một đoạn qua góc phố liền dừng lại. Lưu Tử Quang đưa cho tài xế taxi một tờ bảng Anh mệnh giá lớn rồi nói: "Tiếp tục chạy đi, đến ga Liverpool mới dừng."

Tài xế nhận tiền, vui mừng hớn hở. Chờ khách và hành lý xuống xe, hắn đạp ga phóng đi. Các tài xế taxi ở London rất có tinh thần trách nhiệm, đã nhận tiền của khách thì nhất định sẽ làm xong việc. Trước khi tới ga Liverpool nằm ở phía đông đại London, hắn sẽ không dừng lại để chở vị khách nào khác.

Lưu Tử Quang và những người khác nhanh chóng lên hai chiếc xe hơi đang nổ máy bên đường. Chiếc Cadillac màu đen phía trước là xe của tên cầm đầu Mafia, còn chiếc xe tải thùng phía sau có lẽ là phương tiện chúng dùng để vận chuyển xác chết, bởi trong xe phát hiện ra túi đựng xác bằng nhựa đen cỡ lớn, băng dính, dây thừng và thuốc mê ether. Đáng tiếc, sự chuẩn bị công phu của Mafia lại trở thành lợi thế cho đối thủ.

Bobby ngồi vào chiếc Cadillac, vội vàng kéo rèm cửa nói: "Trước khi đi, tôi muốn gặp một người bạn."

"Điện hạ, không kịp rồi, bọn chúng sẽ đuổi theo bất cứ lúc nào." Lưu Tử Quang vỗ vỗ vai tài xế, Trương Bách Cường đeo kính râm đen đạp mạnh ga, chiếc Cadillac hòa vào dòng xe cộ.

"Nhất định phải đi, tôi có việc rất quan trọng." Điện hạ Bobby vẫn kiên trì.

"Được rồi, ở vị trí nào?"

"Giao lộ đường Cromwell và đường Old Brompton, cạnh bảo tàng Khoa học, có một phòng khám tư nhân."

"Được, chúng ta sẽ dừng ở đó một lát." Lưu Tử Quang nhìn đồng hồ, miễn cưỡng đồng ý.

Bảo tàng Khoa học chỉ cách đường Kensington một dãy phố, rất nhanh đã tới cửa. Lưu Tử Quang để Ô Nha đi cùng Điện hạ Bobby vào trong, còn mình ngồi chờ trong xe. Ánh mắt anh vô tình chạm phải Chử Hướng Đông, cả hai đều nở nụ cười ngầm hiểu.

Bác sĩ riêng của Điện hạ Bobby là bạn học đại học của anh. Được Bobby ủy thác, ông đã gửi hai mẫu máu đến trung tâm giám định của Học viện Y khoa Hoàng gia để làm xét nghiệm ADN khẩn cấp. Bản báo cáo vừa được gửi tới, chưa kịp bóc phong bì.

Không kịp nói lời khách sáo, Bobby cầm lấy bản giám định rồi vội vàng rời khỏi phòng khám. Sau khi trở lại xe, anh trấn tĩnh tâm trí lại một chút rồi mới mở phong bì, chậm rãi đọc bản báo cáo giám định.

Lưu Tử Quang nhìn thấy nước mắt chảy ra trong mắt Bobby qua gương chiếu hậu, nhưng anh không làm ra hành động gì thái quá, mà nhanh chóng lau nước mắt, cất bản báo cáo giám định vào túi trong của áo vest.

Khi hai chiếc xe trực chỉ hướng ra khỏi thành phố, nhân viên khách sạn cuối cùng cũng phát hiện ra đám người Mafia bị trói trong phòng hội nghị. Họ hốt hoảng báo cảnh sát, gọi xe cứu thương. Tên cầm đầu Mafia lê cái chân đang chảy máu không ngừng bò đến bên cạnh điện thoại, gọi về sào huyệt của mình để phát lệnh rồi mới lên cáng cứu thương.

