Một buổi sáng, cô Ophelia đang làm việc nhà, thì nghe tiếng Augustine gọi từ dưới cầu thang:
– Chị Ophelia, có cái này hay lắm.
Cô Ophelia, kim chỉ còn cầm trong tay, chạy xuống hỏi:
– Cái gì thế cậu?
– Tôi mua cho chị con bé này đây. - Vừa nói, anh vừa chỉ một em bé chừng tám, chín tuổi.
Con bé đen lạ lùng; hai con mắt tròn và lấp lánh như hai hòn ngọc, liếc nhìn khắp phòng. Miệng nó hé mở, vì ngạc nhiên trước đồ đạc kì diệu bày trong phòng khách của ông chủ mới, để lộ hai hàm răng trắng tinh. Mớ tóc xoăn tết thành từng bím lởm chởm trên đầu. Nét mặt nó vừa dịu dàng vừa sắc sảo, lại có vẻ trang nghiêm và ảo não. Nó khoác độc một cái bao tải bẩn thỉu rách bươm, tay khoanh trước ngực. Toàn thân con bé toát ra một cái gì dị ảo, trông nó như thằng lùn trong truyện thần tiên. Cô Ophelia, sau này bảo là cô chưa thấy cái gì thô lỗ đến thế, lúc đó quay lại phía Augustine:
– Mang cái của này đến đây làm gì thế cậu?
– Để chị bảo ban, dạy dỗ nó theo những nguyên tắc giáo dục của chị. Tôi nghĩ con bé này là một loại trẻ con rất đặc biệt... Nào! Topsy... - Anh vừa gọi nó vừa huýt sáo như gọi một con chó con. - Hát một bài xem thử, rồi múa xem có giỏi không nào.
Đôi mắt u buồn của con bé bỗng ngời sáng, tinh ranh; nó ca một bài dân ca châu Phi bằng một giọng trong trẻo. Chân và tay nó đập nhịp; nó xoay người, đập hai đầu gối vào nhau. Đó là một điệu man rợ, kì lạ. Thỉnh thoảng nó thốt lên một vài tiếng khàn khàn, từ cuống họng, đó là đặc điểm của âm nhạc dòng dõi người châu Phi. Sau cùng, nó nhảy mấy cái, rít một hơi như tiếng còi xe lửa rồi nằm sóng sượt trên thảm; nó nằm im, hai tay chắp lại, nét mặt vừa dịu dàng vừa trang nghiêm. Nhưng hai con mắt láu lỉnh, ngó ngược ngó xuôi, làm mất hết cái vẻ trang trọng của cảnh múa hát.
Cô Ophelia ngạc nhiên đến sững sờ cả người. Thấy thế, Augustine rất thú vị. Anh bảo Topsy:
– Topsy, đây là bà chủ mới của mày. Liệu mà ở cho ngoan, rõ ngoan vào.
Topsy vẫn chắp hai tay, vẻ đau khổ, nhưng đôi mắt lấm lết:
– Thưa ông chủ, vâng ạ.
Cô Ophelia phản đối:
– Thế nghĩa là thế nào, cậu? Nhà đã đầy tụi nhóc, đi đến đâu vướng cẳng đến đấy. Sáng nào dậy, tôi cũng thấy một đứa nằm trước cửa buồng, một đứa chui dưới gầm bàn, một đứa nằm kềnh trên thảm chùi chân; ở cầu thang thì vô số, nào leo trèo, nào hò hét, chẳng đâu không thấy chúng nó, có đứa nằm lăn dưới sàn bếp nữa... thế mà cậu còn rước thêm về để làm gì?
– Để chị dạy dỗ nó, tôi chẳng bảo chị rồi là gì. Lúc nào chị cũng nói đến việc giáo dục, tôi tưởng nên tặng chị một miếng đất còn nguyên vẹn, để chị thử xem sao. chị thử nuôi nấng nó theo lí thuyết của chị xem.
– Tôi không cần, không cần mà; hiện vô khối việc tôi chưa kham nổi, nữa là...
