Trọng sinh chi quan đạo

Lượt đọc: 1275 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 137
Trù hoạch

❊ ❊ ❊

Trong ánh nến sinh nhật đỏ rực, tiểu thọ tinh ôm lấy cổ đại gia gia, thì thầm gì đó bên tai người. Đường lão cười khà khà, mặt hồng hào, thỉnh thoảng gật đầu, rõ ràng là vô cùng tận hưởng sự thân mật của chắt nhỏ.

Trình Hân Hân vốn cũng muốn chạy qua ôm lấy vị lão gia gia từ ái kia, nhưng Lâm lão sư tay nhanh mắt lẹ, đã sớm kéo ngay con bé về bên cạnh mình. Đứa trẻ không biết vị lão nhân này, nhưng Lâm lão sư sao có thể không biết chứ? Lúc mới vừa nhìn thấy Đường lão, cô chỉ cảm thấy quen mắt, liền thuận miệng gọi một tiếng gia gia. Nhưng vài phút sau, khi Lâm lão sư hiểu ra vị lão nhân trông vẻ hiền hòa từ ái mà mình đang đối mặt là ai, đầu óc cô lập tức trống rỗng. Trên người đến tận bây giờ vẫn còn ướt đẫm mồ hôi, cực kỳ khó chịu, không biết từ lúc nào toàn thân đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt.

Nhà hàng rất giản dị, bàn ghế gỗ đàn hương màu đen thẫm, trên bàn chỉ có mấy món ăn gia đình. Người đến chúc mừng sinh nhật Đường Ninh đều là người nhà, ngoài nhị biểu tỷ ra, còn có nhị cô, nhị dượng đang ở kinh thành, Đường Hân, Hà Sâm, cùng với nhị thúc, và cả bà ngoại của Đường Ninh. Người không đông, nhưng cơ hội thực sự có thể ngồi cùng nhau thế này rất hiếm. Đại cô và Hà Lỗi không ở kinh thành cũng đều gọi điện thoại đến. Cữu gia còn chơi trội một lần, dùng video call trò chuyện vài câu với Đường Ninh.

Nhạc mẫu Mã Tố Trinh cười hì hì xoa đầu Đường Ninh, nói: "Chỉ thích bám lấy thái gia gia của con, cái bụng nhỏ giữ lại chút chỗ, tối nay đi theo ta, bên kia đều đang đợi đấy."

Vốn dĩ Đường lão muốn người nhà họ Ninh cũng qua đây tụ họp một chút. Nhưng Ninh chủ tịch lo lắng ảnh hưởng đến sự thanh tịnh của Đường lão, dù sao nhà họ Ninh cả một đám người con cháu đông đúc, ồn ào náo nhiệt quá loạn. Huống hồ kỳ thay đổi nhân sự sắp tới, ông với tư cách là Phó chủ tịch thứ nhất Quân ủy thực sự không thích hợp để tỏ ra quá thân mật với Đường lão. Tháng này ông đã gặp Đường lão hai lần rồi, trong kinh thành lời đồn đại không ít, tuy là vì quan hệ ngoại bang, nhưng những lúc có thể tránh hiềm nghi thì vẫn nên tránh.

Đường Dật cười nói với nhạc mẫu: "Trẻ con, đừng chiều hư nó."

Nhạc mẫu khẽ mỉm cười: "Đứa bé này giống con, dù có cưng chiều thế nào cũng không kiêu kỳ." Sự yêu quý của Mã Tố Trinh đối với người con rể này luôn lộ rõ trong lời nói.

Đường lão nghe vậy mỉm cười: "Nó lúc nhỏ không có ai cưng chiều, những năm này gió táp mưa sa, không dễ dàng gì." Trong lời nói có chút an ủi, có chút cảm khái.

Nhị thúc khẽ mỉm cười, nâng ly rượu lên nói: "Dật nhỏ, chú cháu ta uống một ly, những năm này, con quả thực không dễ dàng."

Nhị thúc vốn gọi điện nói không đến, nhưng sau đó đã đổi ý. Có lẽ là muốn cùng Đường Dật bàn chuyện chính sự.

Đường Dật khẽ thở dài: "Mọi người đều không dễ dàng." Nâng ly rượu chạm nhẹ với nhị thúc, lặng lẽ uống cạn thứ rượu hơi cay nồng.

Cuộc sống chính trị cấp cao, không một ai là không phải gồng mình dưới áp lực nặng nề để thi triển hoài bão chính trị của bản thân. Sấm sét ngầm giăng khắp lối, xoáy nước trùng trùng, đi nhầm một bước có thể tan xương nát thịt, để lại thậm chí là tiếng xấu muôn đời. Một vị lãnh đạo số một thực tế, cần cù, trong chốn riêng tư, ai đã từng thấy mày ngài của ông thực sự giãn ra bao giờ?

Lâm lão sư cúi đầu, không dám nói một lời. Hình ảnh người đang nói chuyện này thường xuyên xuất hiện trên bản tin truyền hình: Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Bắc Kinh Đường Vạn Đông. Hóa ra, ông ta thực sự là con trai ruột của Đường lão, mặc dù trên mạng đều nói như vậy, nhưng dù sao cũng không có nguồn tin chính thống. Hình như chính trị Cộng Hòa Quốc luôn rất kiêng kỵ điều này, cũng khiến cho đủ loại tin đồn thất thiệt bay đầy trời, một vài mối quan hệ bình thường cũng trở nên mập mờ, giống như mối quan hệ giữa cựu Thủ tướng và vị Thủ tướng khai quốc, bị những kẻ có ý đồ xấu đồn thổi trở nên khó nghe.