Ngài Thomas vội vã chạy đến, diễn biến sự việc nằm ngoài dự đoán của ông. Không chỉ những người châu Á bí ẩn kia chưa bị xử lý, mà ngay cả Bobby cũng mất tích. Ông vội vàng lấy điện thoại di động ra liên lạc khắp nơi, màn dạo đầu của một cuộc truy đuổi gắt gao lặng lẽ mở ra.

Đầu tiên là chiếc taxi đang đi tới ga Liverpool bị một nhóm người chặn lại giữa đường. Một đám đàn ông có vũ trang sau khi lục soát taxi liền hỏi vị khách đã chở từ khách sạn Barmin xuống xe ở đâu.

"Họ xuống xe trên đường Kensington." Tài xế nói, sau đó liền thấy nhóm người này nhảy lên những chiếc xe bên đường rồi lao đi như thiêu thân.

Vào thời khắc mấu chốt, Ngài Thomas đã thể hiện năng lực hành động mạnh mẽ và tư duy cẩn trọng của một luật sư. Ông thông qua thiết bị giám sát của một cửa hàng nhỏ bên đường, tra ra được đoạn phim Lưu Tử Quang chuyển sang xe khác, sau đó ra lệnh cho đám Mafia báo cảnh sát là xe bị mất trộm, đồng thời treo thưởng hậu hĩnh để bắt người trên hai chiếc xe này, bất kể sống chết.

Toàn bộ Mafia ở London đều hành động. Xe của Lưu Tử Quang đang trên đường tới Portsmouth thì đột nhiên có ba chiếc sedan lao tới với tốc độ cao từ phía sau, trên xe còn có người nổ súng về phía họ. Điện hạ Bobby sợ chết khiếp, chốc chốc lại quay đầu nhìn ra sau, Lưu Tử Quang lại mỉm cười: "Đừng sợ, không phải cảnh sát đâu."

Bobby rất kinh ngạc, chính vì không phải cảnh sát mới đáng sợ chứ. Cảnh sát sẽ không tùy tiện nổ súng giết người, Mafia thì lại khác. Nhưng vấn đề này anh tốt nhất không nên lên tiếng, toàn bộ diễn biến sự việc đã vượt quá phạm vi mà một vị Thái tử có thể xử lý.

Trong chiếc xe tải nhỏ phía sau, chất hai thùng bia. Đây là thành quả lao động cần cù do đích thân Đông Phương Khác đóng chai từng chai một, giờ đã trở thành vũ khí sắc bén để chống lại kẻ truy đuổi. Lục Hải chộp lấy một vỏ chai rượu, hất hàm với Ô Nha: "Mở cửa!"

Ô Nha mở cửa xe, Lục Hải vốn xuất thân là cầu thủ ném bóng của đội bóng chày thiếu niên, tung vỏ chai bia ra với tốc độ nhanh như chớp. Vỏ chai trúng ngay kính chắn gió của chiếc sedan đang lao tới với tốc độ cao, lập tức vỡ tan. Xăng bên trong dưới tác động của gió trong nháy mắt bao phủ khắp kính chắn gió và nắp ca-pô, photpho trắng trong chai gặp không khí liền bốc cháy, chiếc xe tức thì biến thành quả cầu lửa, ầm một tiếng lao xuống lề đường.

Lục Hải thừa thắng ném ra hai chai xăng, trên đường bốc lên ngọn lửa dữ dội. Kẻ truy đuổi dừng lại, lấy bình cứu hỏa từ trong xe ra, hỗn loạn dập lửa trên người đồng bọn, miệng không ngừng chửi bới chiếc xe tải nhỏ đang đi xa dần.

Trong xe tải nhỏ, các anh em đập tay ăn mừng. Ô Nha vỗ vai Đông Phương Khác nói: "Bốn mắt à, cậu được đấy, dứt khoát sau này đi theo anh em bọn tôi đi."

"Không dám, không dám." Đông Phương Khác hoảng hồn nói, trong lòng thầm hối hận, không nên lộ ra tay nghề này, thu hút sự chú ý của nhóm người liều mạng này.