– Đấy, người theo đạo Gia-tô như thế đấy. Các ông, các bà thành lập một hội để tìm một thầy dòng, đưa đi sống cùng với những kẻ tà đạo. Nhưng giả thử một người trong các ông, các bà mang ngay một kẻ tà đạo về nhà và thử cải hoa nó thành một người ngoan đạo, như thế có hơn không? Làm như vậy, các ông, các bà lại kêu chúng nó bẩn quá, khó chịu quá, vẽ vời chuyện nọ chuyện kia, vân vân...
Cô Ophelia nói, giọng dịu đi:
– Kìa cậu, tôi có đề cập đến khía cạnh ấy đâu. - Ophelia nhìn con bé Topsy bằng con mắt hiền dịu hơn. - Được, cũng gần như công việc của một thầy dòng.
Augustine đã biết nhìn nhận. Cô Ophelia là một người có lương tâm, nhưng cô vẫn nói thêm:
– Tôi thấy không cần mua con bé này. Trong nhà thiếu gì trẻ để tôi chăm sóc và nuôi nấng.
Augustine kéo chị ra một chỗ, nói nhỏ:
– Chị ạ, đứa bé này khác. Bố mẹ nó say rượu suốt ngày; hai vợ chồng mở một quán ăn bẩn thỉu, ngày nào tôi cũng đi qua. Bố mẹ nó đánh chửi nó, nó la hét om lên. Nó có vẻ tinh ranh đến hay, tôi nghĩ có thể rút ra ở cuộc đời nó một cái gì. Thế là tôi mua nó để tặng chị. Chị thử giáo dục nó theo đạo Cơ-đốc như ở New England xem sao, ta sẽ chờ đợi kết quả. Tôi không có ý thức gì về vấn đề giáo dục, nhưng tôi muốn được thấy chị thử nghiệm lí thuyết của chị.
Cô Ophelia nhận lời:
– Tôi sẽ cố hết sức.
Cô đến bên con bé, thận trọng như ta đến gần một con nhện đen, với ý định tốt lành. Nhưng cô không khỏi bật lên tiếng kêu:
– Nó bẩn thỉu quá, gần như trần truồng...
– Chị cho nó xuống nhà, bảo ai kì cọ rồi thay quần áo cho nó.
Cô Ophelia dắt Topsy xuống dưới bếp. Bác Dinah ngạc nhiên thấy có con bé mới đến:
– Ông chủ cần đến con bé da đen này làm gì nhỉ? - Rồi bác lạnh nhạt nhìn con bé: - Tôi không muốn nó quẩn ở chân tôi đâu.
Rosa và Jane thì ra vẻ ghê tởm, kêu lên:
– Khiếp! Tránh xa chúng tao ra nhé. Tại sao ông chủ lại rước cái con quái da đen ấy về nhỉ?
Bác Dinah chạnh lòng nói:
– Mấy đứa chết treo! Con bé này không đen hơn cô đâu, cô Rosa ạ. Cô tự cho mình là người da trắng à? Cô chẳng ra đen cũng chẳng ra trắng. Tôi thích một là đen, hai là trắng cho phân minh.
Chẳng cần thiết phải kể tỉ mỉ quần áo của một đứa con gái bị bỏ rơi và bị hành hạ khốn khổ. Sự thật, hàng vạn người phải sống và phải chết trong hoàn cảnh khiến cho họ phải đau xót. Cô Ophelia là một người phụ nữ thực tiễn, có nghị lực và kiên quyết. Cô can đảm làm mọi việc, kể cả những việc bẩn thỉu, nhưng cô không thể không tỏ vẻ kinh tởm, phải nói thật tình như thế. Tuy vậy khi trông thấy lưng và vai con bé có những vết máu tím bầm, những vết da thành chai, những dấu tích không thể phai mờ của một sự giáo dục mà con bé đã phải chịu đựng, thì cô mủi lòng xót thương.
Jane chỉ những vết sẹo:
– Trông kìa! Rõ ràng là một con quỷ con. Sao tôi ghét bọn nhóc da đen thế, thật tởm! Thế mà ông chủ cũng mua, lạ thật!
