Tượng và tranh trong buồng Eva đều phủ một lần vải mỏng trắng tinh. Mọi người thở khe khẽ, bước nhẹ nhàng; ánh sáng chiếu vào căn buồng qua những bức rèm buông rủ. Giường cũng phủ nệm trắng; bên dưới bức tượng thiên thần hơi ngả mình xuống, một thân hình mảnh dẻ yên nghỉ, trong một giấc ngủ vĩnh viễn.
Cô bé nằm yên nghỉ, trong một bộ áo trắng giản dị cô vẫn mặc thường ngày. Ánh sáng dịu, màu vàng, làm cho buồng người chết đỡ lạnh lẽo. Đôi mày dài in nét dịu dàng trên đôi má trong trắng. Đầu cô bé hơi nghiêng về một bên, như trong giấc ngủ bình thường...
Augustine đứng khoanh tay, lặng yên nhìn con gái. Anh nghĩ những gì? Từ khi ở trong buồng người chết này, anh nghe thấy tiếng nói: "Cô bé đã đi rồi!", anh như sống trong cảnh sương mù ảm đạm. Anh nghe thấy tiếng nói lao xao; người ta hỏi anh, anh đã trả lời. Người ta hỏi bao giờ đưa đám, định chôn Eva ở đâu. Anh đáp những điều ấy, mà chẳng quan tâm đến.
Adolph và Rosa xếp dọn căn buồng, cô Ophelia trông nom đến các chi tiết, còn họ, họ bày biện sao cho căn buồng xinh tươi, tránh được cái không khí âm thầm, sợ hãi như thường thấy ở vùng New Orleans này.
Trên tủ, bày những bông hoa trắng thơm, đẹp; lá rủ xuống rất xinh. Trên bàn của Eva, trải một cái khăn trắng muốt, bày một lọ cắm hoa hồng cũng màu trắng. Trong khi Augustine còn đang trầm ngâm suy nghĩ, Rosa nhẹ nhàng bước vào, mang theo một giỏ hoa hồng trắng. Thấy chủ, chị lùi lại; nhưng, thấy anh không để ý đến mình, chị đến bên giường, rắc hoa quanh Eva...
Cửa lại mở, Topsy bước vào, mắt mọng nước mắt. Nó giấu cái gì trong tạp dề. Rosa ra hiệu bảo nó đừng vào, nhưng nó không nghe, nên chị cương quyết nói:
– Đi ra, mày không có việc gì ở đây!
– Cho tôi vào, chị Rosa! Tôi có một bông hoa đẹp lắm! - Rồi nó giơ ra một bông hồng vừa hé nở.
Rosa quát khẽ:
– Ra đi!
Augustine giậm chân, bảo Rosa:
– Cứ mặc nó đấy!
Rosa đành ra ngoài. Topsy đặt bông hoa dưới chân người chết. Rồi bỗng nó thét lên khóc, nó lăn xuống đất, bên cạnh giường, khóc lóc, rên la rầm rĩ. Cô Ophelia tất tả chạy vào buồng. Cô cố sức nhấc con bé dậy và bảo nó im, nhưng không được.
– Cô Eva ơi! Cô Eva ơi! Tôi cũng muốn chết đây!
Tiếng khóc xé ruột xé gan ấy làm cho nét mặt tái nhợt của Augustine bỗng đỏ ửng lên. Lần đầu tiên từ lúc con gái chết, anh rơm rớm nước mắt khóc. Cô Ophelia dịu dàng nói:
– Dậy đi cháu! Đừng khóc nữa. Cô Eva lên Thiên đường rồi mà. Bây giờ cô là một thiên thần.
– Nhưng tôi không được thấy cô ấy nữa, tôi không bao giờ thấy cô ấy nữa.
Cô Ophelia vừa nhẹ nhàng vừa kiên quyết nhấc nó dậy. Cô bế nó ra ngoài, và mắt cô đầy nước mắt. Vào đến phòng mình, cô bảo nó:
– Topsy, cháu đừng buồn quá. Cô, cô có thể yêu cháu, mặc dù cô chẳng thể bằng Eva. Eva đã dạy cho cô tình yêu của Chúa. Cô có thể yêu cháu, cô yêu cháu, cô sẽ giúp cháu trở thành người ngoan đạo.
Giọng nói của cô nhiều ý nghĩa hơn lời nói. Những dòng nước mắt chảy trên má cô rất chân thành. Từ lúc ấy, cô chinh phục được con bé da đen; ảnh hưởng của cô đối với nó sẽ không bao giờ mất đi được.
Trong buồng vẫn có những bóng người lặng lẽ đi lại. Mọi người đều đến nhìn cô bé lần cuối cùng. Sau đó, người ta khiêng đến một cái quan tài nhỏ. Rồi, đám tang. Xe ngựa đỗ ngoài cổng lớn; bạn bè, thân thuộc đến viếng được mời ngồi nói chuyện. Có những chiếc khăn đỏ và những dải ruy-băng trắng; người khóc thuê bận đồ tang đen. Người ta cầu kinh, đọc nhiều đoạn kinh Thánh. Augustine đi đi lại lại. Hình như anh đã cạn nước mắt. Anh chỉ còn trông thấy cái đầu nhỏ có mớ tóc vàng trong quan tài; anh còn thấy tấm vải phủ lên mình cô bé, rồi nắp quan tài đóng lại. Người ta đã đào một cái huyệt ở cuối vườn, cạnh chiếc ghế dài mà Eva thường hay ngồi với bác Tom. Augustine đứng gần sát, mắt nhìn xuống. Anh thấy cái quan tài hạ xuống; anh nghe thấy tiếng trịnh trọng hát: "Ta là Phục sinh và Cuộc sống, ai tin ở ta, sẽ sống một cuộc đời vĩnh cửu." Nhưng, khi đã đổ đất lên trên quan tài, huyệt đã lấp, anh không thể nào tin được rằng người ta đã chôn kín con gái anh.
Mọi người ra về và trở lại nhà, ngôi nhà từ nay không bao giờ thấy bóng Eva nữa.
... Mối thương cảm của bác Tom khiến bác thêm gắn bó với Augustine. Anh đi đâu bác cũng theo đi.
Ít lâu sau, gia đình trở về thành phố. Đau đớn quá, Augustine muốn đổi nơi ở, may ra có thể khuây khỏa được. Thế là họ từ giã căn nhà, cái vườn với ngôi mộ nhỏ để trở về New Orleans. Ở đây, Augustine đi dạo khắp phố phường, lúc nào cũng ra vẻ bận rộn. Anh muốn lấp chỗ trống trong trái tim. Những người gặp anh ở giữa đường hay ở quán cà phê, chỉ nhận thấy anh là người bố đã mất đứa con ở miếng băng tang trên mũ. Anh cười đùa, chuyện trò, đọc báo, nói chuyện chính trị, thích những việc xảy ra hằng ngày. Ai có thể đoán biết được rằng cái bể ngoài tươi vui ấy che giấu một trái tim lặng lẽ, u buồn như một nấm mồ?
Mary than vãn với Ophelia:
– Người đâu có người lạ lùng. Tôi cứ tưởng ở trên đời này, anh ấy yêu mỗi cháu Eva, nhưng bây giờ, anh ấy dễ dàng quên đến thế. Làm thế nào anh ấy cũng không nói đến chuyện con bé nữa. Tôi tưởng anh ấy có chút ít tình cảm hơn thế kia.
Ophelia đáp:
– Quãng nước lặng sóng thường là quãng nước sâu nhất.