Đang nói cười vui vẻ, đột nhiên trong bộ đàm truyền đến tiếng gọi của xe phía trước: "Anh em chuẩn bị vũ khí, có trận ác chiến phải đánh."

Hơn mười chiếc xe chắn ngang trên đường, phía sau đứng đầy những người mặc thường phục tay cầm súng ống. Trên cánh đồng hoang xanh tốt của nước Anh xuất hiện một cảnh tượng chỉ có trong phim cảnh sát và tội phạm của Mỹ, vô cùng chấn động.

Xe phía trước phanh gấp dừng lại, Lưu Tử Quang rút súng ngắn, loạch xoạch đẩy đạn lên nòng. Ô Nha trên xe sau cũng kéo chốt khẩu tiểu liên Sterling, đây là vũ khí nhặt được trong thùng dụng cụ, tăng cường đáng kể hỏa lực cho họ.

Chử Hướng Đông ở vị trí tài xế cũng bẻ khóa nòng khẩu súng săn, đặt khẩu súng shotgun đã cưa ngắn báng súng lên bảng điều khiển, sẵn sàng nổ súng bất cứ lúc nào.

Lúc này kẻ truy đuổi phía sau cũng đã tới, hơn nữa còn đông hơn lúc nãy. bảy tám chiếc xe bám sát theo sau, giống như bầy sói.

"Các cậu, vụ này đúng là nan giải." Chử Hướng Đông liếc gương chiếu hậu, nói với ba người trong xe.

"Cái này cậu mặc vào." Ô Nha cởi áo chống đạn trên người ra ném cho Đông Phương Khác, lại lấy ra một khẩu súng lục, vẩy ổ xoay kiểm tra đạn rồi giắt vào thắt lưng.

Trên xe trước, Lưu Tử Quang nhanh chóng quan sát tình hình xung quanh. Trang trại nước Anh thanh bình tao nhã, cỏ xanh mướt, hàng rào, bò sữa, nhà nông, cây lớn, cơ bản không có chỗ nào để che chắn cơ thể. Nếu rời khỏi xe, chỉ có thể trở thành bia đỡ đạn cho người ta bắn.

Trương Bách Cường cũng đang quan sát địa hình. Trước có chặn, sau có đuổi, căn bản không có đường trốn. Cách duy nhất là dùng lòng dũng cảm hung hãn giết ra một con đường máu.

"Bảo vệ tốt chính mình." Lưu Tử Quang quay đầu nói với Bobby mặt cắt không còn giọt máu một câu, từ từ hạ cửa sổ xuống. Bánh xe khổng lồ của chiếc Cadillac xoay tròn tại chỗ, phát ra tiếng gầm rú dữ dội và mùi khét lẹt, đột ngột lao về phía trước. Gương mặt Trương Bách Cường ẩn sau cặp kính râm cứng nhắc như tấm thép, chân ga đạp kịch sàn, tay phải rút súng ngắn chĩa ra ngoài cửa sổ, xả hết đạn trong băng ra ngoài.

Anh là xe tay lái nghịch, Lưu Tử Quang ở ghế phụ buộc phải thò ra ngoài cửa sổ để nổ súng, gió thổi tóc anh bay ngược ra sau, như một con sư tử giận dữ, họng súng trong tay không ngừng nhả ra những lưỡi lửa.

Trên chiếc xe tải nhỏ phía sau, Ô Nha thò người từ cửa sổ trời ra, cầm tiểu liên quét một trận dữ dội. Mưa đạn bao phủ đoàn xe chặn đường cách đó một trăm mét, mười mấy chiếc xe đủ loại bị bắn cho mảnh kính bay tung tóe, thân xe vang lên tiếng bồm bộp, giống như mái tôn dưới cơn mưa rào.