"Con quỷ con" nghe những lời bình phẩm ấy, có vẻ nhẫn nhục, khổ não, như thường ngày. Nhưng con mắt sáng quắc của nó lấm lết nhìn đôi hoa tai của Jane. Khi nó đã ăn mặc tinh tươm, đầu tóc cắt gọn gàng, cô Ophelia có vẻ hài lòng. Cô bảo trông nó ra dáng ngoan đạo hơn một tí rồi đấy. Và cô bắt đầu suy nghĩ đặt một kế hoạch giáo dục. Cô ngồi trước mặt nó, hỏi:
– Cháu mấy tuổi rồi?
– Thưa bà, cháu không biết. - Con bé láu lỉnh vừa đáp vừa nhăn nhở để lộ hai hàm răng trắng.
– Hử? Cháu không biết tuổi cháu à? Không ai bảo cho cháu biết ư? Thế mẹ cháu đâu?
– Không có mẹ. - Con bé lại nhăn nhở.
– Không có mẹ! Cháu nói gì mà kì thế? Thế cháu sinh ở đâu?
– Không sinh bao giờ.
– Cháu không được trả lời nhát gừng như thế, ta không đùa đâu. Cháu sinh ở đâu, bố mẹ cháu đâu, nói đi.
Con bé đĩnh đạc đáp:
– Chẳng sinh bao giờ, chẳng bao giờ có bố mẹ, chẳng có gì hết. Một nhà buôn nuôi cháu cùng một lũ trẻ khác. Bác Xu nuôi chúng cháu.
Rõ ràng là nó nói thật. Jane nói chen vào:
– Thưa bà, vô số trẻ như thế. Những nhà buôn mua chúng nó từ thuở nhỏ tí, để rồi đem bán.
– Cháu ở nhà ông chủ, bà chủ được bao lâu?
– Thưa bà, cháu không biết.
– Một năm à? Hay hơn, hay kém?
– Thưa bà, cháu không biết.
Jane lại nói:
– Trời ơi! Thưa bà, bọn da đen dốt nát ấy có biết gì đâu. Chúng nó không biết thời gian là gì đâu, bà ạ. Chúng nó không biết thế nào là một năm, cũng không biết tuổi chúng nó đâu.
– Topsy, cháu có nghe nói Đức Chúa bao giờ không?
Con bé có vẻ ngạc nhiên, nhưng nó vẫn nhăn nhở.
– Cháu có biết ai sinh ra cháu không?
– Không ai cả, cháu biết có thế.
Bỗng nó bật cười; hình như nó thú vị với cái ý này lắm; mắt nó long lanh, nó nói tiếp:
– Cháu nghĩ cháu mọc lên một mình; chẳng ai sinh ra cháu cả.
Cô Ophelia nghĩ nên đặt những câu hỏi cụ thể hơn:
– Cháu đã học khâu bao giờ chưa?
– Chưa ạ.
– Thế cháu biết làm gì ? Ông chủ, bà chủ cháu bắt cháu làm những gì?
– Múc nước, rửa bát, chùi dao và hầu hạ mọi người.
– Ông chủ bà chủ đối với cháu có tốt không?
– Tốt ạ. - Topsy nói vậy, con mắt liếc nhìn cô Ophelia có vẻ ngờ vực và dò la.
Ophelia thôi không hỏi nữa; cô đứng dậy và thấy Augustine đứng dựa vào lưng ghế của cô.
– Chị ạ, chị có một mảnh đất còn nguyên vẹn; chị hãy gieo những hạt giống tư tưởng của chị, không cần làm cỏ lắm đâu.
Ý kiến của cô Ophelia về vấn để giáo dục, cũng như mọi ý kiến khác của cô, rất rõ rệt, đâu ra đấy. Có thể tóm tắt ngắn gọn như sau: dạy cho trẻ biết nghe lời, giảng giải những vấn để đại cương về giáo lí, dạy khâu vá, đọc chữ. Khi trẻ nói dối thì phải đòn. Ít lâu nay, "ánh sáng mới" đã tỏa ra nền giáo dục như những con suối, thành ra lí thuyết của cô Ophelia đã trở thành lạc hậu. Nhưng cô Ophelia không công nhận một nền giáo dục nào khác. Cô nhất định sẽ giáo dục con bé hư hỏng của cô theo phương pháp của cô.