Vậy còn Đường Dật thì sao? Lâm lão sư cũng dần dần xác định được thân phận của Đường Dật. Đường Dật nổi tiếng nhất Cộng Hòa Quốc tất nhiên là Bí thư Tỉnh ủy Liêu Đông, tin tức về anh trên mạng nhiều vô kể. Một bài viết của Đường Dật tên là 《Ông nội của tôi》 không biết bao nhiêu diễn đàn đều có thể xem được, văn phong thanh tao ấm áp, kể lại vài chuyện thú vị giữa anh và Đường lão. Trong bài viết, Đường lão lần đầu tiên không xuất hiện trước công chúng như một vị thần, mà Đường Dật trong văn cũng thẳng thắn thừa nhận mình là cháu trai của Đường lão.

Tuy nói bài viết trên mạng đa phần ghi rõ là được đăng lại từ 《Nhân Dân Nhật Báo》, là bài viết kỷ niệm Đường Dật viết trong một lần sinh nhật Đường lão, nhưng dù sao cũng là đăng lại trên mạng, trái lại càng tỏ ra cực kỳ khó tin. Vì lo lắng gây ra phản cảm trong công chúng hoặc nghi ngờ năng lực của bản thân, không có mấy chính trị gia đang hoạt động trên vũ đài chính trị lại cao điệu phô trương bối cảnh gia đình đỏ của mình.

Đường Dật, hóa ra thực sự là cháu trai của Đường lão, vậy bài viết đó cũng là do anh viết sao? Lâm lão sư lén nhìn Đường Dật một cái, một mặt chấn kinh vì Đường Dật thực sự quá trẻ, còn trẻ hơn cả độ tuổi được truyền tụng trên mạng; mặt khác, từ bài viết đó có thể thấy vị Bí thư Tỉnh ủy trẻ tuổi này khác biệt rất nhiều so với nhiều chính trị gia khác, rõ ràng nhất chính là sự tự tin mà người khác khó lòng theo kịp, không hề kiêng dè bối cảnh gia đình của mình.

"Tiểu Lâm lão sư, đừng câu nệ, ăn thức ăn đi." Thấy Lâm lão sư không nói một lời, Đường lão mỉm cười vỗ vỗ bàn tay nhỏ của Đường Ninh, nói: "Gắp thức ăn cho Lâm lão sư đi."

"A, cảm ơn Đường lão, cảm ơn...", Lâm lão sư càng thêm lúng túng. Mặt đỏ bừng lên.

Đường Dật cười nói: "Gia gia, con và nhị thúc vào thư phòng nói chuyện vài câu."

Đường lão khẽ mỉm cười, gật gật đầu: "Ta cũng mệt rồi, cứ để bọn trẻ chơi đi."

Có ba người này, mọi người rốt cuộc vẫn không thể thoải mái. Lúc Đường Dật và nhị thúc cùng gia gia vào phòng, mọi người đều đứng cả dậy. Đường Dật nháy mắt với Đường Hân, Đường Hân khẽ cười, gật gật đầu, biết là tam ca bảo mình chăm sóc tốt cho Lâm lão sư.

Trong thư phòng, nhị thúc mày nhíu thật chặt. Vào dịp thay đổi nhân sự, các thế lực hợp tung liên hoành, cục diện vi diệu phức tạp, sơ sẩy một chút có thể dẫn đến một nước cờ sai, từng bước bị động.

"Đoàn Liêu Đông có thể nắm chắc bao nhiêu?" Nhị thúc nói xong liền cười cười, tuy biết khả năng kiểm soát của Đường Dật ở Liêu Đông, nhưng lời này vẫn phải hỏi tới, dù sao điều này cũng liên quan đến xu thế phát triển mấy năm tới của cả phái hệ.

Việc bầu cử ủy viên trung ương trong Ủy ban Trung ương là cực kỳ phức tạp. Trong thời gian diễn ra Đại hội Đảng, trước tiên Đoàn Chủ tịch thông qua ba bản danh sách "danh sách dự bị ứng cử viên", giao cho các đoàn đại biểu nghiền ngẫm thương thảo. Các đoàn đại biểu có thể đưa ra ý kiến nhắm vào danh sách dự bị hoặc tự mình đề xuất ứng cử viên dự bị cho Đoàn Chủ tịch tham khảo. Các thành viên Đoàn Chủ tịch do Ủy viên Bộ Chính trị, các lão đồng chí về hưu có ảnh hưởng trong đảng... tạo thành. Giải thích nôm na, tức là danh sách ủy viên trung ương do Bộ Chính trị cùng đại diện các thế lực chính trị thương thảo quyết định, nhưng còn phải giao cho các đoàn đại biểu thảo luận. Trong đó còn có hơn mười ủy viên trung ương trong Đoàn Chủ tịch sẽ do bầu cử số dư sinh ra. Cuối cùng ba bản danh sách này lại chuyển đến các đoàn địa phương, đoàn Giải phóng quân v.v... để các đoàn đại biểu nghiền ngẫm. Nhưng lần này các đoàn đại biểu sẽ không thể đề xuất ứng cử viên của mình nữa, tất cả đại biểu đều sẽ quyết định đối tượng bỏ phiếu của mình vào lúc này, sau đó đợi bỏ phiếu kín chính thức. Trong khoảng thời gian này, ngoài sự điều phối trong Đoàn Chủ tịch, cũng không thể bỏ qua tình huống vẫn sẽ có một bộ phận ủy viên bị trượt trong cuộc bầu cử chính thức. Mà tỷ trọng cán bộ trong danh sách trung ương, chính là phản ánh chân thực sự thay đổi thế lực các bên trong đảng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:605
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.