Đám Mafia lũ lượt nằm rạp xuống, chịu đựng đạn bay và mảnh kính văng. Chúng là những kẻ hung hãn tụ tập từ các nhóm gần đó, vì khoản tiền thưởng hậu hĩnh mà nhóm người bình thường vốn chẳng thèm đoái hoài gì tới nhau mới đi cùng một chỗ. Đối mặt với đối thủ mạnh mẽ, niềm kiêu hãnh và sự kiên cường không chịu khuất phục trong xương tủy người Anh lúc này bùng lên. Sau loạt đạn đầu tiên của đối phương kết thúc, chúng lũ lượt chửi bới đứng dậy, dùng súng trường tự động, shotgun và súng ngắn trong tay phản công.

Khoảng cách một trăm mét, chớp mắt đã tới. Chiếc Cadillac mã lực mạnh mẽ đâm tung những chiếc xe chặn đường, trong không khí nồng nặc mùi xăng và khói súng. Đám côn đồ thương vong nặng nề vừa chửi bới vừa nấp sang một bên liên tục bắn vào chiếc Cadillac, nhưng chiếc xe này đã được độ lại thành xe chống đạn, đạn căn bản không thể xuyên qua.

Lưu Tử Quang và Trương Bách Cường mỗi người một bên xuống xe, gió lạnh mùa xuân nước Anh thổi bay vạt áo khoác của họ. Dáng vẻ hung hãn của hai người này định sẵn sẽ lưu lại trong ký ức đau thương của đám Mafia vùng Hampshire.

Khoảng cách gần như vậy, không còn tồn tại khái niệm kỹ năng bắn súng nữa, hai bên gần như đối mặt mà nổ súng. Một thời gian tiếng súng dày đặc như pháo nổ, tất cả mọi người chỉ nhớ nổ súng, vô thức nổ súng, căn bản không có ý niệm né tránh hay chạy trốn. Ở khoảng cách này mà bỏ chạy, đó là để lại lưng cho người khác làm bia tập bắn.

Trương Bách Cường trúng mấy phát đạn, cơ thể chỉ loạng choạng một chút rồi tiếp tục vung hai khẩu súng bắn hạ đám côn đồ xung quanh. Máu bắn tung tóe lên mặt và kính râm của hắn, hắn ngay cả lông mày cũng không nhíu một cái.

Lưu Tử Quang cũng chẳng khá hơn là bao, trên người bê bết máu, không biết là máu của kẻ thù hay máu của chính mình, nhưng anh vẫn đứng vững, phát nào trúng phát đó, bắn nát đầu đối phương.

Trận đấu súng chỉ kéo dài vài giây là kết thúc, đám côn đồ cuối cùng cũng không trụ nổi nữa mà bỏ chạy. Lưu Tử Quang và đồng bọn cũng không đuổi theo, đứng tại chỗ thong dong thay băng đạn. Trong không khí tràn ngập mùi khói súng sặc sụa, dưới nắp ca-pô xe tỏa ra những làn sương trắng dày đặc. Điện hạ Bobby run rẩy bò từ sàn xe lên nhìn, chỉ thấy Lưu Tử Quang và Trương Bách Cường đứng sừng sững trong gió như kim cang, xung quanh là xác chết nằm ngang dọc.

Tiếng "Két" một tiếng, chiếc xe tải nhỏ phía sau phanh gấp dừng lại, Ô Nha nhảy xuống trước, chĩa súng tiểu liên quét về phía sau một tràng, hét lớn: "Lốp xe nổ rồi, đổi xe!"

Hiện trường còn đâu chiếc xe nào nguyên vẹn, mà kẻ truy đuổi phía sau vẫn đang liên tục kéo đến. Lưu Tử Quang mở cửa xe, lôi Bobby ra ngoài, gầm lên: "Cơ động về phía nông trại hướng 9 giờ, Chử Hướng Đông, cậu dẫn người yểm hộ."

"Hành lý của tôi." Đến nước này, Bobby vẫn còn bận tâm đến hai chiếc va li lớn của mình.

"Không kịp rồi." Lưu Tử Quang đẩy Bobby một cái, kẹp Arthur nhỏ dưới nách nói: "Nghe lệnh tôi, chạy mau!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:509
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.