Mọi người trong nhà đều biết con bé Topsy là thuộc về Ophelia; cô thấy chẳng một ai niềm nở đón tiếp nó, nên cô quyết định sẽ hạn chế sự hoạt động của nó trong phạm vi phòng của cô thôi. Cô đành quyết định hi sinh - ít người đánh giá được đúng sự hi sinh này - từ nay cô không dọn giường ngủ của cô và quét tước phòng của cô nữa, mà dạy dỗ cho Topsy làm thật tốt những công việc ấy.
Ngay từ buổi sáng đầu tiên, cô Ophelia dắt Topsy vào phòng mình; cô trịnh trọng giảng cho nó cái nghệ thuật đầy bí mật xếp dọn một cái giường ngủ. Ta hãy tưởng tượng con bé Topsy đã được kì cọ sạch sẽ, đầu tóc gọn gàng, bận một cái áo sạch tinh, đeo một cái tạp dề hồ cứng, đứng trước mặt cô Ophelia, dáng điệu lễ phép, nét mặt nghiêm trang như thể đi đưa ma.
– Topsy, bây giờ, ta bảo cháu xếp dọn giường nhé. Về việc này, ta nghiêm khắc lắm đấy. Cháu phải làm đúng những điều ta bảo.
Topsy, vẻ rầu rĩ hết sức, thở dài đáp:
– Thưa bà, vâng ạ.
– Đây nhé, cái khăn có đường viền to là khăn giải trên cùng; còn cái này, đường viền nhỏ hơn, là khăn bên dưới. Có nhớ không?
Topsy lại thở dài:
– Thưa bà, có ạ.
– Cái khăn dưới phải trải trên cái gối... thế... rồi cài xuống dưới đệm, cho thật phẳng... thế, thấy chưa?
Topsy hết sức chăm chú xem bà chủ làm:
– Vâng ạ.
– Còn cái khăn trên thì phải gấp lại thế này, rồi cài xuống thật mạnh, thật phẳng dưới chân giường.
– Thưa bà, vâng ạ.
Trong khi cô Ophelia quay lưng lại để làm mẫu, thực hành "lí thuyết" của mình, thì cô học trò nhón được một đôi găng và một cái ruy-băng, rồi lanh lẹn nhét vào ống tay áo. Nó lại đứng khoanh tay như cũ. Cô Ophelia lật cái khăn giải giường lên, ra lệnh cho Topsy:
– Topsy, bây giờ xem cháu trải khăn có được không nào.
Topsy xếp dọn rất nghiêm chỉnh và khéo quá, cô Ophelia vui lòng lắm. Nó kéo chăn, xoa cho phẳng phiu, không còn một chút gợn. Nó thận trọng đến mức khiến cho cô giáo phải khen thầm. Nhưng không may, bỗng một đầu ruy-băng thò ra ngoài ống tay áo. Topsy dọn sắp xong thì cô Ophelia trông thấy cái ruy-băng:
– Con ranh! Mày ăn cắp cái này, hử?
Cô giật lấy dây ruy-băng; con bé thản nhiên như không. Nó nhìn cái ruy-băng, với một vẻ ngây thơ kì lạ:
– Trời ơi, ruy-băng của bà đấy ạ? Sao nó lại giắt vào ống tay áo cháu được?
– Topsy, ranh con, đừng leo lẻo cái mồm... Mày ăn cắp!
– Thưa bà, không phải, cháu xin thề! Bây giờ cháu mới trông thấy.
Cô Ophelia giận lắm:
– Topsy! Mày không biết nói dối là xấu lắm à?
– Thưa bà, cháu chẳng nói dối bao giờ. Cháu nói thật, cháu có nói dối đâu.
– Topsy, nếu mày chối mãi, mày sẽ phải đòn.
Topsy mếu máo khóc:
– Thưa bà, thật đấy ạ, bà có đánh cháu suốt ngày, cháu cũng chỉ biết nói thế. Cháu có trông thấy cái ấy bao giờ đâu, nó vướng vào tay áo cháu đấy chứ. Chắc bà để trên giường, rồi nó mắc vào tay áo cháu.
Nó chối đây đẩy khiến cô Ophelia bực quá, lắc mạnh nó; thế là đôi găng rơi tọt ra ngoài.
– Nào! Mày còn cãi là mày không lấy ruy-băng nữa đi!
Topsy có nhận có lấy đôi găng, nhưng nhất định không chịu nhận lấy ruy-băng.
– Topsy này, nếu cháu thú nhận, cháu sẽ không bị đòn.
Được khuyến khích như vậy, Topsy thú nhận hết, nó vừa khóc vừa nói nó rất hối hận.
– Bây giờ, cháu nói cho ta biết cháu còn lấy những gì nữa, từ hôm cháu về đây. Hôm qua, ta để mặc cháu chạy khắp nhà. Cháu nói xem cháu có lấy gì không, rồi cháu sẽ được tha đòn.
– Thưa bà... cháu lấy cái gì đo đỏ của cô Eva đeo ở cổ.
– Thế à, con ranh! Còn gì nữa không?
– Cháu lấy đôi hoa tai của chị Rosa, đôi hoa tai đỏ.
– Đi lấy ngay mang vào đây, cả hai thứ, nghe!
– Thưa bà, cháu không mang được... cháu đốt rồi!
– Đốt à? Chỉ nói láo! Muốn sống chạy đi lấy ngay, không thì bị đòn.
Topsy khóc nức khóc nở nói rằng không lấy được vì nó "đốt rồi."
Ngay lúc đó, Eva bước vào phòng, cái vòng đỏ vẫn đeo ở cổ. Cô Ophelia ngạc nhiên hỏi:
– Eva, cháu tìm thấy cái vòng ở đâu thế?
– Sao lại tìm thấy ạ? Cháu vẫn đeo suốt ngày.
– Thế hôm qua?
– Cả hôm qua nữa, cháu đeo suốt đêm, bởi vì lúc đi ngủ, cháu quên không tháo ra.
Cô Ophelia sửng sốt, không hiểu ra sao. Cũng lúc ấy, Rosa vào phòng, đội một cái giỏ đầy áo quần vừa mới là xong; tai cô ta vẫn đeo đôi hoa kêu leng keng. Cô Ophelia thất vọng:
– Con bé hư thế này thì chịu. Topsy, tại sao cháu lại bảo cháu lấy những thứ ấy?
Topsy vừa giụi mắt vừa đáp:
– Tại bà bảo phải thú nhận, cháu đành thú nhận như thế.
– Tao không bảo phải thú nhận những gì mình không làm... Như thế cũng là nói dối.
Topsy, vẻ thơ ngây, ngạc nhiên hết sức:
– Dạ, thế cũng là nói dối ạ?
Rosa giận dữ nhìn Topsy:
Cái giống ngu đần, nó có biết gì đâu. Tôi mà là ông Augustine, tôi sẽ quật nó chết thôi. Cho lần sau nó chừa!
Eva lấy giọng người lớn nói:
– Không, không phải thế đâu, chị Rosa ạ. Chị đừng nói thế, tôi không thích nghe.
– Cô Eva tốt bụng quá, cô không biết phải đối xử với bọn da đen thế nào. Chỉ có một cách, là đập cho chúng nó nhừ tử. Tôi cam đoan với cô như thế đấy.
Eva đỏ bừng hai má, giọng quyết liệt:
– Thôi, im đi!
Rosa im ngay tức khắc. Trước khi rời căn phòng, chị nói khe khẽ:
Cô Eva có trong mình dòng máu họ Augustine. Cô ấy bênh vực tất cả mọi người, giống như ông chủ.
Eva nhìn Topsy.
Cô Ophelia vẫn tiếp tục mắng Topsy hư thì Eva dịu dàng nói, giọng ngập ngừng, buồn buồn:
– Topsy ạ, mày cần gì phải ăn cắp. Bây giờ, mày được chăm nom săn sóc tử tế rồi. Thà tao cho mày tất cả những gì tao có, còn hơn thấy mày đi ăn cắp.
Lần đầu tiên, Topsy nghe thấy lời nói đầy tình thương như vậy. Giọng nói dịu dàng ấy, cử chỉ âu yếm ấy có một tác động kì diệu với trái tim man rợ của Topsy, hình như có giọt nước mắt long lanh trong đôi mắt tròn, sáng ngời.
Nhưng làm gì Topsy đây? Lòng cô Ophelia rối tung, hình như lí thuyết giáo dục của cô không áp dụng được ở trường hợp này. Để cô suy nghĩ đã; và, để tranh thủ thời gian và cũng hi vọng rằng những căn buồng tối om có thể có tác dụng giáo dục phần nào, Ophelia quyết định nhốt Topsy vào một cái tủ, cho đến khi cô sắp xếp được ý nghĩ của mình đâu vào đấy. Cô bảo Augustine:
– Tôi không biết nếu không dùng roi vọt thì giáo dục con bé này bằng cách nào khác.
– Thế thì chị cứ đánh cho chán tay; tôi hoàn toàn tán thành.
– Đứa trẻ nào cũng cần phải đánh đòn.
– Đúng thế. Chị cứ làm theo ý chị. Song, tôi nói để chị rõ thêm: con bé này đã bị người ta đánh bằng roi vọt, cán xẻng, cặp, tóm lại bằng bất cứ cái gì người ta vớ được. Bởi vì nó đã quen những trận đòn như thế, nên phải đòn thế nào kia, mới có tác dụng được.
– Thế làm thế nào?
– Chị nêu lên một vấn đề quan trọng. Để chị thử tìm cách giải quyết xem sao. Đối với một đứa trẻ chỉ sợ có roi vọt, ta phải làm gì? Vả lại roi vọt cũng không có kết quả; điều đó cũng thường xảy ra trên cuộc đời này.
– Tôi không biết; tôi chưa thấy đứa bé nào như vậy.
– Ở đây thì chả thiếu. Không những trẻ con, cả người lớn nữa. Vậy thì làm thế nào?
– Tôi chẳng biết.
– Tôi cũng chẳng biết nữa. Những sự tàn ác khủng khiếp, những cách đối xử tàn nhẫn mà báo chí đôi khi nêu lên - như trường hợp bác Prue - nguyên nhân là ở đâu? Thường thường, là do con người ngày càng chai cứng hơn: chủ nô lệ ngày càng tàn bạo, người nô lệ ngày càng nhẫn nhục. Tôi đã sớm hiểu điều đó, khi tôi bắt đầu là một "ông chủ" nô lệ. Tôi nhất định không lao vào con đường ấy, không biết sẽ đi đến đâu. Ít nhất, tôi cũng có ý thức muốn bảo vệ đạo lí của mình. Bởi thế, nô lệ của tôi giống như những đứa trẻ hư hỏng vì được quá nuông chiều; nhưng như thế còn hơn trở thành một lũ súc vật, cả chủ, cả tớ. Chị ạ, chị vẫn nói đến trách nhiệm của những nhà giáo dục. Tôi mong chị thử thực nghiệm với con bé này, nó chỉ là một trong muôn ngàn mẫu của những người sống chung quanh chúng ta.
Cô Ophelia trách:
– Những đứa trẻ này là sản phẩm của chế độ miền Nam các ông.
– Tôi biết thế. Nhưng, sự thật là chúng nó đang tồn tại... Vậy, ta phải làm gì?
– Cảm ơn cậu đã tạo điều kiện cho tôi thử làm việc. Tôi sẽ kiên trì, tôi sẽ cố gắng hết sức, coi đó là một nhiệm vụ.
Cô Ophelia quyết tâm bắt tay vào việc, đầy nhiệt tình và nghị lực. Cô đặt một thời khoa biểu, trước hết dạy cô học trò của mình đọc chữ và khâu vá.
Topsy học chữ, tinh nhanh một cách lạ thường; chẳng bao lâu, nó đọc được những bài đơn giản. Nhưng việc khâu vá thì... Topsy vốn mềm mại như một con mèo, nhanh như con sóc, nó không chịu được thứ công việc cứ phải ngồi lì một chỗ như việc vá may. Nó đánh gãy kim khâu, rồi nhét những mảnh kim gãy vào kẽ tường, hay vứt ra ngoài cửa sổ. Nếu nó không vứt cả cuốn chỉ đi, nó cũng làm chỉ rối tung, hoặc làm bẩn, hoặc rứt cho đứt. Nó làm đánh thoắt một cái như hệt một người làm trò ảo thuật, lại khéo giả cách như không. Cô Ophelia biết là không thể cứ gãy kim, đứt chỉ mãi như thế được, nhưng không tài nào bắt được quả tang, nếu không theo dõi nó từng cử chỉ, thành thử cô chẳng làm được việc gì khác.
Ít lâu sau, Topsy được tất cả mọi người trong nhà chú ý. Hình như tài năng của nó vô hạn. Nó nhăn nhó, bắt chước, nhảy múa, uốn dẻo, ca hát, huýt sáo, bắt chước mọi tiếng động mà nó thích. Đến giờ chơi, bọn trẻ con bám lấy nó. Cả nhà xúm quanh nó, xem nó trổ tài mà thán phục, kể cả Eva nữa. Sợ cháu mình quá mê mải với những trò tinh ranh của Topsy, cô Ophelia bảo cậu em chấm dứt tình trạng ấy. Augustine đáp:
– Chà! Cứ mặc cháu. Topsy có ảnh hưởng tốt đến cháu.
– Một đứa hư hỏng đến thế? Cậu không sợ nó dạy cho cháu điều ác à?
– Không. Những trẻ khác thì có thể. Điều ác đối với Eva, cũng giống như giọt sương trôi tuột trên tàu lá bắp cải, không thấm vào được.
– Cậu chớ quá tin. Tôi thì không bao giờ cho con tôi chơi với Topsy.
– Con của chị thì không, nhưng con tôi thì có. Nếu Eva dễ bị hư hỏng, nó đã hư hỏng từ lâu rồi.
... Topsy là một đứa bé lanh lẹn và khéo léo, cái gì nó học cũng nhanh, chỉ mấy buổi, là nó xếp dọn phòng của cô Ophelia rất khéo, khó tính như cô Ophelia cũng phải hài lòng. Nó kéo khăn giải giường phẳng phiu, xếp gối ngay ngắn, quét nhà lau bụi, xếp dọn ngăn nắp, không trách vào đâu được; đấy là khi nó thích làm. Nhưng chẳng mấy khi nó thích làm. Sau mấy buổi kiểm soát kiên trì và chặt chẽ, cô Ophelia tin rằng Topsy đã biết công biết việc; cô đi làm việc khác; thế là cái phòng lại lộn tùng phèo cả. Nó lột áo gối ra, nó chúi đầu vào gối, tóc tai đầy những bông, trông nó rất ngộ nghĩnh. Nó leo lên thành giường đánh đu, đầu lộn xuống đất. chăn và khăn giải giường, nó kéo lê khắp phòng. Nó lấy cái áo của cô Ophelia quấn vào gối. Nó vừa nghịch ngợm vừa huýt sáo, hoặc nhìn vào gương mà nhăn nhở với bóng nó trong gương. Tóm lại, "nó nghịch như quỷ sứ" - tiếng dùng của Ophelia.
Thời gian trôi qua. Topsy được cô Ophelia giáo dục như trên trong một vài năm. Cô đã quen với con bé, cũng như người ta quen với một bệnh mãn tính hay chứng nhức đầu.
Augustine rất mến Topsy. Mỗi lần bị mắng, nó lại đứng đằng sau ghế của anh, rồi bằng cách này hay cách khác, nó được anh tha thứ. Nó tìm cách thó của anh một đồng tiền rồi đi mua bánh kẹo, nhưng là để phân phát cho khắp trẻ trong nhà. Bản tính nó tốt, phải công bình nói như vậy. Thế là Topsy nghiễm nhiên trở thành một nhân vật trong cuốn sách của chúng ta, nó sẽ xuất hiện với nhiều nhân vật khác.